Mộ Văn cầm điện thoại, vừa nghe được Diệp Lăng Phi nói rằng có khả năng Mộ Thiên Dương vẫn còn sống, cô ta tỏ ra kích động tột độ, vội vàng hỏi:
– Diệp Lăng Phi, anh có thể nói rõ hơn một chút được không? Tôi cảm thấy việc này khó mà tin nổi, không thể khiến người ta tin tưởng được. Tôi vẫn luôn cho rằng Thiên Dương đã chết, nhưng đột nhiên anh lại nói với tôi, anh ta còn sống, anh nói làm sao tôi có thể tin anh được đây?
Diệp Lăng Phi nói:
– Mộ Văn, cô muốn tin thì tin, nếu như cô không tin lời tôi, vậy thì tôi cũng chẳng còn cách nào. Tóm lại, những gì tôi cần nói thì tôi đều đã nói, còn lại thì phải xem cô làm như thế nào thôi!
Diệp Lăng Phi nói đến đây, lại bổ sung thêm một câu:
– Mộ Văn, cô đừng có mừng vội, mặc dù Mộ Thiên Dương còn sống, hắn ta cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm với cô đâu, tin tôi đi, cảm giác của tôi thường rất chuẩn.
– Tôi tự biết cân nhắc!
Mộ Văn mở miệng nói xong liền cúp điện thoại, trong lòng lại nghĩ về chuyện mà Diệp Lăng Phi vừa nói. Mộ Văn thân là đặc công, cô đã trải qua rất nhiều khóa huấn luyện, nếu như gặp phải chuyện khác, Mộ Văn còn có thể bình tĩnh lại mà cân nhắc, nhưng những chuyện tình cảm lại là điểm yếu chí mạng, khiến cô luống cuống tay chân. Nếu không phải Diệp Lăng Phi vừa mới nhắc nhở cô, có lẽ Mộ Văn thật sự sẽ xem nhẹ một số chi tiết nhỏ trong chuyện này, ví dụ như chuyện mà Diệp Lăng Phi vừa mới nói, bản thân bó hoa kia chính là một điểm rất đáng ngờ. Là ai tặng hoa cho cô? Mộ Văn nghĩ tới Mộ Thiên Dương, nếu thật sự là Mộ Thiên Dương tặng hoa cho mình, vậy thì mục đích của anh ấy là gì? Giả chết trốn tránh bao năm, giờ lại tặng hoa cho mình, chẳng phải quá vô lý sao? Nếu như không phải Mộ Thiên Dương, vậy thì có thể là ai? Điều khiến cho Mộ Văn cảm thấy hoang mang chính là việc Thái Tiểu Ngọc muốn giết cô. Rõ ràng, đây không phải ý muốn của Thái Tiểu Ngọc. Tiểu Cửu đã nói, Thái Tiểu Ngọc và cậu ta đều làm việc theo lệnh của Thái Duyệt. Thái Tiểu Ngọc muốn giết Mộ Văn hẳn là do mệnh lệnh của Thái Duyệt, nhưng vấn đề là làm sao Thái Duyệt biết được thân phận của Mộ Văn.
Bởi vì mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Mộ Văn không có thời gian ngồi lại suy nghĩ. Bây giờ nghe được Diệp Lăng Phi nói vậy, Mộ Văn liền chỉnh lý lại một chút những suy luận của mình. Nghĩ một lát, quả đúng như lời của Diệp Lăng Phi, tất cả những chuyện này không đơn giản như vẻ bề ngoài. Nói không chừng đúng như Diệp Lăng Phi nói, kẻ đứng sau màn điều khiển tất cả những chuyện này chính là… Mộ Văn nghĩ tới đây, không nghĩ thêm nữa. Hiện tại việc cần làm nhất chính là bắt được Thái Duyệt...
.........
Tiểu Cửu không hề động đậy, cậu ta chỉ đứng yên một chỗ, để mặc cho Thái Tiểu Ngọc điên cuồng hôn mình. Thân thể trần trụi của Thái Tiểu Ngọc, đôi gò bồng đảo cao vút dính chặt vào ngực Tiểu Cửu. Tiểu Cửu cảm thấy khó thở, cậu ta tin tưởng Thái Tiểu Ngọc cũng sẽ có cảm giác này. Cậu ta không cần động đậy, chừng nào Thái Tiểu Ngọc không chịu nổi lên tiếng, cô ta sẽ tự động buông ra. Rốt cục, đôi môi của Thái Tiểu Ngọc cũng rời khỏi môi của Tiểu Cửu, cô ta đưa mắt nhìn Tiểu Cửu, hai tay ôm chặt lấy eo Tiểu Cửu, nói:
– Tiểu Cửu, em không cho anh đi, anh đừng rời bỏ em!
