Diệp Lăng Phi gọi cho Trần Ngọc Đình. Khi đầu dây bên kia nhấc máy, hắn nghe thấy tiếng cười của Trần Ngọc Đình vang lên trong điện thoại, cô nói:
- Cậu em, sao cậu lại gọi cho chị vậy? Chẳng lẽ cậu biết tối nay chị rảnh, muốn mời chị ăn cơm sao?
- Tất nhiên rồi!
Diệp Lăng Phi vừa nghe Trần Ngọc Đình nói vậy, hắn lập tức đáp:
- Em đang muốn mời chị đi ăn cơm đây. Đã lâu rồi em chưa gặp chị, em nhớ chị lắm đó!
Mối quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Trần Ngọc Đình rất thân mật. Gần đây hắn bận rộn nhiều việc nên đã lâu không gặp cô, cũng không biết hiện giờ Trần Ngọc Đình sống thế nào.
- Hay là cậu đến nhà chị đi, chị sẽ tự mình xuống bếp làm vài món sở trường cho cậu được không?
Khi Trần Ngọc Đình nói những lời này, giọng điệu cô có vẻ không được dứt khoát lắm, có lẽ trong lòng cô đang do dự. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Chị, Tiểu Vũ có ở nhà không?
- Con bé đến nhà bà ngoại nghỉ hè rồi, trong nhà chỉ có một mình chị thôi!
Trần Ngọc Đình dường như đang ám chỉ Diệp Lăng Phi điều gì đó, giọng nói của cô bỗng nhiên thấp hơn:
- Cậu em, chị cũng nhớ cậu!
Trần Ngọc Đình vừa nói ra câu này, Diệp Lăng Phi lập tức hiểu ý. Hắn liền nói vào điện thoại:
- Chị, vậy có cần em mua thức ăn mang đến không?
Diệp Lăng Phi nào có mua thức ăn gì, hắn chỉ nói vậy thôi. Trần Ngọc Đình sao có thể để Diệp Lăng Phi mua thức ăn được chứ? Cô nói với hắn chỉ cần đến dùng cơm là được rồi, những chuyện khác không cần phải quan tâm. Diệp Lăng Phi đáp một tiếng “được” rồi cúp máy. Lúc hắn lái xe đến dưới nhà Trần Ngọc Đình, cô vừa mới mua thức ăn từ chợ về xong. Trần Ngọc Đình mặc một chiếc áo khoác ngoài màu đen, bên dưới là váy trắng, bộ ngực đầy đặn toát lên vẻ quyến rũ của một người phụ nữ trưởng thành. Diệp Lăng Phi xuống xe. Khi Trần Ngọc Đình đi đến trước mặt hắn, Diệp Lăng Phi đưa tay cầm lấy túi thức ăn từ tay cô.
- Chị, chị thơm quá đi!
Diệp Lăng Phi cố ý ghé sát mặt Trần Ngọc Đình, khịt khịt mũi. Trần Ngọc Đình bị động tác này của Diệp Lăng Phi làm cho đỏ bừng cả mặt. Cô tỏ ra ngượng ngùng như một thiếu nữ, điều hiếm khi xảy ra, nói:
- Cậu em, cậu lại nghịch ngợm nữa rồi!
Nói xong, Trần Ngọc Đình cực kỳ mập mờ cấu vào tay Diệp Lăng Phi một cái. Diệp Lăng Phi thừa cơ ôm eo cô, cảm giác tiếp xúc với da thịt mềm mại truyền từ tay khiến hắn cảm thấy xao lòng. Thân thể đầy đặn của Trần Ngọc Đình luôn khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy kích thích. Hai gò má Trần Ngọc Đình lại càng đỏ hơn, cô thấp giọng nói:
- Đệ đệ, mau vào đi thôi, đừng đứng ở đây nữa!
