Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1727: CHƯƠNG 1727: KHÔNG ĐƠN GIẢN CHỈ LÀ LÁ CHẮN!

Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nói muốn sinh cho hắn một đứa con, hắn khẽ cười, đáp:

– Vậy được rồi, chờ sau khi công ty được đưa ra thị trường, em phải ở nhà sinh con cho anh nhé, và anh cũng sẽ là một người chồng tốt!

– Nghe ngọt ngào quá nhỉ, ai mà chẳng biết anh sẽ chẳng làm được một người chồng tốt!

Lý Khả Hân rõ ràng không tin lời Diệp Lăng Phi nói, cô khoác tay Diệp Lăng Phi, gắt gỏng nói:

– Diệp Lăng Phi, anh đừng có nói lời ngon tiếng ngọt như thế, em sẽ không mắc lừa đâu!

Diệp Lăng Phi cười đáp:

– Khả Hân, anh lừa em bao giờ chứ, anh nói thật mà, trong lòng anh vẫn luôn muốn làm một người chồng tốt!

– Đúng vậy, trong lòng anh muốn làm một người chồng tốt, nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ làm được một người chồng tốt, em chẳng coi trọng cái danh hiệu người chồng tốt của anh đâu. Diệp Lăng Phi, anh dùng cái miệng lưỡi này với em chẳng có tác dụng gì đâu!

Diệp Lăng Phi không nói thêm gì với Lý Khả Hân nữa, chỉ khẽ hôn lên má Lý Khả Hân một cái. Trong thang máy có camera, Lý Khả Hân không muốn bị quay cảnh thân mật của cô và Diệp Lăng Phi trong thang máy, vội vàng nói:

– Đừng làm bậy nữa, trong thang máy có camera, anh không sợ người ta nhìn thấy sao?

Câu này của Lý Khả Hân quả nhiên đã có tác dụng, Diệp Lăng Phi vừa nghe Lý Khả Hân nói như vậy, quả nhiên thu mình lại, không dám tiếp tục làm càn nữa. Hai người đi ra khỏi thang máy, Lý Khả Hân khoác tay Diệp Lăng Phi, cười khúc khích như chuông bạc, Diệp Lăng Phi cau mày, khó hiểu hỏi:

– Khả Hân, em cười cái gì vậy?

– Không có gì!

Lý Khả Hân nói:

– Em vừa nghĩ ra một chuyện rất thú vị. Diệp Lăng Phi, nếu hai chúng ta khoác tay nhau đi trên đường mà gặp được Bạch Tình Đình, anh nghĩ xem, Bạch Tình Đình sẽ có phản ứng như thế nào?

Lý Khả Hân chỉ nói bâng quơ như vậy, nhưng Diệp Lăng Phi lại lo lắng thật sự, ánh mắt hắn quét qua bốn phía xung quanh, thật sự lo lắng Bạch Tình Đình sẽ đột nhiên xuất hiện. Lý Khả Hân nói:

– Đừng nhìn nữa, Bạch Tình Đình sẽ không đến chỗ này đâu, anh nghĩ đây là chỗ nào chứ, sao cô ấy lại có thể tới một chỗ như thế này được!

Khoác tay Diệp Lăng Phi đi ra khỏi tòa nhà công ty, Lý Khả Hân liếc thấy chiếc xe của Diệp Lăng Phi đang đậu gần tòa nhà, cô liền nói:

– Hôm nay em không lái xe, em ngồi xe anh nhé!

Nghe Lý Khả Hân nhắc đến xe, Diệp Lăng Phi nói:

– Khả Hân, anh chợt nhớ ra một chuyện, chẳng phải Tiểu Uyển đã học lái xe rồi sao, em thử hỏi xem cô ấy thích xe gì, anh mua cho em và cô ấy mỗi người một chiếc?

– Chuyện này anh không tự đi hỏi cô ấy được sao?

Lý Khả Hân hỏi ngược lại.

– Chẳng phải ngày nào em cũng gặp Tiểu Uyển đó sao, anh nghĩ em sẽ biết rõ hơn!

Diệp Lăng Phi nói:

– Khả Hân, đến lúc đó anh cũng sẽ mua cho em một chiếc, hai em đều là người phụ nữ của anh, anh sẽ không bất công đâu!