– Tôi muốn tìm kiếm cuộc sống của riêng mình, cô cũng có cuộc sống của cô, chúng ta không nên can thiệp vào chuyện của nhau!
Tiểu Cửu nói.
Thái Tiểu Ngọc không chịu nổi giọng điệu đó của Tiểu Cửu, cô ta liếm môi một cái, hai tay lần nữa ôm choàng lấy cổ Tiểu Cửu, cả người nồng nặc mùi rượu, nói:
– Tiểu Cửu, em uống nhiều quá, em không biết cha... không, Thái Duyệt vào bằng cách nào, chuyện xảy ra sau đó em thật sự không nhớ rõ, chuyện giữa em và ông ta không phải như anh nghĩ đâu. Tất cả những chuyện này đều tại anh, là anh đột nhiên bỏ em mà đi, em mới uống nhiều như vậy. Tiểu Cửu, anh phải chịu trách nhiệm cho tất cả những chuyện này, nếu anh muốn rũ áo ra đi, em sẽ chết cho anh xem!
Thái Tiểu Ngọc đã nhìn thấy chiếc dao găm đặt trên giường, cô quơ tay cầm lấy dao, mũi dao chĩa vào cổ mình, đưa mắt nhìn Tiểu Cửu. Tiểu Cửu không nhúc nhích, mắt vẫn nhìn về phía Thái Tiểu Ngọc. Mũi dao bắt đầu vạch phá làn da non mịn của Thái Tiểu Ngọc, máu bắt đầu rỉ ra từ cổ Thái Tiểu Ngọc. Lúc này rốt cục thì Tiểu Cửu đã có phản ứng, giơ tay phải ra, chộp lấy cổ tay phải của Thái Tiểu Ngọc, đoạt lấy con dao, mở miệng nói:
– Tiểu Ngọc, em đùa kiểu gì vậy, nguy hiểm lắm!
– Vậy anh phải chịu trách nhiệm với em! Thái Tiểu Ngọc một lần nữa điên cuồng hôn lấy Tiểu Cửu, hai tay Tiểu Cửu chậm rãi giơ lên, cuối cùng, đôi tay cậu ta đặt lên lưng Thái Tiểu Ngọc, vuốt ve những đường cong tuyệt mỹ. Tiểu Cửu đột nhiên dùng sức, ôm chặt lấy Thái Tiểu Ngọc…
Khi Diệp Lăng Phi tỉnh lại thì trời đã sáng. Đêm qua ngủ muộn nên sáng nay dậy cũng muộn, cũng không có ai gọi hắn. Diệp Lăng Phi theo thói quen xoay người sang phải, choàng tay qua. Đó là thói quen buổi sáng của hắn, ôm lấy Bạch Tình Đình, rồi ngủ thêm một lúc. Nhưng lần này Diệp Lăng Phi lại ôm phải không khí, bên cạnh hắn không có ai. Diệp Lăng Phi choàng tỉnh, nơi này không phải nhà hắn, mà là nhà của Trương Lộ Tuyết. Giường này cũng không phải là giường của hai người. Diệp Lăng Phi ngồi dậy, nhìn đồng hồ, bây giờ đã là tám giờ. Diệp Lăng Phi đưa tay vò đầu, đêm qua thức quá khuya, hơn nữa trước đó lại cùng Trần Ngọc Đình triền miên, tiêu hao rất nhiều thể lực, Diệp Lăng Phi lại ngủ quên. Diệp Lăng Phi vội vàng mặc quần áo, đúng lúc vừa đẩy cửa phòng ra thì gặp Vu Tiêu Tiếu đang ngái ngủ từ phía cửa đi ra.
– Chào buổi sáng, Diệp đại ca!
Lúc không có Bạch Tình Đình, Vu Tiêu Tiếu vẫn thường gọi Diệp Lăng Phi là đại ca theo thói quen, nghe có vẻ thân mật. Đương nhiên, gọi là anh rể cũng rất thân mật, chỉ có điều, cách xưng hô đó ít nhiều khiến Vu Tiêu Tiếu cảm thấy không thoải mái. Chuyện "phát sinh quan hệ với anh rể" nếu truyền ra ngoài sẽ không hay chút nào, dù sao Bạch Tình Đình chỉ là chị gái kết nghĩa của Vu Tiêu Tiếu, không phải chị ruột. Vu Tiêu Tiếu cố gắng không để Diệp Lăng Phi có suy nghĩ đó, tránh cho sau này anh không muốn tiếp xúc với cô.
– Tiêu Tiếu, Tình Đình đâu rồi?
Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng này của Vu Tiêu Tiếu, đoán rằng cô hẳn là vừa mới rời khỏi giường. Vu Tiêu Tiếu và Bạch Tình Đình, Trương Lộ Tuyết ngủ cùng một chỗ. Vu Tiêu Tiếu vừa rời giường, chẳng lẽ Bạch Tình Đình vẫn còn ngủ? Diệp Lăng Phi quan sát cửa phòng. Vu Tiêu Tiếu lại ngáp một cái. Cô đã tỉnh giấc từ rạng sáng, nhưng ngủ lại có chút khó khăn. Vu Tiêu Tiếu cố gắng chợp mắt thêm vài lần, cuối cùng mới thiếp đi được một lúc. Giờ đây, cô vẫn còn ngái ngủ, chỉ là muốn đi vệ sinh nên không thể không rời giường.
– Em không biết, chị không có trong phòng!
Vu Tiêu Tiếu nói xong, không đợi Diệp Lăng Phi hỏi lại, cô đã vội vàng chạy đến nhà vệ sinh. Diệp Lăng Phi trông thấy Vu Tiêu Tiếu uốn éo bờ mông chạy đi, hắn quay người lại, đi về hướng căn phòng đối diện hành lang, đó là phòng ngủ của Trương Lộ Tuyết. Đêm qua, Trương Lộ Tuyết, Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu ba người ngủ ở chỗ này. Cửa phòng khép hờ, đẩy cửa phòng ra, liền thấy đúng như lời Vu Tiêu Tiếu nói, trong phòng không có ai, Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết hai người đều không ở trong phòng.
Diệp Lăng Phi đóng cửa phòng lại, vừa mới quay người, liền nhìn thấy Trương Lộ Tuyết mặc váy ngủ hai dây chẳng biết lúc nào đã đứng ở sau lưng của hắn. Từ chiếc cổ áo khoét sâu, có thể thấy rõ khe ngực hút mắt. Dáng người của Trương Lộ Tuyết quả là tuyệt mỹ, nơi cần nở thì nở, nơi cần thon thì thon, đặc biệt là bờ mông trắng tròn cong vút, càng khiến đàn ông mê mẩn.
– Anh làm gì vậy?
Trương Lộ Tuyết hỏi trước.
– Không có gì, anh chỉ muốn biết Tình Đình đi đâu rồi!
Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Trương Lộ Tuyết, bàn tay đặt lên bờ mông cong vút của Trương Lộ Tuyết, khẽ bóp một cái. Hắn ngửi mùi hương từ trên người Trương Lộ Tuyết truyền đến, nhịn không được còn nói thêm:
– Thơm quá!
– Anh hôi chết đi được, nhanh đi đánh răng rửa mặt đi! Còn nữa, bộ quần áo này anh còn mặc làm gì, bẩn lắm rồi! Anh ở trong phòng chờ em, để em lấy cho anh một bộ quần áo khác!
Lúc Trương Lộ Tuyết nói chuyện, tay phải khẽ đẩy Diệp Lăng Phi một cái, cô nháy mắt ra hiệu cho Diệp Lăng Phi, ý bảo anh nhìn xuống dưới lầu. Diệp Lăng Phi lúc này mới lưu ý đến Trương Khiếu Thiên đang ở dưới lầu đọc báo. Trương Lộ Tuyết nhỏ giọng nói:
– Cha ở nhà, anh chớ có làm loạn! Bàn chải đánh răng và các vật dụng khác đều đã chuẩn bị đầy đủ cho anh rồi. Anh rửa mặt xong thì ở trong phòng chờ em, em đi lấy quần áo cho anh!
Trương Lộ Tuyết nói rồi đi qua bên cạnh Diệp Lăng Phi, bước về phía phòng ngủ của cô. Diệp Lăng Phi lại nhìn xuống dưới lầu, Trương Khiếu Thiên vẫn đang đọc báo. Diệp Lăng Phi gãi gãi đầu, nghĩ đến những gì mà Trương Lộ Tuyết vừa mới nói, trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ Trương Lộ Tuyết chuẩn bị cả đồ lót cho mình? Bàn chải đánh răng và các vật dụng khác quả nhiên đã được chuẩn bị tốt, đặt ở trên bồn rửa mặt, đều là đồ mới. Diệp Lăng Phi đánh răng. Vu Tiêu Tiếu đi vệ sinh xong, đến bồn rửa mặt, cố ý quay về phía Diệp Lăng Phi bĩu môi, rồi không nói một lời rời đi. Diệp Lăng Phi không hiểu được Vu Tiêu Tiếu làm thế có ý tứ gì. Hắn rửa mặt xong, trở lại căn phòng hắn ngủ đêm qua, đã thấy Trương Lộ Tuyết ngồi ở cạnh giường đợi Diệp Lăng Phi. Trên giường, bày một bộ quần áo mới, có quần áo mặc ngoài, có cả đồ lót.