Trần Ngọc Đình đang nhắc nhở Diệp Lăng Phi không nên tỏ ra thân mật với cô ở bên ngoài. Dù sao cô cũng là một người phụ nữ đơn thân nuôi con, nếu thấy có một người đàn ông công khai thân mật với cô ở chốn đông người sẽ khiến không ít người phụ nữ ưa chuyện bát quái xì xào bàn tán sau lưng. Trần Ngọc Đình không muốn bị người khác đàm tiếu sau lưng như vậy. Từ sau khi chồng cô qua đời, cô không hề có quan hệ thân mật với bất kỳ người đàn ông nào khác. Mãi cho đến khi Diệp Lăng Phi xuất hiện, phòng tuyến mà cô kiên quyết giữ vững cuối cùng cũng bị hắn công phá. Diệp Lăng Phi bỏ tay ra khỏi eo Trần Ngọc Đình, nói:
- Chị, chúng ta vào đi thôi, bụng em đang đói sôi lên...!
Diệp Lăng Phi và Trần Ngọc Đình cùng đi vào trong tòa nhà. Căn nhà này Trần Ngọc Đình mới mua. Căn nhà trước của cô vì chuyện học hành của Tiêu Hồng Vũ nên đã bán đi, mua căn nhà này gần trường học của Tiêu Hồng Vũ hơn, như vậy cô có thể chăm sóc con mình tốt hơn. Trong cuộc sống của Trần Ngọc Đình, Tiêu Hồng Vũ chính là toàn bộ hy vọng của cô.
- Hai ngày nay bận quá nên chị chưa dọn dẹp nhà cửa!
Trần Ngọc Đình mở cửa phòng ra. Vì trong nhà hơi bề bộn, cô cảm thấy rất xấu hổ. Diệp Lăng Phi thật sự không cảm thấy có gì không ổn. Hắn cởi giày ra, đi dép lê vào. Hắn đã từng đến căn nhà này, biết rõ cách bài trí bên trong. Diệp Lăng Phi cởi áo khoác của mình ra, treo lên mắc áo bên cạnh cửa, xắn tay áo lên, nói:
- Chị, để em giúp chị một chút. Chuyện gì không làm được chứ rửa đồ ăn thì em vẫn có thể!
- Cậu em, cậu không cần làm gì cả, cứ ngồi trong phòng khách xem tivi là được rồi, cứ để chị làm cho. Cậu yên tâm, chị sẽ không để cậu đói bụng đâu!
Trần Ngọc Đình nói xong liền đưa Diệp Lăng Phi ra chỗ ghế sofa, muốn hắn ngồi xuống. Nhưng Diệp Lăng Phi lại không ngồi xuống, ngược lại vòng tay ra sau lưng cô, một tay đặt lên mông cô, hôn tới. Trần Ngọc Đình không hề có bất kỳ sự chuẩn bị nào, môi cô đã bị Diệp Lăng Phi hôn lên. Cô có chút bối rối, hai tay không biết làm sao, không biết nên ôm hay không ôm mới tốt đây. Sau một nụ hôn nóng bỏng, cả khuôn mặt Trần Ngọc Đình đã đỏ bừng cả lên. Lâu lắm rồi cô chưa thân mật với đàn ông. Cô không phải là một người phụ nữ lãnh cảm, chỉ là cố gắng áp chế dục hỏa của mình thôi. Bây giờ, Diệp Lăng Phi nhanh chóng khơi dậy ngọn lửa trong người cô. Trần Ngọc Đình cảm thấy hạ thân đã có dấu hiệu ướt át. Cô cố gắng không để Diệp Lăng Phi nhận ra, đỏ mặt nói:
- Cậu em, bây giờ chị đi làm cơm, cậu... cậu chờ một chút!
- Chị, bây giờ em chỉ muốn ăn chị!
Môi Diệp Lăng Phi ghé sát vào tai Trần Ngọc Đình thì thầm:
- Em muốn ăn chị, sau đó sẽ ăn cơm, được không?
