Diệp Lăng Phi cười cười nói:
– Lộ Tuyết, em thật sự chuẩn bị hết cho anh rồi à? Vừa rồi anh còn nghĩ xem có nên về nhà đổi đồ lót không.
– Tinh Đình sáng nay đi gặp cha cậu ấy rồi, đi từ sáng sớm.
Trương Lộ Tuyết từ trên giường đứng dậy, cô bước tới trước mặt Diệp Lăng Phi, giúp anh cởi quần áo.
– Tinh Đình bảo em chăm sóc anh, em không hiểu chăm sóc là như thế nào. Những quần áo này đều là em mua từ trước, anh mặc thử xem có vừa người không?
– Nhất định vừa, cho dù không vừa, anh cũng sẽ làm cho nó vừa!
Diệp Lăng Phi giơ tay lên, Trương Lộ Tuyết cởi áo ba lỗ của anh ra, để lộ thân hình cường tráng có thể khiến phụ nữ động lòng. Những vết sẹo ngang dọc che kín toàn thân càng làm tăng thêm vẻ đẹp nam tính của Diệp Lăng Phi. Trương Lộ Tuyết trông thấy nửa thân trên của anh, gò má ửng đỏ, dịu dàng nói:
– Anh nhìn xem những vết sẹo trên người anh này, thật là không biết quý trọng bản thân. Nếu sau này anh còn như vậy, em không thèm để ý đến anh đâu!
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Những vết sẹo này đều có từ trước rồi, trước đây chẳng phải là chưa quen em sao? Nếu để anh gặp em sớm hơn một chút, anh sẽ không có nhiều vết sẹo như vậy. Cho nên phải nói, Lộ Tuyết, những vết sẹo này đều là lỗi của em!
Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến Trương Lộ Tuyết trong lòng tràn ngập niềm vui. Cô biết rõ đây chẳng qua là lời đường mật của anh, nhưng Trương Lộ Tuyết vẫn cảm thấy ngọt ngào. Trong lòng là vậy, nhưng ngoài miệng lại có vẻ rất vô tình nói:
– Ai tin lời anh chứ, anh đúng là một tên lừa đảo!
Trương Lộ Tuyết cởi áo Diệp Lăng Phi, rồi lại cởi thắt lưng cho anh. Ngay khi cô khom người, đưa tay cởi thắt lưng, hai tay Diệp Lăng Phi không đàng hoàng đưa về phía cô, muốn từ phía trên váy ngủ vươn vào, nhưng không thành công. Trương Lộ Tuyết cởi bỏ thắt lưng, gò má ửng đỏ liếc nhìn Diệp Lăng Phi, lẩm bẩm:
– Em ra ngoài trước, anh thay đồ lót đi!
– Lộ Tuyết, em giúp anh thay luôn đi, mọi khi đều là Tinh Đình giúp anh!
Bạch Tinh Đình xác thực đã từng giúp Diệp Lăng Phi thay đồ lót, nhưng cũng không nhiều lắm. Những lời này của Diệp Lăng Phi nghe vào tai Trương Lộ Tuyết, lại chính là anh đang truyền tín hiệu cho cô. Những chuyện như thay đồ lót... các loại chính là do vợ làm cho chồng. Diệp Lăng Phi nói với Trương Lộ Tuyết như vậy, chẳng phải đại biểu cho việc đã coi cô giống như vợ mình sao? Trương Lộ Tuyết quả nhiên không nói là mình phải đi nữa, chỉ là đỏ bừng mặt, cởi cả quần và đồ lót của Diệp Lăng Phi cùng một lúc. Diệp Lăng Phi trần truồng đứng trước mặt cô. Trương Lộ Tuyết vừa mới cầm lấy đồ lót cô mua cho anh, Diệp Lăng Phi đã đè cô xuống giường. Trương Lộ Tuyết hổn hển nói:
– Diệp Lăng Phi, đừng như vậy...!
– Gọi ông xã, bằng không, anh sẽ không buông tay...!
Bàn tay của Diệp Lăng Phi lần vào từ phía dưới váy ngủ của Trương Lộ Tuyết, trực tiếp đặt trong quần lót của cô. Trương Lộ Tuyết hổn hển nói:
– Không... không được, em... em không phải là vợ của anh...!