Lý Khả Hân bĩu môi, hừ lạnh một tiếng, nói: – Đừng nói như vậy, anh mà không bất công sao, nếu không bất công thì sao anh lại hỏi Tiểu Uyển thích xe gì trước, mà không hỏi em? Anh làm vậy là bất công rồi. Nhưng mà anh lo em sẽ đố kỵ, nên mới bổ sung thêm đoạn sau. Diệp Lăng Phi, em mà lại không hiểu anh sao, em hiểu rõ anh từ trong ra ngoài, kể cả từng bộ phận trên cơ thể anh…

Lý Khả Hân nói đến đây, má cô hơi đỏ ửng lên. Diệp Lăng Phi âm thầm thò tay xuống, bóp nhẹ mông Lý Khả Hân một cái, nói:

– Khả Hân, sau khi lên xe anh sẽ dạy dỗ em!

Nói xong, hắn và Lý Khả Hân đi ra xe, mở cửa ra, để Lý Khả Hân ngồi vào ghế phụ lái trước, sau đó Diệp Lăng Phi đi vòng sang bên kia, ngồi vào ghế lái. Hắn không thắt dây an toàn mà kéo Lý Khả Hân sang bên mình, bắt đầu vuốt ve, bóp nắn bộ ngực Lý Khả Hân, hơi thở Lý Khả Hân trở nên dồn dập, cô thở dốc liên tục... Diệp Lăng Phi rất ít khi đi mua quần áo cho mình, quần áo của hắn chủ yếu là do Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính mua về, Diệp Lăng Phi chỉ việc thử xem có thích hợp hay không là được. Nhiều người đàn ông cũng có được may mắn như vậy, hoàn toàn không cần suy nghĩ về chuyện quần áo, vì đã có người lo lắng cho họ. Diệp Lăng Phi cũng như vậy, đa số quần áo của hắn là do Bạch Tình Đình mua cho, thậm chí ngay cả đồ lót Bạch Tình Đình cũng mua đủ, mỗi lần, Diệp Lăng Phi đều thì thầm vào tai Bạch Tình Đình rằng mình đã tìm được một cô vợ tốt, khiến tâm hồn Bạch Tình Đình bay bổng trên mây, càng muốn mua quần áo cho Diệp Lăng Phi. Lý Khả Hân cũng muốn mua quần áo cho Diệp Lăng Phi, gu thẩm mỹ của cô không giống Bạch Tình Đình, mỗi người phụ nữ khi mua quần áo cho đàn ông thường có quan điểm khác nhau, có người muốn người đàn ông của mình bóng bẩy hơn thì thường chọn những bộ quần áo thời thượng, có người lại muốn người đàn ông của mình chín chắn, phong độ hơn, lúc lựa chọn quần áo họ sẽ có xu hướng mua những bộ trang trọng một chút. Lý Khả Hân lựa chọn quần áo cho Diệp Lăng Phi có xu hướng trẻ trung một chút, Lý Khả Hân muốn Diệp Lăng Phi trẻ trung hơn, như vậy thì cha mẹ cô sẽ càng thích Diệp Lăng Phi hơn. Diệp Lăng Phi không nói gì cả, Lý Khả Hân chọn quần áo gì cho hắn thì hắn sẽ mặc cái đó, theo cách Diệp Lăng Phi thường nói, hắn chính là một cái móc treo quần áo. Lý Khả Hân rất thích như vậy, bất kỳ chuyện gì đều do cô làm chủ là tốt nhất. Cá tính của Lý Khả Hân có phần khác với Bạch Tình Đình, Bạch Tình Đình là kiểu phụ nữ thích nghe lời chồng, Diệp Lăng Phi nói gì, Bạch Tình Đình sẽ làm theo, thực chất bên trong Bạch Tình Đình vẫn là tính cách của một tiểu thư, thích dựa dẫm vào đàn ông, nhưng Lý Khả Hân thì lại khác. Lý Khả Hân là một cô gái rất độc lập, cô không thích bị đàn ông chi phối mà muốn mình có thể chi phối đàn ông. Lý Khả Hân chọn cho Diệp Lăng Phi hai bộ quần áo, nhưng vì cô cảm thấy không trẻ trung lắm nên lại thôi, cô chọn một cái áo khác màu trắng, không phải người đàn ông nào cũng có thể mặc đồ màu trắng, có những người mặc đồ trắng trông có vẻ không hợp. Lý Khả Hân cảm thấy mua cho Diệp Lăng Phi mấy màu khác không hợp lắm, vì thế mới chọn một bộ quần áo màu trắng cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi mặc quần áo rất thoải mái, hắn không cần để ý màu sắc là gì, Lý Khả Hân cầm một cái áo sơmi màu trắng, cùng với một chiếc quần dài cũng màu trắng. Diệp Lăng Phi nhìn thoáng qua, khẽ cười, tuy Diệp Lăng Phi không nói gì, nhưng phản ứng của hắn vẫn thể hiện rằng hắn cũng không thích bộ quần áo này lắm. Lý Khả Hân không để ý đến phản ứng của Diệp Lăng Phi, cô nói:

