Diệp Lăng Phi chợt hiểu ra, gã định nhảy lầu kia muốn làm diễn viên. Hắn đứng thẳng người, chân trái giẫm lên mép mái nhà, tay phải cầm cái thiết bị điều khiển điện tử kia, hô lớn với mấy phóng viên nghe tin chạy đến:
– Các người đừng có lại đây, còn đi đến nữa là tôi sẽ nhảy lầu đấy.
Chu Hân Mính chỉ huy hơn 10 cảnh sát, ngăn cản những phóng viên này, không cho họ tiến lên. Lúc này, một nữ cảnh sát đã qua huấn luyện chuyên nghiệp vừa mới chạy tới, cô bước về phía trước vài bước. Cô đã được tiếp nhận huấn luyện chuyên nghiệp cho những tình huống tương tự, biết cách nói chuyện để tránh kích thích đối phương, thậm chí có thể thuyết phục đối phương dừng hành vi tự sát này. Ở các quốc gia phát triển, những cảnh sát như cô hẳn sẽ trở thành chuyên gia đàm phán, chuyên dùng để đàm phán, đối phó khi xuất hiện những tình huống bộc phát như vậy. Nhưng Trung Quốc vẫn đang phát triển, đại bộ phận chuyên gia đàm phán vẫn giới hạn trong một số cảnh sát đã trải qua huấn luyện.
– Vị tiên sinh này, tôi có thể giúp được gì cho ông?
Nữ cảnh sát kia cố hết sức làm cho mình trông không có vẻ gì uy hiếp đối phương, trên mặt cô mang theo nụ cười thiện ý, nhẹ giọng hỏi.
– Các người ai cũng không giúp được tôi, tôi xong hết rồi, thật sự xong hết rồi.
Gã đàn ông tự xưng họ Vương kia than thở khóc lóc nói:
– Cái gì cũng không có, tôi sống cũng không có ý nghĩa gì.
– Có lẽ có chuyện gì tôi có thể giúp ông, nhưng ông phải nói cho tôi, nếu không tôi biết giúp ông từ đâu?
– Ngươi không giúp được ta!
Vương tiên sinh lắc đầu, tay phải cầm cái thiết bị điều khiển điện tử kia, nâng lên nói:
– Tôi chỉ còn lại cái điều khiển từ xa điện tử này, vì nó tôi đã dùng hết mấy triệu gia sản để đầu tư, nhưng sản xuất ra lại không ai mua. Vợ tôi mang theo con cái xa cách tôi, tôi cảm thấy cuộc sống không có bất cứ ý nghĩa gì.
– Chúng ta tất cả mọi người đều dùng hai tay kiếm sống, ông bây giờ còn trẻ, chỉ cần nguyện ý nỗ lực, tôi tin tưởng rất nhanh ông sẽ có nhiều tiền.
Nữ cảnh sát kia vừa nói tới đây, chợt nghe thấy gã đàn ông kia ầm ĩ lên nói:
– Tôi chính là nỗ lực nhưng không được đền đáp! Cô xem điều khiển điện tử trong tay tôi, đây là sản phẩm thế hệ mới tôi đầu tư sáng tạo ra. Chỉ cần cô mua cái điều khiển này, bất cứ đồ điện nào có thể điều khiển từ xa trong nhà cũng đều có thể điều khiển được, hơn nữa khoảng cách có thể đạt hơn 30 mét. So với công năng sản phẩm của tôi, giá cả của tôi cũng không đắt. Chỉ 999 đồng thôi!
Gã đàn ông kia thao thao bất tuyệt giới thiệu sản phẩm, phóng viên cầm camera thì chĩa ống kính thẳng vào gã, nghiễm nhiên biến thành một buổi quảng cáo miễn phí.
Diệp Lăng Phi rốt cuộc không nhìn nổi, hắn bĩu môi, không nhịn được cắt đứt lời nói của gã đàn ông kia:
– Vương tiên sinh, phiền ông diễn cảm một chút, chứ không phải làm quảng cáo đâu.
