Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1729: CHƯƠNG 1729: GẶP MẶT GIA ĐÌNH!

Diệp Lăng Phi vừa đến nhà Lý Khả Hân đã được hoan nghênh nồng nhiệt. Cha mẹ Lý Khả Hân có vẻ rất thân thiết với Diệp Lăng Phi, dù sao thì Diệp Lăng Phi đã giúp đỡ nhà họ Lý rất nhiều. Trong nhà Lý Khả Hân, ngoài cha mẹ cô ra thì còn một cặp vợ chồng già. Người vợ khoảng chừng 50 tuổi, thân hình mập mạp, môi dày, mũi cũng to, nhìn là biết ngay đây là một người phụ nữ sắc sảo. Trong phòng bếp, một cậu thanh niên khoảng chừng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi đeo tạp dề đang nấu cơm. Lý Khả Hân nhẹ nhàng huých tay Diệp Lăng Phi, hạ giọng nói:

– Chính là cậu ta đấy!

– À…

Diệp Lăng Phi liếc nhìn đánh giá cậu thanh niên kia, khẽ cười. Sau đó, Lý Khả Hân và Diệp Lăng Phi quay lại phòng khách, Lý Khả Hân nói:

– Mẹ, con và anh ấy vào phòng con một chút, khi nào cơm chín thì gọi chúng con. À, cha à, con cũng mua rượu rồi cha nhớ lấy ra uống nhé!

Lý Khả Hân nói xong, kéo Diệp Lăng Phi đến phòng của cô. Lý Tường cầm lấy chai rượu, nói với người đàn ông kia:

– Lão Lục, nào, trưa nay chúng ta phải uống cho ra trò!

Người đàn ông kia không nói gì, nhìn sang bà xã của mình. Người phụ nữ mập mạp đó kéo chồng mình một cái, bà ta nói:

– Anh ấy không uống rượu, sức khỏe anh ấy không được tốt!

Nói xong, bà ta đi đến bên cạnh mẹ của Lý Khả Hân, nói:

– Đại tẩu, bạn trai con gái chị trông già thế, cứ như là đã hơn bốn mươi rồi!

Mẹ Lý Khả Hân còn chưa kịp nói gì, Lý Tường đã lên tiếng:

– Diệp tiên sinh làm sao có thể bốn mươi tuổi được, người ta mới chỉ hơn ba mươi tuổi thôi, tuổi trẻ tài cao…!

Trong phòng của Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi ngồi trên giường của cô, trực tiếp cởi giày ra, nằm vật ra giường của Lý Khả Hân, cố ý úp mặt vào gối của cô hít hà một hồi rồi nói:

– Thơm quá, anh rất thích hương vị của Khả Hân!

– Anh đừng làm càn ở đây nữa, cha mẹ em đều ở bên ngoài đó!

Lý Khả Hân ngồi xuống giường kéo tay Diệp Lăng Phi, cô định kéo Diệp Lăng Phi ra khỏi giường, nhưng Diệp Lăng Phi kéo ngược Lý Khả Hân ngã xuống giường. Tay hắn lần mò vào trong áo cô, định cởi áo ngực cô ra. Lý Khả Hân nhẹ nhàng đánh vào ngực Diệp Lăng Phi một cái, nói:

– Đợi em khóa cửa phòng lại đã, vạn nhất cha mẹ đột nhiên vào phòng thì chẳng phải là ngượng chết sao?

Lý Khả Hân nói xong liền bước xuống giường, trước tiên khóa cửa phòng lại, sau đó đưa lưng về phía Diệp Lăng Phi, bắt đầu thay quần áo. Ở nhà, cô có thể mặc thoải mái hơn một chút. Lý Khả Hân mặc một cái áo phông cộc tay, bên dưới là một cái váy ngắn, đôi chân thon dài lộ ra. Cô cầm mấy chiếc áo ngực, đang do dự không biết nên mặc cái nào. Diệp Lăng Phi nằm ở trên giường, vẫy vẫy Lý Khả Hân, nói:

– Khả Hân, em không cần mặc đâu, dù sao thì anh cũng cởi nó ra!

Hai gò má Lý Khả Hân hơi hồng lên, nói thầm:

– Lát nữa chúng ta còn phải ra ngoài kia ăn cơm, không thể không mặc áo ngực được, chẳng lẽ anh không sợ người phụ nữ của anh bị lộ liễu trước mặt người khác sao?

Lý Khả Hân nói xong, bỏ mấy chiếc áo ngực xuống, rồi trèo lên giường. Diệp Lăng Phi chờ Lý Khả Hân lên giường, hắn vươn hai tay mò vào trong áo cô. Đôi môi kiều diễm của Lý Khả Hân khẽ hé, thốt lên:

– Đàn ông các anh vốn đều háo sắc như vậy, biết ngay mà! Anh đừng bóp mạnh quá, anh nhẹ tay một chút…!

Thân thể mềm mại của Lý Khả Hân ngả vào lòng Diệp Lăng Phi, hai tay cô cũng không an phận vuốt ve cơ thể hắn. Tay phải còn trực tiếp chạm vào hạ thân hắn. Cô đã là người phụ nữ của Diệp Lăng Phi, đã từng thân mật với hắn nhiều lần, làm vậy cũng chưa tính là gì. Diệp Lăng Phi đặt tay lên bộ ngực đầy đặn của Lý Khả Hân, hắn hỏi:

– Khả Hân, tên nhóc đó bao nhiêu tuổi vậy, anh thấy hắn cũng chỉ tầm hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi?

– Em cũng không… không rõ lắm!

Lý Khả Hân dịu dàng nói:

– Em chỉ biết cậu ta còn trẻ, ai mà biết chính xác bao nhiêu tuổi. Trước kia cậu ta làm đầu bếp đấy, lần này đến thành phố Vọng Hải, muốn tự mình gây dựng sự nghiệp, làm ông chủ. Em cũng không biết rốt cuộc cậu ta muốn làm gì. Em không có bất kỳ hứng thú với cậu ta cả, nếu ở cùng với cậu ta, chẳng phải sẽ thành bảo mẫu của cậu ta à? Chuyện gì em cũng phải lo toan, chắc em phiền chết mất, em chẳng muốn đâu… A, đồ háo sắc nhà anh, ngứa!

Diệp Lăng Phi áp mặt vào bộ ngực Lý Khả Hân. Đầu lưỡi hắn vừa khiêu khích, Lý Khả Hân đã không chịu được nữa, cô phát ra tiếng thở gấp. Lý Khả Hân không muốn để cho cha mẹ cô nghe thấy tiếng của mình, cố gắng kìm nén tiếng thở dốc của mình. