Bành Hiểu Lộ vốn định hỏi, nhưng cô mở miệng, rồi lại không hỏi nữa. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Lamarson, dù anh có phủ nhận thế nào, đây chính là sự thật, thông tin tôi có được là tuyệt đối đáng tin cậy. Nếu như anh biết điều, vậy thì ngoan ngoãn rời khỏi Hồng Kông đi, chúng ta không cần phải đấu đá đến cùng, nếu như vậy thì không ai có thể dọn dẹp mớ hỗn độn này đâu!
- Diệp Lăng Phi, tôi nhắc lại lần nữa, tôi không phải người của Ám Bộ, tôi không bàn điều kiện gì với anh nữa. Bây giờ tôi phải trở về, chuyện ở Hồng Kông tôi không thể quản, cũng không muốn quản, cứ quyết định như vậy đi!
Lamarson nói xong, trực tiếp cúp máy. Diệp Lăng Phi bĩu môi, có vẻ rất bất mãn với việc Lamarson đột ngột cúp máy, hắn nhẹ nhàng nói:
- Tên Lamarson này cũng thật là, đùa một tí cũng không được sao, lại còn cúp máy nữa. Vốn đang định nói cho ngươi biết căn cứ ở nước Anh, không ngờ ngươi lại nói là không đàm phán gì nữa, vậy ta không nói nữa, dù sao, chuyện này không liên quan gì đến ta!
Diệp Lăng Phi để điện thoại di động xuống. Mãi đến lúc này, Bành Hiểu Lộ ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi mới có cơ hội để lên tiếng:
- Diệp Lăng Phi, vừa nãy em nghe thấy anh nói cái gì mà người của Ám Bộ, sao anh biết Lamarson là người của Ám Bộ?
- Là anh đoán, ai cấm anh không được đoán chứ!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tính anh rất thích suy đoán, anh cũng chỉ tiện miệng nói vậy thôi, thật không ngờ Lamarson lại tưởng là thật. Hiểu Lộ, thú vị thật đó, đơn giản như vậy mà đã giải quyết xong chuyện này rồi!
- Không đúng!
Bành Hiểu Lộ không tin vào lời giải thích qua loa của Diệp Lăng Phi. Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp Lăng Phi, anh đừng có gạt em, những gì anh vừa nói rõ ràng là nói dối!
- Hiểu Lộ, làm gì mà phải nóng thế!
Diệp Lăng Phi thấy Bành Hiểu Lộ có vẻ không vui, hắn khẽ thở dài, nói:
- Hiểu Lộ, anh nói thật nhé, anh đã sớm biết Lamarson có thể có quan hệ với Ám Bộ, bởi vì anh có một người bạn ở bên cảnh sát hình sự quốc tế, gọi là bạn cũng được. Trước kia, cô ấy từng muốn giết anh, tên của cô ấy là Susan, là một viên cảnh sát hình sự quốc tế!
Bành Hiểu Lộ vừa nghe đến đó, cô không nhịn được ngắt lời Diệp Lăng Phi:
- Diệp Lăng Phi, ý của anh là quen biết với cảnh sát hình sự quốc tế, hơn nữa......!
Bành Hiểu Lộ không nói hết câu. Thật ra, cho dù Bành Hiểu Lộ không nói tiếp, Diệp Lăng Phi cũng đã hiểu ý Bành Hiểu Lộ muốn nói cái gì. Chỉ thấy Diệp Lăng Phi giơ tay phải ra véo nhẹ cằm thon của Bành Hiểu Lộ một cái, cười nói:
- Hiểu Lộ, em đừng có nghĩ lung tung, anh không có quan hệ gì với cô Susan ấy đâu. Cô ấy là một viên cảnh sát hình sự quốc tế, cô ấy từng cho rằng anh là người đã giết bạn cô ấy, luôn tìm cách bắt anh, nhưng sau này, cô ấy mới rõ, chuyện đó không có liên quan gì đến anh, hai người coi như quen biết. Đương nhiên, quan hệ của họ không thể nói là quá thân thiết!