Vừa nói, hắn dựa vào bên cạnh mái nhà, vừa nhìn xuống phía dưới, sau đó lại ngẩng đầu nói:
– Không phải tôi nói ông, tôi chờ nhìn ông nhảy lầu thật lâu rồi, ông cứ lề mề mãi không chịu nhảy, tôi sốt ruột lắm rồi.
Diệp Lăng Phi thốt ra lời này rồi, liền nhìn thấy Chu Hân Mính mặt trắng bệch không còn chút sắc, thầm nghĩ:
“Cái tên khốn này rốt cuộc đang làm cái gì vậy. Chỉ biết gây rối thôi.”
Chu Hân Mính phân phó với Tiểu Triệu bên cạnh:
– Đưa người này đi, đừng để hắn ở đây nói bậy.
Tiểu Triệu vừa chuẩn bị đi tới chỗ Diệp Lăng Phi, nhưng lại nhìn thấy Diệp Lăng Phi đột nhiên đi về phía mép mái nhà nửa bước, chỉ cần đi thêm nửa bước nữa là sẽ rơi xuống. Tiểu Triệu líu lưỡi, thầm nghĩ: “Người này có phải bị điên không, chẳng lẽ hắn không sợ rơi xuống sao?”
– Tôi không gây rối, tôi đang nói thật.
Diệp Lăng Phi cười ha hả nói:
– Đây không phải ý nghĩ của một mình tôi. Tôi nghĩ phía dưới này, những người vây quanh xem đã sớm chờ đến không nhịn được rồi. Được, nếu vị tiên sinh này lề mề không chịu nhảy lầu, vậy tôi sẽ cùng hắn nhảy lầu vậy, nói chung không thể làm cho mọi người chờ đợi vô ích.
Khi Diệp Lăng Phi đang nói chuyện đột nhiên phát lực, ôm lấy cổ gã đàn ông kia. Hai người từ mái nhà nhảy xuống.
– Cứu mạng! Tôi không muốn nhảy lầu!
Tiếng kêu thảm thiết của gã đàn ông vọng lên từ phía dưới.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Hân Mính sợ đến trắng bệch, cô không nghĩ tới Diệp Lăng Phi sẽ nhảy lầu. Hơn nữa còn là ở trước mặt cô nhảy lầu. Tòa nhà này cao hơn 20 tầng, nếu nhảy xuống, chắc chắn sẽ chết. Chu Hân Mính mãi nửa ngày không phản ứng lại, không thể tin được đây là sự thật, cô ấy lại trơ mắt nhìn Diệp Lăng Phi nhảy lầu.
Chu Hân Mính vốn định cắt đứt quan hệ với Diệp Lăng Phi, nhưng thấy Diệp Lăng Phi nhảy lầu, trong nháy mắt, Chu Hân Mính như bị sét đánh ngang tai, lòng cô trống rỗng. Người đàn ông này là người đàn ông đã có một đêm ân ái với cô, cũng là người đàn ông đầu tiên của cô, lại trơ mắt nhìn hắn biến mất trước mắt mình. Chu Hân Mính thật hy vọng thời gian có thể quay ngược lại, khi đó, cô sẽ không để ý tới, nắm chặt tay Diệp Lăng Phi, không cho hắn nhảy xuống, nhưng hiện tại đã chậm rồi.
– Nhảy lầu! Nhảy lầu!
Cảnh sát cùng phóng viên trên mái nhà chưa từng nghĩ đến sẽ có kết quả này, tất cả lực chú ý của mọi người đều tập trung trên người Vương tiên sinh, làm sao nghĩ đến lại gặp phải một tên khác, ôm Vương tiên sinh cùng nhau nhảy lầu.
Rào rào một tiếng, một đám người này đều chạy tới bên mái nhà, chỉ còn lại Chu Hân Mính một mình cô đơn đứng ở giữa mái nhà.
