Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1681: CHƯƠNG 1681: NGƯỜI BẠN THUỞ NHỎ (1)

Diệp Lăng Phi khẽ động lòng, cảm thấy có điều bất ổn, nếu không thì Chu Tiểu Linh đã chẳng sợ hãi thầy giáo ở trường đến thế. Chẳng lẽ có tên thầy giáo "không bằng cầm thú" nào đó, như báo chí từng đưa tin, đã có ý đồ đen tối với Chu Tiểu Linh? Diệp Lăng Phi chỉ suy đoán lung tung mà thôi, hắn cũng không biết nguyên do cụ thể, chỉ có thể để Chu Tiểu Linh tự mình kể ra. Diệp Lăng Phi nhìn Chu Tiểu Linh, nói:

- Tiểu Linh, anh sẽ thu xếp một vệ sỹ cho em, như vậy thì đến trường em không cần phải sợ nữa, thế có được không?

- Thế nếu thầy giáo bắt em đứng phạt thì sao?

Chu Tiểu Linh chớp chớp đôi mắt long lanh, nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Em sợ lắm, anh rể à, lúc đi học ở trường thầy giáo hay bắt em phải đứng phạt, em không muốn bị đứng phạt nữa đâu!

Vành mắt Chu Tiểu Linh đỏ hoe, cô bé nhào vào lòng Diệp Lăng Phi, bật khóc nức nở, nói:

- Anh rể, em thật sự rất sợ thầy giáo, bọn họ đều không thích em, lần nào cũng bắt em đứng phạt!

Nghe Chu Tiểu Linh nói vậy, Diệp Lăng Phi mới thở phào nhẹ nhõm. Náo loạn cả buổi, hóa ra là thế này. Hóa ra trước đây khi đi học, Chu Tiểu Linh từng bị thầy giáo phạt đứng, trong lòng bị ám ảnh bởi chuyện đó nên mới không muốn đến trường. Chỉ cần không phải bị thầy giáo quấy rối hay xâm hại là được rồi. Nếu bị tổn thương bởi những chuyện đó, tâm lý sẽ bị ảnh hưởng nặng nề, rất khó chữa lành, nhưng bị thầy giáo phạt đứng thì lại khác. Theo Diệp Lăng Phi, việc thầy giáo bắt đứng phạt chỉ là một hình thức xử phạt thể xác lỗi thời. Ngày xưa thì còn thường xuyên xuất hiện, nhưng bây giờ thì không còn nữa rồi. Cho dù có chuyện này, Chu Tiểu Linh cũng không cần phải lo lắng, đại khái có thể không để ý tới. Diệp Lăng Phi đặt tay lên tấm lưng trơn mềm của Chu Tiểu Linh, nhẹ nhàng vuốt ve, an ủi:

- Tiểu Linh, em yên tâm, những chuyện đó sẽ không xuất hiện nữa đâu, nếu như thầy giáo dám xử phạt thể xác với em, em cứ nói cho anh biết, hoặc là nói với chị em cũng được. Chị em là cảnh sát hình sự cơ mà, quyền lực lớn lắm, bảo chị em bắt hết đám thầy giáo dám phạt em như vậy, được không?

Diệp Lăng Phi dỗ dành Chu Tiểu Linh. Cô bé nhào vào lòng hắn, hai tay ôm eo, gương mặt thơ ngây kề sát lồng ngực Diệp Lăng Phi, thì thào:

- Anh rể, cảm giác bây giờ thật tốt!

Diệp Lăng Phi khẽ cười. Theo hắn thấy, cô em gái này của Chu Hân Mính rất đơn thuần, rất đáng yêu. Chu Tiểu Linh trông có vẻ lanh lợi thông minh, nhưng cô bé cũng rất đơn thuần, nghĩ gì nói nấy. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là người đó phải đáng để Chu Tiểu Linh tín nhiệm. Bây giờ xem ra, Diệp Lăng Phi chính là người đáng để Chu Tiểu Linh tín nhiệm, cô bé mới có thể yên tâm kể hết những chuyện này cho hắn.

