Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1627: CHƯƠNG 1627: KHÔNG PHẢI KẺ ĐỊCH!

Trước khi đi, Lamarson vẫn còn hậm hực, dường như không để ý đến những gì Diệp Lăng Phi nói, nhưng Diệp Lăng Phi lại không nghĩ như vậy. Diệp Lăng Phi cho rằng, Lamarson trở về nhất định sẽ suy nghĩ thật kỹ những gì mình nói, biết đâu chừng, Lamarson sẽ bỏ đi suy nghĩ bắt Dã Thú và Dã Lang. Đương nhiên, đây là suy đoán của Diệp Lăng Phi, trong lòng hắn cũng không chắc Lamarson sẽ làm như vậy. Lamarson có sự lựa chọn của mình, mấy lời vừa rồi Diệp Lăng Phi chỉ là để kích thích Lamarson mà thôi, nhưng mà, từ phản ứng của Lamarson, Diệp Lăng Phi thực sự đã đạt được kết quả mà hắn mong muốn.

– Diệp Lăng Phi, chúng ta không nên ngồi mãi ở chỗ này chứ!

Bành Hiểu Lộ nói,

– Việc đã làm xong rồi, anh có định đi chỗ nào khác không?

– Còn có thể đi được đâu, anh đang chờ một cuộc điện thoại!

Diệp Lăng Phi thở dài rồi nói:

– Hiểu Lộ, anh không muốn tiếp tục dây dưa ở Hồng Kông nữa, không phải em không biết, bà xã anh đang chờ anh ở thành phố Vọng Hải đây!

– Ngẫm lại cũng đúng, có khi Bạch Tình Đình đang chờ anh ở thành phố Vọng Hải...!

Bành Hiểu Lộ nói vậy xong, chỉ thấy Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, nói:

– Không phải là Tình Đình, là Hân Mính cơ! Bây giờ Hân Mính còn đang ở trong bệnh viện, cô ấy sắp sinh rồi, anh phải mau chóng quay về thành phố Vọng Hải. Nếu như không phải anh đã đáp ứng giúp ông nội em, anh căn bản sẽ không rời khỏi thành phố Vọng Hải đâu!

– Hình như lần này không phải ông nội em bảo anh rời khỏi thành phố Vọng Hải thì phải!

Bành Hiểu Lộ vừa nói xong, đã thấy Diệp Lăng Phi bĩu môi hừ lạnh nói:

– Lần này mặc dù không phải ông nội em bảo anh đến Hồng Kông, nhưng mà chuyện này có quan hệ rất lớn đến ông nội em. Em thử nghĩ xem, nếu không phải vì chuyện của ông nội em thì anh sẽ không đến tỉnh thành, nói không chừng có thể phát hiện Dã Lang gặp chuyện chẳng lành ở Hồng Kông. Nếu để anh phát hiện Dã Lang gặp chuyện sớm một chút.....!

Diệp Lăng Phi còn chưa nói dứt lời, đã bị Bành Hiểu Lộ ngắt ngang, chỉ thấy Bành Hiểu Lộ xua tay lia lịa, nói:

– Được rồi, được rồi, Diệp Lăng Phi, coi như em sợ anh rồi, cứ coi như em chưa nói gì cả!

Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

– Hiểu Lộ, như vậy mới đúng chứ, lẽ ra em phải nói thế sớm hơn, nếu không thì anh...!

Diệp Lăng Phi nói đến đây thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại, Diệp Lăng Phi liếc nhìn Bành Hiểu Lộ, hắn không nghe máy ngay mà nở nụ cười trêu chọc:

– Hiểu Lộ, em đoán thử xem, cú điện thoại này ai gọi tới?

– Làm sao em đoán được!

Bành Hiểu Lộ hừ lạnh nói,

– Anh quen biết nhiều người như vậy, em không biết rốt cuộc là ai gọi điện thoại cho anh!

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng nói:

– Hiểu Lộ, anh thấy hình như là em đang tức giận đấy, em đừng giận, anh chỉ muốn đùa với em một chút mà thôi. Thật ra thì, cho dù anh không nói ra em cũng có thể đoán được là ai gọi tới, em nghĩ xem, vừa rồi ai đã đi khỏi chỗ này?

