Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1703: CHƯƠNG 1703: MÀN THẨM VẤN CỦA MỘ VĂN

Những lời đe dọa kiểu này có thể hữu hiệu với một số người, nhưng với những ai có tâm lý vững vàng thì hoàn toàn vô dụng. Không nghi ngờ gì nữa, Thái Duyệt chính là người như vậy. Sau khi nghe Mộ Văn tuôn một loạt lời đe dọa, lão giả vờ ngây ngô nói:

- Tôi không hiểu cô muốn nói đến chuyện cổ vật gì? Tôi tuy là người nghiên cứu đồ cổ, nhưng chỉ giới hạn trong lĩnh vực học thuật, những chuyện phạm pháp tôi chưa bao giờ làm!

Mộ Văn biết Thái Duyệt là một con cáo già, sẽ không dễ dàng khai ra tất cả mọi chuyện, cô đã lường trước điều này. Cô cầm cốc cà phê trong tay, đưa lên miệng nhấp một ngụm rồi chậm rãi đặt xuống bên phải, nói:

- Giáo sư Thái, ông vẫn thích đóng kịch với tôi nhỉ. Chỉ là, lần này tôi có rất nhiều thời gian để chơi trò đó với ông. Tôi nghe nói ông muốn gọi luật sư? Không thành vấn đề, chờ khi nào nhốt ông đủ bốn mươi tám tiếng, tôi sẽ cho ông gọi luật sư!

- Cô nói cái gì, tôi có quyền được…!

Thái Duyệt còn chưa nói hết, đã nghe tiếng cười của Mộ Văn.

- Giáo sư Thái, sao ông có thể ngây thơ đến vậy chứ? Ông cho rằng đây là nơi nào? Nước Mỹ? Hồng Kông? Có phải ông xem quá nhiều phim truyền hình, xem đi xem lại đến mụ mị cả người rồi không? Nơi này là thành phố Vọng Hải, ở đây, tôi nói một là một, hai là hai. Tôi muốn nhốt ông bao nhiêu tiếng, thì ông sẽ bị nhốt bấy nhiêu tiếng. À, giống như ông vừa nói, ông là người trung thực. Tôi thích nhất là làm việc với người trung thực, ông yên tâm, tôi sẽ không làm gì ông, cũng sẽ không đánh ông…!

Mộ Văn nhìn Thái Duyệt cười phá lên. Thái Duyệt cảm thấy có chuyện chẳng lành sắp xảy ra, lão nhìn Mộ Văn, cẩn thận nói:

- Cô muốn làm gì? Tôi phải cảnh cáo cô, tôi là nhà sử học nổi tiếng trong nước, cô phải hiểu cô đang làm gì, cô…!

Mộ Văn không hứng thú nghe tiếp, cô cầm cốc cà phê lên, chậm rãi nhấm nháp hết chỗ cà phê còn lại. Uống xong, Mộ Văn đứng dậy, nói:

- Trong bốn mươi tám tiếng này, nơi đây sẽ không có ai đến. Ông có thể tự mình quyết định việc cần làm, muốn đi nhà vệ sinh thì có thể giải quyết ngay tại đây. Đương nhiên, ở đây có camera, chúng tôi sẽ ở bên ngoài theo dõi ông. Giáo sư Thái, tôi nhắc lại cho ông lần nữa, nơi này là thành phố Vọng Hải, tôi làm chủ. Ông còn có vấn đề gì nữa không?

- Cô không thể làm như vậy, cô có biết hậu quả của chuyện này không?

Thái Duyệt nghe những gì Mộ Văn nói thì bắt đầu cảm thấy sợ hãi, lão chỉ sợ xảy ra chuyện như thế này. Nhưng Mộ Văn không bận tâm đến lão, mở cửa đi ra ngoài. Thái Duyệt bắt đầu mất bình tĩnh, lão bị còng tay, hai chân còn bị còng vào chân ghế cố định với mặt đất, hoàn toàn không nhúc nhích được. Nếu thực sự theo như lời Mộ Văn vừa nói, vậy thì có nghĩa là nếu Thái Duyệt muốn đi vệ sinh, thì chỉ có thể giải quyết tại chỗ. Thái Duyệt hi vọng điều này chỉ là do Mộ Văn hù dọa mình, lão nhìn chằm chằm về phía cửa, nhưng không thấy ai.

