Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 166: CHƯƠNG 166: ANH VỢ, CỨU MẠNG!

Buổi trưa, Diệp Lăng Phi ghé vào một tiệm mì sợi gọi một bát mì, ăn qua loa xong, thì lái xe định qua Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế dạo một vòng, xem Bạch Tình Đình đang làm gì.

Nhưng đúng lúc này, điện thoại của hắn vang lên, là một số điện thoại lạ. Diệp Lăng Phi trong lòng buồn bực, một hồi cũng không nghĩ ra là ai gọi điện thoại cho hắn.

- Sư phụ, là em đây, anh giờ làm gì vậy?

Đầu dây bên kia là giọng nói ngọt ngào của một thiếu nữ, Diệp Lăng Phi nghe ra, chính là cô gái xinh đẹp nhưng bạo lực mà hắn từng gặp đêm đó.

- Vu Tiểu Tiếu.

- Tôi đáp ứng làm sư phụ cô lúc nào nhỉ?

Diệp Lăng Phi nghĩ đến cô gái xinh đẹp nhưng cường bạo mà hắn từng gặp đêm đó, thì không nhịn được muốn cười. Mang theo nụ cười nhàn nhạt, Diệp Lăng Phi nói:

- Tôi nhớ rõ tôi không đáp ứng cô.

- Sư phụ, đừng nói đùa, chính miệng anh đêm đó đã đáp ứng em, đàn ông sao có thể nói không giữ lời.

Vu Tiểu Tiếu khăng khăng cho rằng Diệp Lăng Phi đã đáp ứng làm sư phụ cô, nhưng Diệp Lăng Phi nhớ rõ mình không có đáp ứng. Nhưng bị Vu Tiểu Tiếu nói mãi, hắn đành không muốn cùng Vu Tiểu Tiếu tranh luận vấn đề này, đành phải nói:

- Cô có chuyện gì, tôi đang lái xe, không tiện nói chuyện.

- Sư phụ, anh lái xe à, thật tốt quá. Nếu không anh tới Đại học Vọng Hải bên này đón em một chuyến, tên khốn Điền Phong kia, chỉ biết vội vàng đi tham gia, bỏ em ở trường học. Cũng không biết ngày hôm nay xe taxi đều làm sao vậy, tất cả đều vội vàng như thể đi đầu thai, cũng không đỗ xe. Sư phụ, em đã đợi cả nửa ngày cũng không bắt được xe. Anh nói mỹ nữ gợi cảm như em mà đi xe buýt, còn không bị mấy tên đàn ông bỉ ổi kia lợi dụng sao, như vậy thật không đáng, từ nhỏ em là người băng thanh ngọc khiết, ngay cả bàn tay nhỏ bé của em còn chưa từng bị ai chạm vào, sao có thể uổng phí bị người khác chiếm tiện nghi lần đầu tiên...

Vu Tiểu Tiếu định tiếp tục nói, Diệp Lăng Phi cuối cùng không nhịn được nữa, đành nói:

- Được rồi, bà cô của tôi, cô đừng làm như mình giống Đường Tăng vậy, lải nhải mãi không thôi. Cô nói đi, muốn tôi làm sao bây giờ?

- Tôi đã nói sư phụ là người tốt nhất, ừm, làm phiền sư phụ, trong mười lăm phút anh chạy tới Đại học Vọng Hải nhé, em đang vội muốn đi xem trận đấu CS, đến muộn là trận đấu kết thúc mất.

- Bà cô của tôi, tôi hiện tại ở cách chỗ cô ít nhất nửa tiếng chạy xe, cô cho tôi mười lăm phút đi đến nơi, cô có phải điên rồi hay không?

Diệp Lăng Phi phiền muộn lầm bầm nói:

- Lẽ nào cô không biết đường Hoàng Hà bên này đặc biệt tắc xe sao?

- Sư phụ. Em tin tưởng anh có thể làm được, đàn ông sao có thể nói không được đâu?