Hai tay Diệp Lăng Phi lại bắt đầu làm bậy, lần mò vào trong áo Trần Ngọc Đình. Bàn tay hắn xoa nắn bộ ngực đầy đặn của cô qua lớp áo lót. Trần Ngọc Đình không chịu nổi nữa, cô ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, chủ động hôn hắn. “Bịch” một tiếng, hai người ngã xuống ghế sofa. Trần Ngọc Đình ngồi trên người Diệp Lăng Phi, biểu hiện như một người phụ nữ đầy khao khát, chủ động cởi váy áo của mình ra, chỉ mặc mỗi đồ lót. Hai tay cô cởi thắt lưng của Diệp Lăng Phi ra, sau đó cúi đầu há miệng ngậm vào. Cảm giác này khiến Diệp Lăng Phi thấy rất khoan khoái. Trần Ngọc Đình bề ngoài như một người phụ nữ đoan trang, giờ phút này lại tỏ ra đầy khao khát. Mức độ khao khát của cô khiến Diệp Lăng Phi không thể nào tưởng tượng nổi, nhất là lúc hai người triền miên trên ghế sofa. Biểu hiện điên cuồng đến nghẹt thở của Trần Ngọc Đình càng khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy cô đã phải chịu đựng áp lực quá lâu. Dục hỏa của Diệp Lăng Phi bị Trần Ngọc Đình khơi dậy, hắn dùng hết toàn lực, khiến cô phát ra những tiếng rên rỉ cực kỳ nóng bỏng...
Trên người Trần Ngọc Đình chỉ mặc mỗi nội y, cô mặc tạp dề nấu ăn trong phòng bếp. Nét ửng hồng trên mặt còn chưa tiêu tán hết, vẻ xinh đẹp rạng rỡ đầy quyến rũ đã lâu không thấy lại hiện lên trên mặt cô. Cô đứng trong phòng bếp, thỉnh thoảng còn vụng trộm nhìn về phía Diệp Lăng Phi đang xem tivi trong phòng khách. Vừa rồi Trần Ngọc Đình biểu hiện quá điên cuồng. Bây giờ nghĩ lại, cô cho rằng nhất định là mình điên rồi, sao có thể làm ra chuyện không biết xấu hổ như vậy? Có một số động tác cô chưa bao giờ dám nghĩ tới, nhưng vừa rồi, cô đều đã làm cả, khiến Trần Ngọc Đình nghĩ mình đã gặp quỷ. Nhưng không thể phủ nhận vừa rồi cô rất thoải mái, dục vọng bị đè nén lâu như vậy, cuối cùng cũng được phát tiết.
- Chị, lúc nào cơm chín vậy, em đói lắm rồi!
Không biết từ lúc nào, Diệp Lăng Phi đi vào trong phòng bếp. Hắn vòng hai tay ôm Trần Ngọc Đình từ phía sau, bàn tay trực tiếp sờ mó bộ ngực của cô chỉ cách một lớp áo lót. Hạ thân hắn cọ xát trên mông cô, miệng thì hôn lên cổ cô.
- Sắp xong rồi, sẽ có cơm ngay thôi!
Trần Ngọc Đình nghiêng đầu, tay phải cầm cán chảo, rồi lại tập trung vào việc nấu ăn, nói:
- Cậu em, cậu đừng làm loạn nữa, chị sắp nấu xong rồi!
- Chị, chờ em cơm nước xong xuôi, hồi phục khí lực sẽ ăn chị một lần nữa!
Trong lúc Diệp Lăng Phi nói những lời rất đen tối, tay hắn cũng trượt từ trên người Trần Ngọc Đình đến vùng nhạy cảm của cô. Trần Ngọc Đình không tự chủ được khẽ run lên, cô tỏ vẻ hoảng loạn, nói:
- Cậu em, đừng làm loạn nữa, nếu cậu tiếp tục như vậy thì đồ ăn sẽ cháy mất!
Diệp Lăng Phi cười cười, hôn lên cổ Trần Ngọc Đình một cái, sau đó mới buông cô ra. Hắn quay trở ra phòng khách, cầm lấy điều khiển từ xa, tìm chương trình tivi mình thích. Đúng lúc đó, điện thoại của Diệp Lăng Phi đổ chuông. Hắn cầm điện thoại lên xem, cuộc gọi này là do Mộ Văn gọi tới. Diệp Lăng Phi chần chừ một chút rồi nghe máy. Khi điện thoại được nối máy, hắn nghe thấy Mộ Văn hưng phấn nói:
- Diệp Lăng Phi, tôi đã xác nhận rồi, Thái Tiểu Ngọc chính là bạn hồi nhỏ của tôi!