- Tiểu Linh, bởi vì chúng ta là người một nhà mà!

Diệp Lăng Phi cười nói,

- Anh phải đối xử tốt với em là đương nhiên!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, đã thấy mẹ của Chu Hân Mính đi từ cổng bệnh viện vào. Hắn vỗ vỗ lưng Chu Tiểu Linh mấy cái, nói:

- Mẹ vợ anh đến rồi kia!

Chu Tiểu Linh vội buông Diệp Lăng Phi, lau nước mắt trên mặt. Mẹ của Chu Hân Mính đã sớm nhìn thấy cảnh này. Bà đi đến, nhìn Chu Tiểu Linh, hỏi đầy vẻ quan tâm:

- Tiểu Linh, vì sao con khóc?

- Nhạc mẫu, con nghĩ là con đã nói chuyện trong lòng cô bé!

Diệp Lăng Phi không muốn để mẹ vợ mình hiểu lầm. Vừa rồi hắn không làm gì Chu Tiểu Linh cả, nếu để bà hiểu lầm thì đúng là oan uổng. Diệp Lăng Phi vội vàng giải thích:

- Nhạc mẫu, Hân Mính bảo con thu xếp cho Tiểu Linh đến trường, nhưng Tiểu Linh lại không chịu nghe lời. Con hỏi con bé, mới biết được trường học là nơi thương tâm của Tiểu Linh!

Mẹ của Chu Hân Mính nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, bà cười nói:

- Tiểu Linh không thích đi học, chuyện này mẹ cũng biết. Mẹ cũng đã hỏi qua, nhưng con bé không chịu nói. Mẹ cảm thấy Tiểu Linh không thích đi học là có nguyên do. Tiểu Diệp, chuyện này con phải quan tâm nhiều hơn. Tiểu Linh giống như con gái của mẹ, tất nhiên mẹ muốn tốt cho nó, nhất định phải đi học!

- Vâng, mẹ vợ, con cũng nghĩ vậy!

Diệp Lăng Phi nói,

- Không đi học sao được!

Diệp Lăng Phi trò chuyện mấy câu với mẹ vợ, sau đó mới đi gặp Chu Hân Mính. Chu Hân Mính đang chờ Diệp Lăng Phi về. Khi cô thấy hắn nở nụ cười đi vào phòng đẻ, Chu Hân Mính đã đoán được, Diệp Lăng Phi nhất định đã hoàn thành nhiệm vụ rồi. Chu Hân Mính hiểu rất rõ Diệp Lăng Phi. Quả nhiên, Diệp Lăng Phi cười nói với cô rằng mọi chuyện đã ổn thỏa, Chu Tiểu Linh đã đồng ý đến trường. Chỉ là trường học còn đang nghỉ hè chưa khai giảng, cho dù Chu Tiểu Linh muốn đi học, cũng phải chờ tới tháng 9. Chỉ cần Chu Tiểu Linh đồng ý đến trường là được rồi. Chu Hân Mính rúc vào Diệp Lăng Phi nói lời yêu thương. Hai người đã lâu chưa thân thiết như hiện giờ. Diệp Lăng Phi hỏi:

- Hân Mính, buổi tối anh ở lại đây với em được không?

Chu Hân Mính nghe xong, cười khanh khách nói:

- Ông xã, anh đừng ở lại chỗ này làm gì. Ở đây toàn là sản phụ, anh là đàn ông mà ở lại đây qua đêm, người khác còn tưởng rằng có chuyện gì xảy ra đó. Ông xã, chẳng phải anh còn có chuyện của mình sao? Anh cứ đi làm việc của mình đi, buổi tối không cần phải ở lại đâu. Chỉ cần có thể nép vào lòng anh như bây giờ, em đã cảm thấy mãn nguyện rồi!

Chu Hân Mính càng nói vậy, Diệp Lăng Phi lại càng cảm thấy áy náy. Hắn ôm cô, hôn lên má, nhẹ nhàng nói:

- Bà xã, em đừng nói vậy. Nếu em nói vậy thì anh chẳng còn mặt mũi nào gặp em nữa. Anh cứ suốt ngày lo chuyện bên ngoài, không có thời gian chăm sóc em, anh muốn ở bên cạnh em nhiều hơn!