Diệp Lăng Phi mở to miệng như có thể nhét vừa một cái bánh màn thầu, quai hàm phình ra. Những lời này của Vu Tiểu Tiếu nói ra quá đỗi bá đạo, Diệp Lăng Phi hận không thể lập tức nói lại một câu: "Nếu không cô tới thử xem có được không?", nhưng lại nhịn xuống. Hắn thật sự sợ Vu Tiểu Tiếu lại nói vài câu bá đạo nữa, khiến hắn không biết giấu mặt vào đâu. Hắn đành phải trả lời:

- Được rồi. Tôi thử xem sao.

Diệp Lăng Phi tăng tốc chiếc xe BMW, bằng vào khả năng lái xe điêu luyện đến xuất thần nhập hóa của hắn, thật sự mở đường máu giữa đám kẹt xe trên đường Hoàng Hà, đi thẳng đến Đại học Vọng Hải. Dọc theo đường đi, vượt qua cả đèn xanh đèn đỏ, đem lộ trình hơn ba mươi phút rút xuống còn mười bốn phút.

Vu Tiểu Tiếu mặc áo khoác màu trắng, lớp lót bên trong màu vàng tinh tế, trên cổ là một lớp lông cừu. Bên dưới mặc một chiếc quần jean bó sát người, khiến cái mông nhỏ càng thêm gợi cảm. Vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi chạy tới, cô nhìn đồng hồ đeo tay một cái, còn thiếu một phút là đủ mười lăm phút.

Cô giơ chiếc túi nhỏ trong tay lên, xem như gọi Diệp Lăng Phi, cũng không chờ Diệp Lăng Phi mở cửa xe, tự mình mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ.

- Sư phụ, thật lợi hại, còn chưa tới mười lăm phút đã chạy tới.

Vu Tiểu Tiếu cười nói.

- Bởi vì tôi là đàn ông. Tôi làm sao dám nói là không được.

Diệp Lăng Phi cố ý nhắc tới câu Vu Tiểu Tiếu vừa nói, Vu Tiểu Tiếu sửng sốt một chút, lập tức bĩu môi nói:

- Đàn ông con trai sao lại keo kiệt như sư phụ thế này, giống như cô gái nhỏ vậy.

- Được, tôi không nói lại cô. Nói đi. Đi nơi nào?

Diệp Lăng Phi không muốn cùng Vu Tiểu Tiếu đấu võ mồm, mồm mép cô gái này thì người thường khó mà bì kịp. Diệp Lăng Phi chỉ đành đánh trống lảng.

- Hội chợ triển lãm trung tâm.

Chờ bọn họ đi tới Hội chợ triển lãm trung tâm thì cửa hội chợ triển lãm đã sớm chật kín người xếp hàng dài dằng dặc, đều là những thanh niên khoảng hai mươi tuổi. Xuất phát từ tình yêu đối với trò chơi CS (Counter Strike), những người hâm mộ CS này đương nhiên không muốn bỏ lỡ cơ hội được chiêm ngưỡng phong thái của các cao thủ CS.

- Xem trận đấu cũng phải mua vé?

Diệp Lăng Phi bị Vu Tiểu Tiếu giục đi mua vé, nếu như không có vé thì không được vào sân xem trận đấu, Diệp Lăng Phi lầm bầm nói với vẻ không tình nguyện.

- Sư phụ, anh nhẫn tâm thấy một cô gái xinh đẹp như hoa như em chen vào giữa đám đàn ông để mua vé sao, anh đang nhìn đám đàn ông hèn mọn này, không chừng khi chen lấn, em sẽ bị một tên đàn ông hèn mọn nhân cơ hội sàm sỡ.

Vu Tiểu Tiếu với vẻ mặt ủy khuất, cố ý tựa vào người Diệp Lăng Phi, vươn bàn tay nhỏ xinh, ủy khuất nói:

- Anh xem bàn tay nhỏ bé của em, còn chưa từng bị đàn ông nào chạm vào, em là một bông hoa nhỏ thuần khiết đó nha.