– Anh bảo em gọi ông xã đương nhiên em chính là vợ của anh rồi. Chẳng lẽ em muốn anh chứng minh luôn tại đây? Anh cũng mặc kệ, để cho cha mẹ em nghe được mới tốt, anh có thể trực tiếp gọi họ là nhạc phụ nhạc mẫu!
Tay của Diệp Lăng Phi muốn cởi đồ lót của Trương Lộ Tuyết ra. Cô biết không thể tiếp tục như vậy, bèn thấp giọng nói:
– Ông xã...!
– Anh nghe không rõ...!
Diệp Lăng Phi nói:
– Lộ Tuyết, gọi lại một lần nữa, lần này gọi to một chút!
– Ông xã...!
Trương Lộ Tuyết lại hô lên, cô liên tiếp hô ba bốn lần rồi, đột nhiên đưa tay ôm ghì lấy cổ Diệp Lăng Phi. Hai chân cô vươn ra, giống như rắn cuốn lấy eo anh, luôn miệng nói:
– Ông xã, em muốn anh yêu thương em, ông xã, em yêu anh...!
Trương Lộ Tuyết bị Diệp Lăng Phi hoàn toàn kích thích, nói ra lời muốn nói nhất trong lòng. Lửa tình của cô cũng bị thiêu đốt, hai tay đặt lên tấm lưng rộng lớn của anh, vuốt lên vuốt xuống...
Cửa phòng thoáng cái bị đẩy ra. Vu Tiêu Tiếu thân mặc đồ ngủ tươi cười chạy vọt vào:
– Diệp đại ca, em nhớ ra...!
Khi Vu Tiêu Tiếu vừa mới trở lại phòng ngủ, cô nhớ ra Bạch Tinh Đình từng nói với mình rằng hôm nay Tinh Đình muốn đi gặp cha cô ấy. Vu Tiêu Tiếu vừa nghĩ tới điều này, lập tức hưng phấn chạy tới nói cho Diệp Lăng Phi, liền không thèm nhìn cửa phòng, trực tiếp vọt vào. Cửa phòng là khép hờ. Vu Tiêu Tiếu vừa chạy vọt vào, lập tức nhìn thấy Diệp Lăng Phi thân thể trần truồng đang đè trên người Trương Lộ Tuyết. Lúc này Vu Tiêu Tiếu muốn rời đi cũng đã không còn kịp nữa rồi. Cảm xúc nóng bỏng của Trương Lộ Tuyết bị Vu Tiêu Tiếu xông tới cắt đứt. Hai chân cô không quắp lấy hông Diệp Lăng Phi nữa, cô khẽ đẩy anh ra:
– Đừng đè lên người em...!
Lửa dục của Diệp Lăng Phi vừa mới bị Trương Lộ Tuyết câu dẫn lên, không ngờ lại bị Vu Tiêu Tiếu chạy vọt vào phá hỏng. Hắn không muốn kết thúc kiểu này, liền theo đà trên người Trương Lộ Tuyết, một phát bắt lấy cánh tay Vu Tiêu Tiếu, cưỡng ép kéo cô qua, đẩy ngã xuống giường.
– Diệp đại ca...!
Áo ngủ của Vu Tiêu Tiếu rơi xuống, nửa người trên của cô đều lộ ra. Diệp Lăng Phi trước tiên khóa cửa phòng lại, rồi đi đến bên giường. Hắn kéo đồ lót của Vu Tiêu Tiếu xuống, cười xấu xa nói:
– Tiêu Tiếu, hôm nay anh cho các em nếm thử sự lợi hại của anh...!
.........
Thái Duyệt đeo kính ngồi trong phòng thẩm vấn ở cục cảnh sát. Hai giờ sáng nay, lão bị cảnh sát dẫn từ nhà tới đây. Từ lúc đến nơi này, lão ta vẫn im lặng, yêu cầu được gặp luật sư mới chịu mở miệng. Thái Duyệt rất nổi tiếng, cảnh sát cũng không có cách nào với lão cả. Đánh thì tuyệt đối không được, như vậy chỉ khiến mọi chuyện phức tạp hơn. Mộ Văn cả đêm không ngủ, cô ở lại cục cảnh sát, muốn biết tiến triển sớm nhất, nhưng cả đêm đều không có gì mới. Mãi cho đến hơn tám giờ sáng, vẫn không thể nào khiến Thái Duyệt nói ra một chút tin tức hữu dụng nào. Mộ Văn lại pha cho mình một ly cà phê, đây đã là ly thứ tám rồi. Sau khi nhìn thấy cảnh sát thức cả đêm đỏ hồng mắt, lắc đầu với Mộ Văn, cô cầm ly cà phê đi vào phòng thẩm vấn, muốn đích thân thẩm vấn Thái Duyệt.