Chu Hân Mính cười nói:

- Ông xã, không sao đâu mà. Em đã nói rồi, ở đây có rất nhiều người, anh chỉ cần đến thăm em là được. À, ông xã, anh mau về đi, bọn em phải đi vận động rồi. Sản phụ đều phải vận động cơ thể, như vậy có thể đẻ tự nhiên, không cần phải mổ!

- Vậy được rồi!

Diệp Lăng Phi nghe Chu Hân Mính nói vậy, hắn liền đáp:

- Anh về trước, sáng sớm mai anh lại tới!

Diệp Lăng Phi đi ra khỏi bệnh viện, nhớ tới Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình. Chuyện giữa hai người đang tiến triển đúng hướng mà hắn mong đợi, Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đã trở nên rất hòa hợp, đây là điều mà Diệp Lăng Phi hy vọng. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra, gọi cho Bạch Tình Đình. Giọng nói của cô tỏ ra rất mệt mỏi, nói:

- Ông xã, em đang họp ở tòa thị chính. Cũng bởi vì tập đoàn chúng ta xảy ra chuyện, chính quyền thành phố tổ chức hội nghị về an toàn lao động, xem ra còn phải họp một lúc nữa!

- Tình Đình, sao anh thấy lúc nào em cũng họp vậy?

Diệp Lăng Phi nói,

- Có cần anh đến tòa thị chính đón em không?

- Không cần đâu, họp xong em sẽ tới tập đoàn!

Bạch Tình Đình nói,

- Ông xã, anh cứ đi làm việc của mình đi. Anh nên đến thăm Hân Mính nhiều một chút, cô ấy cần sự quan tâm của anh nhiều hơn em!

Bạch Tình Đình nói đến đây, dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Ông xã, tối nay em ăn cơm cùng Lộ Tuyết và Tiêu Tiếu. Em hy vọng anh đừng quấy rầy bọn em, để bọn em có thời gian riêng của mình!

- Em làm cái gì vậy? Sao phải tỏ ra bí mật thế!

Diệp Lăng Phi nghe giọng điệu của Bạch Tình Đình, dường như cô đang thực hiện một âm mưu nào đó nhằm vào hắn. Diệp Lăng Phi cảm thấy chột dạ, nói:

- Bà xã, em nên nói thật với anh đi, rốt cuộc thì em muốn làm gì?

- Ông xã, chuyện này không liên quan đến anh đâu, anh không cần phải lo lắng!

Bạch Tình Đình nói,

- Như vậy không tốt sao? Chẳng phải anh luôn muốn em không quản chuyện của anh sao? Bây giờ em bận rộn như vậy, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm, đây chẳng phải kết quả mà anh mong muốn sao?

- Sao vừa nói chuyện một tí đã tức giận nhỉ? Thật không hiểu nổi phụ nữ bọn em thế nào!

Diệp Lăng Phi thì thầm,

- Vừa rồi anh có làm sai chuyện gì đâu, sao em lại tức giận chứ? Được rồi, được rồi, anh không hỏi em làm gì nữa!

Diệp Lăng Phi không tiếp tục nói chuyện với Bạch Tình Đình nữa, hắn đặt điện thoại xuống. Diệp Lăng Phi ngồi trong xe, châm một điếu thuốc. Diệp Lăng Phi đang suy nghĩ xem mình sẽ đi đâu. Hiện giờ Dã Thú đi gặp Lục Tuyết Hoa rồi, mà Dã Lang thì vẫn chưa về. Ngoại trừ hai người đó ra, Diệp Lăng Phi không có người quen nào cả, hay nói đúng hơn là hắn có quen, nhưng không muốn đi gặp những người đó. Diệp Lăng Phi nghĩ tới Trần Ngọc Đình. Lần trước hắn gọi điện cho cô đã từng đề cập đến chuyện của Chu Tiểu Linh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!