Diệp Lăng Phi thấy Vu Tiểu Tiếu lại giở trò này, dứt khoát đã không làm thì thôi, đã làm thì làm cho trót, vươn bàn tay to của mình, nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của Vu Tiểu Tiếu, cố ý vuốt ve vài cái, rồi mới buông ra. Với vẻ mặt cười xấu xa, hắn nói:

- Thế này được chưa, cô bị tôi sờ rồi, đâu còn tính là thuần khiết nữa, sau này cô cũng chẳng sợ bị đàn ông khác chiếm tiện nghi nữa. Ừm, cô nói chỗ nào trên người cô còn chưa bị đàn ông sờ qua, tôi lại sờ vài cái, giúp cô sau này đỡ phải lo lắng bị một tên đàn ông hèn mọn bỉ ổi nào đó đoạt đi cái 'lần đầu tiên' đó.

Vu Tiểu Tiếu mặt lúc đỏ lúc trắng, bàn tay nhỏ bé của cô thật sự chưa bao giờ bị đàn ông vuốt ve như vậy, đâu ngờ hôm nay lại bất ngờ bị Diệp Lăng Phi 'đoạt đi lần đầu tiên' như thế, trong lòng oán hận, thầm nghĩ: "Sư phụ này của mình đúng là vô sỉ đến mức người thường khó mà bì kịp." Cô nghe Diệp Lăng Phi nói còn muốn sờ chỗ khác, vốn định lùi lại né tránh, nhưng vừa nghĩ nếu như mình thật sự lui bước như vậy, vậy sau này mình chẳng phải là không còn cách nào để dây dưa với Diệp Lăng Phi sao, đây chẳng phải là ý muốn của Diệp Lăng Phi sao, chẳng phải hắn sợ mình cứ quấn quýt lấy hắn để nhờ dạy đánh CS sao?

Nghĩ như vậy, Vu Tiểu Tiếu ưỡn ngực, lầm bầm nói:

- Bị sư phụ sờ thì không tính, sư phụ lớn lên thật đẹp trai, thật là tuyệt thế mỹ nam tử trên trời khó kiếm, dưới đất khó tìm, đâu có thể cùng mấy tên đàn ông hèn mọn bỉ ổi kia so sánh được. Sư phụ, anh nói đúng không vậy.

- Cô giỏi, tôi chịu thua cô rồi.

Diệp Lăng Phi rốt cuộc bị cô gái xinh đẹp này nói đến mức không còn cách nào, chỉ phải gật đầu nói:

- Tôi đi mua vé.

Vu Tiểu Tiếu nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Diệp Lăng Phi, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý. Trong lòng cô đang tự mãn, chợt nghe thấy Diệp Lăng Phi nói nhỏ bên tai:

- Đưa tiền đây, tiền vé vào cửa cho hai người.

- Anh...

Vu Tiểu Tiếu lườm Diệp Lăng Phi một cái thật hung hăng, từ trên người rút ra ví tiền. Ném cho Diệp Lăng Phi một tờ năm mươi đồng. Diệp Lăng Phi cũng không khách khí, cầm tiền chen vào, rất nhanh mua được hai tấm vé vào cửa. Ngay sau đó Diệp Lăng Phi đã ở quán bán đồ uống, thức ăn vặt bên cạnh, cầm hai chai nước quay trở lại, vé vào cửa và nước hắn đưa cho Vu Tiểu Tiếu, tiền thừa thì hắn cất gọn vào túi. Xong xuôi, hắn không quên nói thêm một câu: "Đây là tiền công tôi chạy đi chạy lại đó."

Vu Tiểu Tiếu vặn nắp chai nước, há miệng uống một ngụm lớn. Đây chính là cô bỏ tiền ra mua nước đó, Vu Tiểu Tiếu cảm thấy sư phụ này của mình thật sự quá xấu xa, chính mình bỏ tiền mua vé vào cửa rồi, nhưng lại chiếm luôn tiền thừa của mình, đâu còn gì là phong độ của một người đàn ông.

Vu Tiểu Tiếu trong lòng ấm ức, lấy tay chọc Diệp Lăng Phi một cái, lầm bầm nói:

- Sư phụ, anh còn đứng ở chỗ này làm gì, chẳng lẽ anh tính giở trò với người ta à?

