Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1728: CHƯƠNG 1728: KHÔNG ĐƠN THUẦN CHỈ LÀ LÁ CHẮN! (2)

Trong lúc nói chuyện, Lý Khả Hân đã cho bộ quần áo Diệp Lăng Phi đang mặc vào trong một cái túi, đưa cho hắn, rồi bảo hắn thay bằng bộ đồ trắng kia. Cô khoác tay Diệp Lăng Phi, nói:

- Đi thôi, đi mua thêm hai chai rượu Ngũ Lương nữa…!

Diệp Lăng Phi dở khóc dở cười. Hắn cảm thấy mình như bị Lý Khả Hân lôi đi xềnh xệch. Trước kia, mỗi lần đi dạo phố với Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi chưa từng có cảm giác này. Bất kể chuyện gì, Bạch Tình Đình đều bàn bạc với hắn một chút. Nhưng lúc này, khi ở trong trung tâm mua sắm cùng Lý Khả Hân, hắn lại có cảm giác hoàn toàn khác. Dường như mọi chuyện đều do Lý Khả Hân quyết định, Diệp Lăng Phi chỉ cần làm theo sự phân phó của cô là được. Cảm giác đó, đối với một người đàn ông mà nói, quả thật không thoải mái chút nào. Ở khu vực chuyên bán rượu và thuốc lá, Lý Khả Hân trực tiếp mua hai chai rượu Ngũ Lương. Lần này, cô lại là người thanh toán. Ngay lúc Lý Khả Hân định lấy thẻ tín dụng ra, chợt nghe thấy một người đàn ông cất tiếng gọi:

- Giám đốc Lý, không ngờ lại gặp được cô ở đây!

Lý Khả Hân quay đầu lại, thấy sau lưng mình là một người đàn ông trung niên quần áo chỉnh tề. Vừa nhìn thấy người đàn ông này, cô lập tức khoác tay Diệp Lăng Phi, nói:

- A, là Giám đốc Trần à, thật là trùng hợp. Tôi định đưa bạn trai về nhà làm khách, nên mới tới đây mua rượu!

Lý Khả Hân cố ý nói rõ quan hệ giữa cô và Diệp Lăng Phi. Hắn không rõ tại sao cô lại làm vậy, nhưng đã thế rồi, Diệp Lăng Phi cũng chỉ có thể hành động như bạn trai của Lý Khả Hân. Hắn nhìn người đàn ông trung niên, sau đó quay sang phía Lý Khả Hân, hỏi:

- Khả Hân bảo bối, ai thế?

Diệp Lăng Phi gọi một tiếng "Khả Hân bảo bối" quả thật rất buồn nôn, thế nhưng Lý Khả Hân lại rất thích nghe hắn gọi mình như vậy. Cô giới thiệu:

- Là Giám đốc chi nhánh Ngân hàng Công thương đường Hoàng Hà. Vì công việc mà em cũng có ít nhiều tiếp xúc với Giám đốc Trần!

Giám đốc Trần nghe Lý Khả Hân nói vậy, ông ta đáp:

- Đúng vậy, chúng tôi cũng có chút tiếp xúc trong công việc. Giám đốc Lý, tôi không quấy rầy cô nữa, hai người cứ tự nhiên!

Giám đốc Trần nói xong thì quay người đi sang chỗ khác. Nhân viên bán hàng trả lại thẻ tín dụng cho Lý Khả Hân. Cô cất kỹ thẻ tín dụng của mình, nói:

- Đi thôi, lên xe em sẽ nói rõ với anh!

Diệp Lăng Phi cầm hai chai rượu Ngũ Lương, cùng Lý Khả Hân quay về xe. Sau khi lên xe, Lý Khả Hân thắt dây an toàn, rồi nói:

- Cái gã xấu xa đó muốn bao nuôi em. Hắn không biết tự lượng sức mình, ở nhà có một bà vợ không tệ, nhưng hắn còn thấy chưa đủ, hết lần này đến lần khác muốn bao nuôi bồ bịch bên ngoài. Hai hôm trước hắn còn quấy rối em, em nói với hắn là em có bạn trai rồi, hắn không tin. Hừ, để xem lần này hắn còn định giở trò gì!