– Cười cái gì mà cười, mặc vào cho em xem nào!

– Anh không thích mặc đồ màu trắng lắm, rất dễ bị bẩn!

Diệp Lăng Phi nói: – Nếu đến nhà em làm khách mà quần áo lại bị bẩn thì sẽ không hay!

– Sao anh cứ lải nhải thế nhỉ, anh yên tâm đi, nhà em không phải bãi rác, không dễ làm bẩn quần áo của anh như anh nghĩ đâu!

Lý Khả Hân thúc giục Diệp Lăng Phi:

– Anh đừng dài dòng nữa, mau mặc quần áo vào đi!

Diệp Lăng Phi chậm rãi mặc bộ đồ vào, Lý Khả Hân thấy Diệp Lăng Phi mặc xong bộ đồ màu trắng, cô khẽ gật đầu, nói:

– Ừm, bộ này được đấy, bộ đồ này không tệ, Diệp Lăng Phi, anh mặc bộ đồ này ít cũng phải trẻ ra mười tuổi!

Diệp Lăng Phi nghe xong không nhịn được cười, nói:

– Em đùa kiểu gì vậy, nếu anh trẻ ra mười tuổi chẳng phải mới hơn hai mươi tuổi sao, còn trẻ hơn cả em, mẹ em sẽ nghĩ anh không được chín chắn đó!

– Biến đi! Anh nói bậy bạ gì thế!

Lý Khả Hân hờn dỗi đẩy Diệp Lăng Phi một cái, phụ nữ nào mà chẳng muốn người khác nói mình trẻ, mong muốn mình mãi mãi trẻ tuổi. Lý Khả Hân cũng là phụ nữ, cô cũng muốn mình trẻ mãi. Cô lấy thẻ tín dụng ra, đưa cho nhân viên bán hàng, Diệp Lăng Phi thấy Lý Khả Hân định trả tiền, hắn vội vã nói:

– Khả Hân, sao có thể để em trả tiền được chứ, cứ để anh trả tiền đi!

– Được rồi, anh không cần phải khách sáo với em!

Lý Khả Hân chu môi ra, nói:

– Anh không cần quên chuyện đã hứa mua xe cho em là được, em muốn một chiếc BMW nhập khẩu, Tiểu Uyển cũng giống em, sở thích của hai đứa giống hệt nhau! Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nói như vậy, hắn không chút do dự, lập tức đồng ý:

– Không thành vấn đề, anh sẽ lập tức thu xếp. Nhập khẩu từ nước ngoài ít nhất cũng phải một tuần lễ, điều kiện tiên quyết là bây giờ phải có hàng…

Lý Khả Hân cười nói:

– Được rồi, được rồi, em chỉ nói đùa vậy thôi, em làm sao biết được Tiểu Uyển thích xe gì, anh tự đi hỏi Tiểu Uyển đi, còn em thì sao, em không cần xe, em có thể tự mua được rồi. Nếu anh thật sự tốt với em thì nên quan tâm nhiều hơn đến công ty, đừng cả ngày mặc kệ chuyện công ty như vậy!

– Khả Hân, sao anh lại không để ý chứ, không phải em không biết ngay cả…

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây, Lý Khả Hân đã ngắt lời:

– Được rồi, được rồi, em hiểu mà, người bận rộn của em, tất cả quần áo em đã để trong túi đấy, khi nào về thì anh nhớ thay nhé, tránh để đến lúc trong nhà có chuyện bất hòa thì lại tìm đến em!

✺ Thiên Lôi Trúc ✺ AI dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!