- Thả tôi ra, các người không thể đối xử như vậy với tôi được, tôi muốn gọi cho luật sư của tôi...!

Thái Duyệt lớn tiếng hô, nhưng không ai phản ứng, thậm chí không một ai liếc mắt nhìn qua. Lão hô hơn mười phút, vẫn không thấy ai đến như trước. Trong lòng Thái Duyệt có chút hoảng loạn, không còn giữ được bình tĩnh như trước. Lão sợ ả đàn bà tên Mộ Văn này có thể làm bất cứ chuyện gì, lại nhớ đến việc chính mình đã muốn lấy mạng Mộ Văn. Nói không chừng người đàn bà này muốn lấy việc công trả thù riêng, nên mới ra tay với mình.

Thái Duyệt càng nghĩ càng lo lắng, ánh mắt lão lại hướng về phía cửa, vẫn không thấy ai. Trong lòng thầm mắng con đàn bà này thật sự quá hung ác, lại chơi trò này với lão. Lão bắt đầu lo nghĩ, nghĩ nhiều nhất đến chuyện đi vệ sinh. Con người thật kỳ lạ, nếu không nghĩ đến, thì sẽ không cảm thấy muốn đi vệ sinh. Lúc này vừa bắt đầu lo lắng, Thái Duyệt liền cảm thấy một cảm giác buồn bực cực kỳ khó tả. Bị mang đến đây từ rạng sáng, lão chưa từng đi vệ sinh, hiện giờ buồn tiểu cũng là chuyện bình thường. Nhưng vấn đề mấu chốt là, lão không được đi. Mộ Văn đã nói với lão là trong 48 giờ tới, sẽ không ai đến quản lão. Trong lòng Thái Duyệt thật sự lo lắng mình sẽ không nhịn được, nếu vậy thì chẳng phải là mất hết thể diện sao? Càng lo lắng càng có chuyện, cảm giác buồn bực càng ngày càng mãnh liệt. Thái Duyệt ngồi không yên, hướng về phía cửa, hô lớn: - Tôi muốn đi vệ sinh, các người không thể đối xử với tôi như vậy, các người làm thế này chính là đang xâm phạm nhân quyền của tôi, tôi muốn đi vệ sinh.....!

Thái Duyệt hướng về phía cửa hô to. Lại thêm hai, ba phút trôi qua, Thái Duyệt cảm thấy lão gần như không thể nhịn nổi nữa, lập tức muốn giải quyết ngay tại chỗ. Lão quay về phía cửa hô tiếp. Lần này, cuối cùng cũng thấy bóng người. Cửa phòng mở ra, liền thấy Mộ Văn từ bên ngoài bước vào. Mộ Văn cầm trong tay một cốc cà phê, cô đi tới, nhìn thấy bộ dạng lúc đó của Thái Duyệt, cười nói:

- Giáo sư Thái, không sao đâu, ông có thể giải quyết ngay tại đây được rồi, tôi không để ý đâu…!

Mộ Văn nói đoạn giơ tay lên, ra hiệu về phía máy quay.

Thái Duyệt vội vàng, không nhịn được nữa, nói: - Cô muốn làm gì, nhanh cho tôi đi vệ sinh...!

Mộ Văn nhìn bộ dạng của Thái Duyệt, cười nói:

- Giáo sư Thái, sao ông lại vội vàng như vậy chứ? Không vội, từ từ khoai sẽ nhừ. Tôi luôn muốn biết đàn ông các ông trước mặt phụ nữ có thể vô liêm sỉ đến mức nào. Tôi đang đứng ngay trước mặt ông đây này, à, còn có một đám người đang nhàm chán không có gì làm bên cạnh màn hình giám sát nữa. Tôi và bọn họ đều muốn biết liệu ông có thể thật sự tè ra quần không. Giáo sư Thái, đến lúc đó, tôi có thể đem những băng ghi hình kia mang ra ngoài bán. Ông cũng biết đó, tôi làm đặc công, tiếp xúc với rất nhiều loại người biến thái, trong đó có người thích loại băng hình này!

Thái Duyệt không nhịn được nữa, lão nói: - Cô… rốt cuộc cô muốn biết điều gì?

- Tôi sẽ nói cho cô biết tất cả, cầu xin cô để tôi đi vệ sinh, chuyện gì tôi cũng nói!