- À, còn có chuyện như vậy nữa cơ à? Chẳng trách anh thấy hắn có vẻ sượng sùng như vậy!

Diệp Lăng Phi nổ máy, nói:

- Sớm biết có chuyện như vậy, em nên nói sớm với anh. Anh sẽ nghĩ cách dạy cho cái tên mù mắt đó một bài học nhớ đời, không thèm nhìn xem đó là người phụ nữ của ai, hắn có tư cách để động vào sao?

- Cái gì mà người phụ nữ của ai, Diệp Lăng Phi! Anh chớ có nói nhảm, em không phải là người phụ nữ của anh đâu. Em chỉ thấy chướng mắt với gã đàn ông thối tha kia thôi!

Lý Khả Hân hừ lạnh, nói:

- Em sẽ tự mình đối phó hắn, sớm muộn gì em cũng sẽ cho hắn một bài học!

Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nói vậy, hắn le lưỡi, nói:

- Coi như anh chưa nói gì, Khả Hân. Em đừng so đo với anh, anh nào có biết em định tự mình ra tay!

- Em cũng chẳng muốn so đo với loại đàn ông như anh. Quay mặt sang đây!

Lý Khả Hân nói.

Diệp Lăng Phi chẳng hiểu mô tê gì cả, cũng chỉ có thể nghe lời quay mặt sang. Đôi môi kiều diễm của Lý Khả Hân tiến đến gần, hôn nhẹ lên môi Diệp Lăng Phi một cái, rồi cô bật cười khanh khách, nói:

- Bây giờ em đã cho anh dấu chủ quyền của em rồi! Từ nay về sau, anh là người đàn ông của em. Nếu có người dám bắt nạt anh thì cứ báo tên em ra!

Diệp Lăng Phi không nhịn được cười. Hắn vừa lái xe vừa nói:

- Khả Hân, em đúng là bà trùm, anh thật sự bó tay với em!

- Làm sao vậy? Chẳng lẽ phụ nữ không thể làm chủ? Ai quy định như vậy, chuyện đó hoàn toàn vô lý!

Lý Khả Hân nói: "Diệp Lăng Phi, anh cứ chờ xem, sớm muộn gì em cũng sẽ thay đổi cái nhìn của xã hội này về phụ nữ!"

- Chẳng lẽ em định làm cách mạng?

Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại.

- Cách mạng cái quái gì! Em chỉ nói là em muốn thay đổi quan niệm của mọi người. Dựa vào cái gì mà phụ nữ cứ phải phụ thuộc vào đàn ông? Em muốn thay đổi quan niệm này của mọi người!

Lý Khả Hân nói xong, nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại bổ sung một câu:

- Bao gồm cả cái nhìn của anh nữa!

Diệp Lăng Phi không nói thêm gì nữa. Đối với một cô gái có tính độc lập cao như Lý Khả Hân, tốt nhất là không nên tranh luận với cô về chuyện nam quyền và nữ quyền. Trước kia, Diệp Lăng Phi đã từng qua nhà Lý Khả Hân, rất quen thuộc với hoàn cảnh ở đây. Hơn nữa, ngay dưới nhà Lý Khả Hân chính là nhà của Trịnh Khả Nhạc và Từ Oánh, nơi đó chính là do hắn hỗ trợ tìm giúp, sao hắn có thể không quen với hoàn cảnh ở đây được chứ. Diệp Lăng Phi dừng xe dưới nhà Lý Khả Hân. Cô xuống xe trước, hắn xách rượu đứng dưới nhà, trong lòng vẫn còn suy nghĩ không biết có nên đi lên không. Lý Khả Hân kéo tay Diệp Lăng Phi, nói:

- Anh lo lắng cái gì? Không phải là anh chưa gặp cha mẹ em. Chúng ta tới đây cũng chỉ là làm bộ làm tịch thôi, anh không cần phải sợ!

- Nói thì nói vậy, nhưng cứ nghĩ tới cảnh con rể ra mắt bố mẹ vợ, trong lòng anh vẫn cứ bất an thế nào ấy, không biết phải làm sao. Khả Hân, anh thật sự rất sợ!