– Lamarson!

Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy thì buột miệng nói, sau đó cô kinh hô:

– Ý anh là cuộc điện thoại này do Lamarson gọi tới sao?

Diệp Lăng Phi gật đầu cười, xác nhận suy đoán của Bành Hiểu Lộ, điều này khiến cho Bành Hiểu Lộ càng thêm nghi hoặc khó hiểu. Dựa theo những gì Lamarson nói trước khi bỏ đi, Lamarson không hề muốn nói chuyện với Diệp Lăng Phi chút nào, sao bây giờ Lamarson lại gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi? Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi, trong mắt cô lóe lên vẻ nghi hoặc, Diệp Lăng Phi không nói nhiều với Bành Hiểu Lộ, chỉ thấy hắn nghe máy, môi nở nụ cười, nói:

– Lamarson, sao anh lại gọi điện thoại cho tôi vậy, chẳng lẽ anh định nói với tôi là anh muốn kết bạn với tôi sao?

Lamarson không có ý định đùa giỡn với Diệp Lăng Phi, chỉ nghe Lamarson nói với giọng điệu rất nghiêm túc:

– Diệp Lăng Phi, bây giờ tôi trịnh trọng nói với anh, tôi chấp nhận điều kiện anh đưa ra!

– Đợi một chút, tôi đã ra điều kiện gì với anh đâu!

Diệp Lăng Phi nghe Lamarson nói như vậy, cười bảo:

– Lamarson, tôi không biết có phải anh hồ đồ rồi sao, vừa nãy tôi chỉ nói chuyện phiếm tâm sự với anh đôi chút, có đưa ra điều kiện gì với anh đâu!

– Diệp Lăng Phi, hai chúng ta không cần phải tiếp tục vòng vo như vậy nữa, những gì anh nói ban nãy tôi đã nghe rất rõ và cũng đã hiểu ý anh!

Lamarson hừ lạnh nói,

– Trong lòng tôi biết rõ anh có sức ảnh hưởng trong giới cảnh sát hình sự quốc tế, lại hiểu rõ tôi không thể nào đưa anh rời khỏi Hồng Kông được. Nếu đã như vậy, chúng ta hãy làm một vụ giao dịch. Tôi sẽ thả Dã Lang và Dã Thú, nhưng anh phải giúp tôi phá một vụ án buôn lậu vũ khí lớn. Dù tôi không thể bắt được đám buôn lậu vũ khí đó, tôi cũng phải tìm ra hang ổ của chúng, anh thấy đề nghị này ra sao?

– Ừm, đề nghị của anh cũng không tệ, nhưng mà, Lamarson này, tôi vẫn còn một điểm chưa hiểu. Anh nghĩ dựa vào đâu mà tôi phải giao dịch với anh? Tuy bây giờ hai thủ hạ của tôi đang nằm trong tay anh, nhưng đây chỉ là tạm thời thôi, nếu như tôi muốn giải thoát cho bọn họ cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn. Nhưng mà anh thì lại khác, vợ anh có quan hệ với Đới Vinh Cẩm, mà anh, một cảnh sát hình sự quốc tế, lại bị ảnh hưởng bởi vợ mình mà dính líu với một tên tội phạm bị truy nã quốc tế như Đới Vinh Cẩm, tôi thấy chuyện này.....!

Diệp Lăng Phi còn chưa nói xong, đã nghe Lamarson ngắt lời:

– Diệp Lăng Phi, anh đừng có ép tôi, bây giờ tôi đã nhượng bộ anh rất nhiều rồi, tôi hi vọng anh cũng có thể nhượng bộ, chúng ta hãy nhường nhau một chút!

– Để tôi nhượng bộ không phải là không thể!

Diệp Lăng Phi cười nói,

– Lamarson, nể tình anh là một cảnh sát hình sự quốc tế không tồi, tôi quyết định nhượng bộ. Anh thả người của tôi, tôi sẽ nói cho anh biết hang ổ của bọn chúng tôi lúc trước. Anh cứ dẫn người đến đó cho có hình thức, như vậy cả hai chúng ta đều vui vẻ. Nhưng mà tôi còn có một yêu cầu, tôi muốn anh lập tức rời khỏi Hồng Kông!