Chàng thiếu niên trẻ tuổi điềm đạm nho nhã đứng phía trước Diệp Lăng Phi. Nghe được những lời này của Vu Tiểu Tiếu, tay phải theo bản năng đặt lên mông, liếc Diệp Lăng Phi một cái đầy khinh bỉ, đi vội vài bước, tăng khoảng cách với Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi trong lòng buồn bực, chính mình bao giờ lại có hứng thú với đàn ông chứ. Hắn đành bất đắc dĩ nói:

- Bà cô của tôi, cô rốt cuộc muốn tôi làm gì. Vé vào cửa cũng mua rồi. Chẳng lẽ chúng ta không xếp hàng vào sân sao?

- Sư phụ, em là dùng tiền mướn anh, anh sao có thể không có chút đạo đức nghề nghiệp nào vậy. Anh phải nghĩ biện pháp cho chúng ta vào sân trước chứ, nói chung không thể cứ xếp hàng thế này chứ, anh nhìn xem hàng người này dài như vậy, chờ đến lượt chúng ta, người bên trong đã chuẩn bị về nhà ăn cơm hết rồi.

Diệp Lăng Phi lôi kéo Vu Tiểu Tiếu tới ngay cửa hội chợ triển lãm, đột nhiên hô to một tiếng:

- Này túi tiền trên mặt đất là của ai vậy.

Khi những người đứng ở cửa chuyển sự chú ý về phía Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi lôi Vu Tiểu Tiếu chen lên hàng đầu, đem vé đưa cho nhân viên kiểm soát cửa, đi vào trung tâm hội chợ triển lãm.

Khu Bắc của Trung tâm hội chợ triển lãm chính là nơi diễn ra sân thi đấu CS nghiệp dư lần này, ngay tại khu vực phía bắc được bố trí thành sân thi đấu. Bên trong có một màn hình điện tử thật lớn. Hai đội CS đang thi đấu, màn hình lớn hiển thị cảnh trong trò chơi. Ở hai bên màn hình là bàn bình luận. Phía trên là ba bình luận viên đang ngồi giới thiệu diễn biến trận đấu. Khoảng cách giữa hai bàn bình luận ước chừng bốn thước, hai bên là hai đội tham gia trận đấu, mỗi đội có năm thành viên. Hai đội lần lượt tiến vào sàn đấu từ hai bên, khoảng cách ít nhất hơn mười thước.

Số lượng người đến xem trận đấu cũng không hề ít, tất cả đều ngồi ở phía trước sân thi đấu chính. Trận đấu nghiệp dư lần này không khác gì trận đấu chính thức, không chỉ có người xem, còn có các đội ngũ tham gia thi đấu, trong đó các loại quảng cáo từ các nhà tài trợ đến từ Vọng Hải được dán đầy khắp nơi, bất cứ chỗ nào có thể quảng cáo đều đã được tận dụng.

Diệp Lăng Phi mang theo Vu Tiểu Tiếu tìm mãi nửa ngày, rốt cuộc ở khu vực hậu trường của các đội dự thi tìm thấy Điền Phong, thì thấy Điền Phong hết nhìn đông lại nhìn tây, vẻ mặt có chút lo lắng, dường như đang tìm kiếm ai đó.

- Điền Phong, tên khốn này, cũng dám bỏ lại bổn tiểu thư, ngươi có phải không muốn sống nữa không, cẩn thận ta đâm chết ngươi đó.

Vu Tiểu Tiếu vốn đang tức giận, vừa rồi bị Diệp Lăng Phi ‘làm thịt’ một vố, năm mươi đồng tiền cứ thế mà bay mất. Tuy Vu Tiểu Tiếu gia cảnh khá giả, nhà không thiếu tiền nhưng năm mươi đồng này bỗng chốc bị Diệp Lăng Phi chiếm mất, trong lòng vẫn có chút bất mãn. Vừa nhìn thấy Điền Phong liền trút hết một bụng tức giận lên đầu hắn.

Điền Phong toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ: “Trời ơi bà cô của tôi, cô nói ở đâu cũng được, nhưng nói ở đây thì không xong rồi, cô không phải đang làm khó tôi sao.” Điền Phong trong lòng biết rõ mình không có cách nào với cô gái xinh đẹp này, đành phải vội vàng cười nói:

- Là tôi không đúng, hay là tôi mua cho cô một cây Khả Ái để cô hạ hỏa nhé?

- Hừ, tưởng rằng một cây Khả Ái có thể khiến bổn tiểu thư nguôi giận sao, vậy thì ngươi quá coi thường bổn tiểu thư rồi.