- Em cứ cảm thấy quái lạ sao cô ấy lại quen biết anh, thì ra là như thế!
Bành Hiểu Lộ tỏ vẻ như người ngủ mê mới tỉnh lại, nói:
- Diệp Lăng Phi, anh nói tiếp đi!
- Hết rồi, chỉ có vậy thôi!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Anh và cô ấy không có nhiều chuyện để nói đâu. Hiểu Lộ, em đừng nghĩ lung tung, anh không có quan hệ gì với cô ấy cả!
Bành Hiểu Lộ nhếch mép, nói:
- Em không hỏi chuyện của cô ấy, em không có hứng thú gì với cô ta, tại sao em phải biết thêm chuyện của cô ta chứ. Em muốn nói đến chuyện tại sao anh biết Lamarson là người của Ám Bộ, em quan tâm đến chuyện này hơn!
- À, em muốn nói đến chuyện này sao!
Diệp Lăng Phi nghe Bành Hiểu Lộ nói như vậy, hắn liền giải thích:
- Chuyện này có liên quan đến Susan, là Susan nói cho anh biết đấy. Chỉ là, trước tiên anh phải chân thành cảm ơn chú Trương Ngọc Bá của em, nếu như không phải là ông ấy nói cho anh biết Dã Thú và Dã Lang đang bị giam ở đâu, dù anh có nói gì, Lamarson cũng sẽ không thèm nghe đâu. Hắn cứ nghĩ mình đã nắm chắc phần thắng trong tay, bởi vì, hắn là cảnh sát hình sự quốc tế, hắn có thể dẫn anh ra khỏi Hồng Kông. Thực tế đúng là như vậy, nếu hắn kiên quyết muốn dẫn anh đi thì có lẽ hắn sẽ thành công, đáng tiếc là hắn lại tin tưởng những gì anh nói, đây chính là sai lầm lớn nhất của hắn, đáng lẽ hắn không nên tin lời anh!
Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, cô nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Diệp Lăng Phi, nghe anh nói như vậy em không biết em có nên tin lời anh nữa không đây!
- Tất nhiên là em phải tin anh rồi!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Bởi vì, anh sẽ không lừa gạt em đâu!
- Anh không lừa em thì đi lừa quỷ à?
Bành Hiểu Lộ làm ra vẻ không tin, nói:
- Diệp Lăng Phi, anh nói như vậy thì lừa mấy cô gái khác còn được, muốn lừa gạt em ấy à, không có cửa đâu nhé!
Diệp Lăng Phi cười cười, không tiếp tục đấu khẩu với Bành Hiểu Lộ nữa. Dựa theo suy đoán của Diệp Lăng Phi, nếu Lamarson chịu thả Dã Thú và Dã Lang ra, có lẽ hai người này chiều nay sẽ được thả. Trên thực tế, hiệu suất xử lý công việc của Lamarson vượt xa dự liệu của Diệp Lăng Phi. Chưa đầy một giờ sau khi Diệp Lăng Phi nói chuyện với Lamarson, Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Dã Thú. Dã Thú mở miệng đã chửi:
- Con mẹ nó, lão đại, anh đoán em đang ở đâu?
- Trại tạm giam!
Diệp Lăng Phi tay phải ôm eo Bành Hiểu Lộ, đang ngồi nói chuyện phiếm ở một quán nước ven đường. Hai người bọn họ sau khi rời khỏi quán cà phê thì tìm một quán nước để nói chuyện. Diệp Lăng Phi không mong đợi điện thoại của Dã Thú, theo Diệp Lăng Phi nghĩ, Dã Thú và Dã Lang ít nhất cũng phải đến tối mới ra ngoài được, không nhanh được đâu. Nhưng Diệp Lăng Phi lại không ngờ Dã Thú và Dã Lang được thả ra sớm như vậy. Tay phải Diệp Lăng Phi lần mò vào trong quần Bành Hiểu Lộ, sờ mó vòng ba mềm mại, săn chắc của cô, nói vào trong điện thoại:
- Dã Thú, cậu không cần phải nhiều lời, anh đã nói chuyện với Lamarson rồi, hắn đồng ý không làm phiền chúng ta, từ nay về sau chúng ta không cần lo lắng Lamarson đến làm phiền nữa. À, cậu đưa điện thoại cho Dã Lang đi, để anh nói chuyện với cậu ta!