- Bố mẹ vợ cái gì chứ! Làm sao em có thể gả cho một người đàn ông lớn tuổi đã có gia đình như anh được, anh đừng có nằm mơ. Em đã nói rồi, em chỉ dẫn anh về để giả làm bạn trai của em, không để cha mẹ thúc giục em nữa, không có ý gì khác đâu. Anh đừng có mà nghĩ lung tung, nhớ kỹ đó!

- Nhớ kỹ thì anh nhớ kỹ, nhưng Khả Hân à, trong lòng anh thật sự rất lo sợ. Trước giờ anh chưa từng có cảm giác như thế này, em nói có phải là vì anh quá quan tâm đến chuyện này không?

Lúc nói chuyện, Diệp Lăng Phi tỏ vẻ rất chân thành, không hề giống như đang nói dối. Ngay cả Lý Khả Hân cũng thiếu chút nữa hiểu lầm lần này Diệp Lăng Phi thật sự đến gặp cha mẹ mình. Nhưng rất nhanh, cô nhớ ra Diệp Lăng Phi chẳng qua chỉ là tấm lá chắn do mình tìm đến thôi, không phải thật lòng muốn tới. Nghĩ đến đây, Lý Khả Hân liền tỉnh táo lại, cô chu môi ra, nói:

- Anh đừng đứng đây nói những lời đường mật đó nữa, mau lên nhà đi. Cha mẹ em còn đang chờ anh đấy, nhớ đó, không được phép nói lung tung!

Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, đáp:

- Khả Hân, chuyện đó thì em cứ yên tâm, anh sẽ không nói lung tung đâu!

Lý Khả Hân nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trong lòng lại càng cảm thấy không yên tâm. Cô tiếp tục dặn dò:

- Anh cũng không được ngồi im thin thít đấy!

Diệp Lăng Phi và Lý Khả Hân đi đến trước cửa nhà cô. Trước lúc vào, Lý Khả Hân còn cố ý chỉnh trang lại quần áo cho Diệp Lăng Phi một lượt. Từ chi tiết này có thể thấy, cô vẫn lo lắng hắn không làm cho cha mẹ mình vui lòng. Lý Khả Hân mở cửa ra, chợt nghe thấy trong nhà vang lên giọng một người phụ nữ:

- Tiểu Hạo, mau vào giúp đi, đừng ngồi đó nữa. Chẳng phải tài nấu nướng của con rất đỉnh sao, để dì cả nếm thử món con làm đi!

Sau đó là giọng một cậu thanh niên:

- Dì cả, để cháu xuống bếp đi, trưa nay để cháu nấu cơm. Lúc trước cháu từng làm đầu bếp ở quê…!

Lý Khả Hân hạ giọng, nói:

- Cậu ta là người dưới quê em lên. Chẳng cần biết có quan hệ thân thích gì không, cứ gọi mẹ em là dì cả. Cậu ta là một đầu bếp!

- Vậy à…?

Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu. Lý Khả Hân cố ý nói lớn:

- Cha, con và bạn trai đã về rồi!

Sau lời nói của Lý Khả Hân, cha cô, ông Lý Tường, từ trong phòng đi ra. Vừa nhìn thấy người tới là Diệp Lăng Phi, gương mặt vốn dĩ ít biểu cảm của ông lập tức nở nụ cười, vội vàng ra đón:

- Diệp tiên sinh, sao ngài lại tới…?

Lý Tường không ngốc. Vừa nói đến đây, ông ta lập tức sực tỉnh, cười nói:

- À, hóa ra là cháu à! Chẳng trách con bé Khả Hân đó không chịu nói là ai, hóa ra là muốn để cho hai ông bà già này một bất ngờ thú vị. Mau vào nhà ngồi...!

Lý Tường nhiệt tình đón Diệp Lăng Phi vào nhà. Lý Khả Hân thấy cha cô nhiệt tình như vậy, mới thầm thở phào nhẹ nhõm. Trước khi vào nhà, lòng cô vẫn luôn lo lắng cha mẹ mình không ưng Diệp Lăng Phi, cứ thấp thỏm không yên, nhưng không ngờ cha mình lại nhiệt tình đến thế. Thật ra, trong lòng Lý Khả Hân vẫn còn giấu diếm một tư tâm không nói với Diệp Lăng Phi: cô dẫn hắn về không đơn thuần chỉ làm lá chắn, mà còn có dụng ý khác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!