Vu Tiểu Tiếu cong môi, hừ lạnh nói:

- Ít nhất cũng phải ba cây Khả Ái.

- Được, cô muốn mấy cây vậy thì mấy cây, để tôi đi mua cho cô.

Điền Phong đáp lời Vu Tiểu Tiếu, rồi ánh mắt rơi vào Diệp Lăng Phi, Điền Phong này không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã khiến Diệp Lăng Phi giật mình, hắn hét lên:

- Thằng nhóc, cậu làm gì vậy, tôi cũng không phải con gái, nhìn ánh mắt của cậu kìa, cứ như sắc lang nhìn thấy mỹ nữ phát ra ánh mắt xanh lè vậy.

- Anh vợ, anh là cứu tinh của em, mau cứu em đi.

Điền Phong cầm tay Diệp Lăng Phi không buông, cái vẻ thân thiết đó khiến ngay cả Vu Tiểu Tiếu đứng bên cạnh cũng phải cau mày, ghét bỏ nói:

- Điền Phong, từ khi nào ngươi cũng ăn nói ngọt xớt như vậy vậy hả, nói trước nha, bên cạnh ta cả ngày đều có một đám đàn ông buồn nôn bám víu, ngươi xem ai được, ta tặng cho ngươi, đảm bảo ngươi sẽ đạt được ước nguyện.

- Trời ơi bà cô của tôi, cô đừng có nghịch ngợm ở đây nữa, cùng lắm tôi mua thêm cho cô một cây Khả Ái nữa.

Điền Phong lôi kéo tay Diệp Lăng Phi đi về phía tây, vừa đi vừa nói chuyện:

- Anh vợ, anh thật sự đến giúp em, thằng nhóc Hàn Thiên Thành trong đội em, đêm qua đột nhiên đau bụng, hắn vừa mới gọi điện cho em báo là không ra khỏi giường được. Khụ, vừa rồi em chuẩn bị đưa con bé Vu Tiểu Tiếu này vào thay thế tạm thời, dù sao con bé này cũng biết bắn, thay thế tạm thời cũng không sao. Nhưng không ngờ anh cũng đến đây, anh vợ, trận đấu này đối với em thật sự rất quan trọng, anh không biết ba mẹ em chuẩn bị đưa em ra nước ngoài, mặc dù em không tình nguyện nhưng vẫn là không có biện pháp. Em rất hy vọng trước khi ra nước ngoài có thể một lần tham gia trận đấu CS chính thức, không uổng công em thành lập đội CS, cho nên, anh vợ à, anh nhất định phải giúp em đánh trận này, cho dù thua cũng không sao.

- Cậu phải ra nước ngoài?

Diệp Lăng Phi đánh giá Điền Phong một lượt, cuối cùng nhìn thẳng vào mắt Điền Phong, thấy vậy, Điền Phong có chút xấu hổ hỏi:

- Anh vợ, anh nhìn em làm gì?

- Thằng nhóc, cậu lừa tôi chơi hộ cậu phải không, lại bịa chuyện phải ra nước ngoài, cậu coi tôi là thằng ngốc à. Nếu cậu phải đi nước ngoài, sao không đi sớm hơn.

Diệp Lăng Phi không khách khí, vạch trần lời nói dối của Điền Phong, nói tiếp:

- So với tôi, cậu vẫn còn ‘gà’ lắm.

- Anh vợ, anh đều đã nhìn ra.

Điền Phong bị Diệp Lăng Phi vạch trần lời nói dối, vừa kinh ngạc lại vừa bội phục vô cùng, trong lòng không hiểu sao Diệp Lăng Phi lại biết mình nói dối. Điền Phong với vẻ nghi hoặc, không nhịn được hỏi:

- Anh vợ, làm sao anh biết?

Diệp Lăng Phi cười ha ha nói:

- Chuyện này còn không đơn giản, lừa cậu thôi. Thành thật mà nói, tôi cũng đâu phải thần tiên, làm sao liếc mắt một cái đã biết cậu nói thật hay nói dối được? Khụ, Này người trẻ, cậu vẫn còn phải học hỏi và cố gắng nhiều lắm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!