- Lão đại, hóa ra là anh biết rồi à!
Dã Thú thật sự không ngờ Diệp Lăng Phi lại biết những chuyện này, hắn thì thầm một câu rồi đưa điện thoại cho Dã Lang. Khi giọng nói Dã Lang vang lên trong điện thoại, Diệp Lăng Phi mới thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Dã Lang, cậu không có chuyện gì là tốt rồi, bây giờ cậu gọi điện thoại cho Lương Ngọc đi, anh tin rằng bây giờ cô ấy đang rất lo lắng!
- Satan, cảm ơn!
Dã Lang không nói nhiều lắm, nhưng một câu nói đó chứa đựng tình cảm chân thành hơn cả ngàn vạn lời nói khác. Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
- Dã Lang, chẳng lẽ cậu còn phải khách sáo với anh như vậy ư? Lần này, tôi không chỉ giúp cậu mà còn giúp chính mình, nếu cậu bị Lamarson dẫn đi, anh không dám chắc mình có thể sống yên ổn được không, cho nên, cậu không cần phải cảm tạ anh, đây cũng là anh tự giúp chính mình thôi!
Dã Lang không nói tiếp nữa. Trước khi cúp máy, Dã Lang chỉ nói một câu:
- Satan, cảm ơn!
Diệp Lăng Phi đưa điện thoại xuống, hắn ghé môi đến bên người đẹp trong lòng, hôn lên má Bành Hiểu Lộ một cái. Bành Hiểu Lộ không ngờ Diệp Lăng Phi có thể làm như vậy, cô hơi sửng sốt, rồi đỏ bừng hai má, lẩm bẩm:
- Diệp Lăng Phi, anh thật là háo sắc!
- Háo sắc là thiên tính của đàn ông, đàn ông không háo sắc thì hoàn toàn là có bệnh!
Diệp Lăng Phi tỏ vẻ khinh thường, hừ lạnh nói:
- Đợi khi nào chúng ta gặp cái tên Tưởng Á Đông gì đó của em, để xem người này có háo sắc không?
- Cái gì mà của em chứ?
Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi nói mình như vậy, trên mặt cô tỏ vẻ không vui, nói:
- Diệp Lăng Phi, em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, em không có quan hệ gì với anh ta, bây giờ không có, tương lai cũng sẽ không có. Em thà không lấy chồng chứ nhất định không gả cho người mình không thích!
Diệp Lăng Phi ôm Bành Hiểu Lộ thật chặt, nói:
- Hiểu Lộ, em đừng giận, anh chỉ nói vậy thôi, nào, hôn một cái!
Quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ không còn giống như trước nữa. Giờ phút này Diệp Lăng Phi cũng bắt đầu trêu chọc Bành Hiểu Lộ. Diệp Lăng Phi cho rằng, dù sao thì những chuyện phiền toái của mình cũng nhiều lắm rồi, cho dù có thêm một chuyện nữa cũng không sao. Trong lúc Diệp Lăng Phi đang ôm hôn Bành Hiểu Lộ ở Hồng Kông, Mộ Văn đang trên đường ra sân bay. Mộ Văn cầm một bức ảnh, tấm ảnh đó đã ố vàng rồi, trên tấm ảnh là bốn đứa trẻ, hai nam hai nữ. Mộ Văn nhìn cô bé trong tấm ảnh đó, thì thào:
- Hy vọng lần này gặp nhau, chúng ta không phải là kẻ địch!