- Sớm thành khẩn một chút có phải tốt hơn không, Giáo sư Thái? Ông đã vội vàng như vậy thì tôi cũng không ép ông. Tôi sẽ cho người dẫn ông đi vệ sinh trước, sau đó trở về chúng ta sẽ từ từ trò chuyện. Dù sao chúng ta cũng có rất nhiều thời gian, à, tôi mới liên lạc với cấp trên rồi, bây giờ tôi có quyền nhốt ông một tuần. Giáo sư Thái, chúng ta có thể làm việc cùng nhau một thời gian dài rồi. Tôi có thể cung cấp cho ông một ít dịch vụ, chẳng hạn như cho ông biểu diễn. Tôi nghe nói đàn ông trong tình trạng hưng phấn, sẽ làm ra rất nhiều chuyện không tưởng. Mà về phương diện này tôi còn có chút nghiên cứu. Không biết Giáo sư Thái ăn Viagra vào, xem phim người lớn, lại không thể phóng thích, liệu có thể vì nhịn quá lâu mà hỏng mất một số bộ phận không…!

Thái Duyệt cảm thấy lạnh toát sống lưng. Lão thật sự không ngờ người đàn bà trước mắt lại có thể giống như một nữ ác ma, khiến kẻ khác không rét mà run. Bây giờ, Thái Duyệt chỉ muốn đi vệ sinh. Mộ Văn gọi người đưa Thái Duyệt đi vệ sinh, một mình cô ngồi trong phòng thẩm vấn, cầm cốc cà phê lên. Cô là đặc công, trải qua nhiều loại huấn luyện, trong đó có huấn luyện về phương diện này: làm thế nào để moi ra thông tin cần thiết từ miệng người khác. Bây giờ, Mộ Văn chỉ muốn biết rõ thông tin về Mộ Thiên Dương, cô không quan tâm sẽ dùng thủ đoạn gì. Mộ Văn tin tưởng, Thái Duyệt nhất định sẽ thành thật khai báo. Mộ Văn ngồi trong phòng thẩm vấn đợi Thái Duyệt quay lại, cô cũng không nhớ mình đã uống bao nhiêu cốc cà phê rồi, dường như cà phê cũng không thể làm cô tỉnh táo. Chẳng biết tại sao, mí mắt Mộ Văn lại giật giật, giống như sắp có chuyện chẳng lành xảy ra. Mộ Văn buông cốc cà phê, nhắm mắt lại, lẩm bẩm trong miệng:

- Thiên Dương, rốt cuộc có phải là anh đứng sau giật dây tất cả mọi chuyện hay không?

Khi Thái Duyệt quay lại phòng thẩm vấn, lão đã không còn kiêu ngạo như lúc đầu. Nét mặt lão chán nản, giống như không còn cách nào đối phó Mộ Văn. Trước đó, Thái Duyệt cho rằng cảnh sát không có bằng chứng, nên lão mới dám tỏ thái độ cực kỳ bất hợp tác, vì tin chắc rằng cảnh sát không thể làm gì được lão. Nhưng Thái Duyệt không ngờ lại gặp phải Mộ Văn. Mộ Văn không phải là cảnh sát, hoàn toàn không cần để ý những quy định cứng nhắc ràng buộc cảnh sát. Lúc này Thái Duyệt mới bắt đầu sợ hãi. Thực ra vừa rồi bị Mộ Văn chỉnh đốn một lần, lão thật sự sợ rồi. Từ lúc đó về sau liền thành thật, không dám biểu lộ thái độ phách lối với Mộ Văn như trước. Điều Mộ Văn muốn thấy chính là bộ dạng này của Thái Duyệt. Cô ngồi ở ghế đối diện lão, gác chân lên bàn, nhìn Thái Duyệt hỏi:

- Được rồi, ông nói cho tôi biết, rốt cuộc làm cách nào ông có thể biết được thân phận thật của tôi!

- Tôi không biết thân phận thật của cô!

Thái Duyệt gần như trả lời theo bản năng, đây là thói quen của lão. Nhưng Thái Duyệt vừa nói ra câu này thì lão liền hối hận. Vừa rồi đã biết thủ đoạn của Mộ Văn, lão không muốn Mộ Văn nghĩ lão không phối hợp, vội vàng đổi giọng, nói:

- Tôi nghe người khác nói, trước đó tôi cũng không biết rằng cô là đặc công!

✶ Truyện dịch AI mới nhất tại Thiên Lôi Trúc ✶

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!