– Chuyện này...!

Lamarson chần chừ một lát, Diệp Lăng Phi cười lạnh nói:

– Không lẽ vợ anh không nỡ rời khỏi Hồng Kông sao? Lamarson, tôi có thể bỏ qua cho vợ anh, nhưng Dã Thú sẽ không tha cho ả đâu. Anh nên nghĩ cho kỹ, nếu hai người lập tức rời khỏi Hồng Kông, tôi sẽ nghĩ cách khuyên bảo Dã Thú bỏ qua ân oán trong quá khứ, nhưng nếu như anh cứ khăng khăng ở lại đây thì đừng có trách tôi, đến lúc đó, sẽ không ai có thể giúp anh được đâu!

– Tôi biết mà, Diệp Lăng Phi, không cần anh nói tôi cũng đã rõ!

Lamarson khẽ thở dài, nói:

– Diệp Lăng Phi, tôi cũng không biết cô ấy ở đâu, có thể anh không tin, từ sau khi chúng tôi đến Hồng Kông, tôi không tìm thấy cô ấy nữa. Có lẽ...!

Diệp Lăng Phi ngắt lời Lamarson, chỉ nghe hắn cười lạnh một tiếng rồi nói:

– Có lẽ, Dã Thú sẽ tìm được ả ta. Lamarson, nếu như anh thông minh, tốt nhất là nên chia tay người phụ nữ đó. Anh có tin được những chuyện ả ta đã làm khi xưa không? Phản bội, đó là chuyện cấm kỵ. Lamarson, anh cũng là đàn ông, nếu đổi lại là anh, anh sẽ làm thế nào?

Lamarson do dự nói:

– Chuyện đó tôi không biết, cũng không dám chắc. Diệp Lăng Phi, chuyện đã qua tôi không muốn hỏi, cũng không có ý định hỏi nhiều, nhưng tôi có thể nói với anh, hai chúng tôi chưa đến mức có tình cảm sâu sắc, đến giờ tôi mới biết trước nay ả ta luôn lợi dụng tôi!

– Biết là tốt rồi!

Diệp Lăng Phi cười lạnh nói,

– Lamarson, anh không cần phải giấu giếm nữa, thật ra anh biết rõ ả ta đang ở đâu, đúng không?

Lamarson dừng lại một chút, sau đó chậm rãi nói:

– Quả thật tôi biết, chỉ là ả ta đã rời Hồng Kông, quay trở lại nước Pháp rồi!

Lamarson nói đến đây còn bổ sung thêm:

– Cùng với tình nhân của ả!

– Ha ha, thú vị, thật sự rất thú vị. Lamarson, lần này anh giống Dã Thú, bị người ta chơi khăm một vố rồi. Tiện đây tôi nói luôn với anh một việc: trước khi tôi đến Hồng Kông, tôi đã nhận được điện thoại của Đới Vinh Cẩm. Nói cách khác, chủ mưu đứng đằng sau tất cả chuyện này là Đới Vinh Cẩm, còn anh chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ trong tay hắn mà thôi. Lamarson, với tư cách một đặc công của Ám Bộ được cài vào tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế, anh cho rằng mình có đủ tư cách sao? Anh bị một người phụ nữ khiến cho thất điên bát đảo, thật đúng là nực cười!

– Anh nói cái gì?

Lamarson không thể tin được những gì mà hắn vừa nghe thấy, hắn lắp bắp, lập tức phủ nhận nhưng không giấu nổi vẻ bất an:

– Tôi không, tôi không phải…. tôi không biết anh đang nói cái gì!

Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại, Bành Hiểu Lộ ngồi bên cạnh hắn cũng tỏ ra kinh ngạc, dường như không thể tin được những gì Diệp Lăng Phi vừa nói. Bành Hiểu Lộ cũng biết rõ Ám Bộ, nhưng cô thật sự không ngờ Diệp Lăng Phi lại bảo Lamarson là người của Ám Bộ. Nếu Diệp Lăng Phi đã biết chuyện này từ sớm, vậy tại sao trước nay hắn lại không hề đề cập đến?

❖ Thiên Lôi Trúc — Truyện dịch AI chất lượng ❖

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!