Diệp Lăng Phi và gã đàn ông kia lấy tốc độ rơi tự do hướng phía dưới lao xuống, Diệp Lăng Phi dang hai tay ra, cười ha hả nói với gã đàn ông đang không ngừng phát ra tiếng kêu thảm thiết kia:
– Ông cũng thoải mái đi, không phải muốn nhảy lầu sao, tôi thỏa mãn nguyện vọng của ông rồi.
– Cứu mạng, cứu mạng!
Gã đàn ông kia chỉ lo kêu thảm thiết, đâu nghe được lời nói của Diệp Lăng Phi.
– Vô dụng thôi, dù Diêm Vương lão gia cũng không thể nào cứu được ngươi. Ta không sao cả, dù sao cũng sớm phải xuống dưới đó báo cáo rồi, bây giờ còn kéo theo một người nữa, chúng ta hai người cùng nhau báo cáo thật có ý nghĩa biết bao.
Diệp Lăng Phi châm chọc.
Gã đàn ông kia đã sợ đến choáng váng, đến cuối cùng ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không phát ra được.
Ngay phía dưới bọn họ, cảnh sát chạy tới và nhân viên phòng cháy sớm đã trải sẵn một tấm đệm lớn. Diệp Lăng Phi và Vương tiên sinh kia rơi vào trên đệm, ngay sau đó lại bật lên 7-8 mét. Hai người lần nữa hạ xuống, lại bật lên, liên tục sau mấy lần, hai người rốt cuộc nằm trên đệm.
Một đoàn cảnh sát cùng nhân viên phòng cháy vây quanh, vội vàng giúp đỡ hai người từ trên đệm xuống. Diệp Lăng Phi không sao cả, cầm tay phải một người cảnh sát đưa tới, liền nhảy xuống. Mà Vương tiên sinh kia cả người nằm ở trên đệm, vẫn không nhúc nhích, nhìn giống như đã chết, từ hạ thân hắn, một chất lỏng màu vàng chảy ra, phát ra mùi hôi thối khó chịu.
– Huynh đệ, có sao không?
Một người cảnh sát hỏi thăm Diệp Lăng Phi.
– Không có việc gì.
Diệp Lăng Phi cười ha ha nói,
– Có các đồng chí cảnh sát đáng giá tín nhiệm nhất của chúng ta ở đây, tôi tin tưởng tôi sẽ không có việc gì.
Diệp Lăng Phi nói những lời này làm tên cảnh sát kia vui vẻ một phen, ai mà không thích nghe được người khác khen mình. Tên cảnh sát này đối với Diệp Lăng Phi cũng càng thêm quan tâm, giúp đỡ Diệp Lăng Phi chen ra và đưa Diệp Lăng Phi tới trước cửa chiếc BMW.
Diệp Lăng Phi lên xe, thò đầu ra ngoài cửa sổ, cười ha hả nói:
– Cảm ơn đồng chí cảnh sát.
Nói xong, lái xe rời đi. Người vây xem còn chưa thấy rõ ràng tướng mạo Diệp Lăng Phi, liền nhìn thấy người từ trên lầu nhảy xuống đã rời đi, những người này một đám đều hối hận không thôi. Phải biết rằng đây chính là từ hơn 20 tầng lầu nhảy xuống, vậy mà lại không có chuyện gì, chỉ riêng điểm ấy thôi, đã đáng để mọi người nhìn kỹ trăm lần.
Diệp Lăng Phi lái xe vừa lên đến giữa đường lớn, điện thoại hắn liền vang lên, Diệp Lăng Phi vừa nhìn, thì ra là Chu Hân Mính gọi tới.
– Ai u, mặt trời mọc đằng Tây à, sao Chu cảnh quan lại gọi điện cho tôi thế?
Diệp Lăng Phi nghe điện thoại, cố ý lẩm bẩm nói,
– Sẽ không phải là tôi nằm mơ à!
– Diệp Lăng Phi, tôi hỏi anh, anh làm sao biết người kia không muốn nhảy lầu?
Chu Hân Mính lấy giọng chất vấn hỏi.