Thái Duyệt cũng cả đêm không ngủ. Hôm qua, sau khi biết trụ sở huấn luyện của mình ở Ngô Sơn bị cảnh sát vũ trang bao vây, lão đã nghĩ đến việc sự tình bại lộ, nhất định có người bán đứng lão. Lúc ấy, lão đã nghĩ đến Thái Tiểu Ngọc và Tiểu Cửu. Chỉ là vì lúc đó Tiểu Cửu xuất hiện, lão mới không có cơ hội xuống tay với Thái Tiểu Ngọc, bằng không, lão đã sớm ra tay rồi. Thái Duyệt cảm thấy hối hận. Nếu lão ra tay sớm một chút, có lẽ Thái Tiểu Ngọc đã sớm chết rồi. Cũng bởi vì trước khi xử lý Thái Tiểu Ngọc, lão muốn chiếm đoạt thân thể của cô, không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Đương nhiên, Thái Duyệt sẽ không thúc thủ chịu trói. Làm những chuyện như thế này thì lão đã nghĩ đến tình cảnh có thể xảy ra như bây giờ. Thái Duyệt không hề hoảng loạn, lão đã sớm có chuẩn bị. Trụ sở huấn luyện ở Ngô Sơn không đứng tên lão. Về phần chỗ ở của lão, ngoại trừ một số đồ cổ mà lão thu được một cách hợp pháp thì không có một cổ vật phi pháp nào. Lão đã để tất cả số cổ vật phi pháp ở biệt thự dưới chân núi. Lão đã chuẩn bị khá chu toàn nên cũng không lo lắng cảnh sát sẽ tìm được manh mối gì ở nơi đó. Bây giờ thì chuyện trở nên phiền phức, không biết cảnh sát có tìm được bức Lan Đình Tự giá trị liên thành được giấu ở Ngô Sơn không. Thái Duyệt cho là mình giấu rất bí mật, cảnh sát hẳn là sẽ không tìm được. Thái Duyệt thấy Mộ Văn đi tới, lão giả vờ rất nghi hoặc, nhìn Mộ Văn nói:
– Cô Mộ, không ngờ lại được gặp cô ở đây!
Mộ Văn tay cầm cốc cà phê, đi đến trước mặt Thái Duyệt. Cô ngồi xuống đối diện với lão, cặp đùi trắng như tuyết lộ ra ngoài. Mộ Văn cũng không gấp, cô đưa cốc lên uống một ngụm cà phê trước. Sau khi đặt cốc cà phê xuống bàn, cô mới tươi cười nói:
– Giáo sư Thái, tôi nghĩ rằng chúng ta cũng không cần phải giấu diếm nữa. Chắc chắn ông biết thân phận của tôi, bởi vì ông đã ra lệnh cho con gái nuôi của ông giết tôi. Đương nhiên, giờ này tôi có thể đứng trước mặt ông hoàn toàn là nhờ may mắn. Giáo sư Thái, tốt nhất là ông nên thành thật khai báo tất cả mọi chuyện. Như vậy tốt cho ông, tốt cho tôi, tốt cho tất cả mọi người!
– Cô Mộ, tôi thật sự không rõ rốt cuộc cô định nói điều gì. Tôi chưa từng làm điều gì trái với pháp luật!
Thái Duyệt nói:
– Tôi là một công dân tốt sống và làm việc theo pháp luật!
– Ông còn dám nói ông là công dân tốt? Thật buồn cười!
Mộ Văn nghe được những lời này của Thái Duyệt, liền cười phá lên. Cô đưa tay nắm lấy cằm lão, nhìn vào mắt lão, nói:
– Giáo sư Thái, chúng tôi đã tìm được một lượng lớn cổ vật bị trộm trong phòng ông. Ông chính là một tên trộm mộ. Tôi cho ông biết, nếu như ông còn không chịu khai báo một cách thành thật... ông chỉ có một con đường chết mà thôi!