Diệp Lăng Phi cố ý thở dài, nghe ngữ khí tựa hồ hết sức thất vọng, nói:
– Tôi còn nghĩ cô sẽ lo lắng cho tôi chứ, khụ, xem ra tôi tự mình đa tình rồi. Cô hỏi tôi tại sao biết gã đàn ông kia không muốn nhảy lầu, vấn đề này rất đơn giản. Cô khi nào thì thấy qua người muốn nhảy lầu lại còn quan tâm đến trang phục của mình, giày da không một hạt bụi, thậm chí tàn thuốc rơi xuống cổ tay áo cũng phủi sạch đi? Một người quan tâm đến trang phục của bản thân như vậy, sao có thể thật sự muốn nhảy lầu chứ. Hắn bất quá là muốn dùng sự kiện nhảy lầu lần này quảng cáo sản phẩm của hắn, chính là đơn giản như vậy. Chẳng lẽ cô, một cảnh sát được huấn luyện bài bản, lại không chú ý đến những chi tiết nhỏ như vậy sao?
Chu Hân Mính không muốn cùng Diệp Lăng Phi cãi vã, chỉ là hỏi tiếp:
– Vậy tại sao anh ôm hắn nhảy xuống, chẳng lẽ anh không biết đó là tòa nhà cao hơn 20 tầng sao? Nếu như phía dưới không có đệm khí, hoặc các anh không rơi trúng đệm khí, anh có nghĩ đến hậu quả không?
– Không sao cả, dù sao người phụ nữ tôi yêu không quan tâm tôi. Sống hay chết cũng chẳng khác gì nhau, nếu như tôi thật sự đã chết, tôi hy vọng người phụ nữ tôi yêu sẽ vì tôi mà rơi một giọt nước mắt, chỉ một giọt thôi, cũng đủ an ủi linh hồn tôi ở địa ngục chịu đủ loại hành hạ rồi.
Chu Hân Mính ở đầu dây bên kia điện thoại trầm mặc. Diệp Lăng Phi vốn tưởng rằng mình nói những lời khó nghe như vậy, Chu Hân Mính nhất định sẽ mắng chửi mình, đã chuẩn bị tốt đón bão rồi, chỉ là không ngờ bão táp cũng không có đến. Chẳng lẽ đây là sự tĩnh lặng trước cơn bão? Diệp Lăng Phi âm thầm nghĩ.
– Diệp Lăng Phi, anh đã sớm nhìn thấy phía dưới có đệm khí, anh mới dám nhảy xuống. Đương nhiên, nếu như anh là người bình thường, cho dù có đệm khí, anh cũng không có can đảm nhảy. Anh hoàn toàn không phải người bình thường, anh đã tiếp nhận qua huấn luyện đặc biệt, đối với loại chuyện này căn bản là không quan tâm. Cho nên anh mới dám nhảy xuống, sở dĩ anh giả bộ bộ dáng như vậy, muốn để tôi lo lắng cho anh. Diệp Lăng Phi, tôi nghĩ đã biết thân phận của anh, anh có lẽ chính là lực lượng đặc nhiệm Trung Quốc. Bất quá, tôi hiện tại không quan tâm thân phận của anh, thân phận đó đối với tôi mà nói chẳng có ý nghĩa gì cả. Tôi hiện tại muốn nói với anh, anh là đồ khốn nạn, từ đầu đến chân đều là đồ khốn nạn.
Những câu cuối cùng Chu Hân Mính cơ hồ mang theo tiếng nức nở, nói xong những lời này, Chu Hân Mính cũng cúp máy.
Diệp Lăng Phi cất điện thoại đi, khi lại nghe được câu nói cuối cùng kia của Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi đã biết Chu Hân Mính đã có tình cảm với mình. Giờ phút này, tâm trạng hắn không rõ là vui mừng hay thương cảm, nói chung cảm thấy hàm ý trong câu nói cuối cùng của Chu Hân Mính bao hàm rất nhiều tình cảm dành cho mình.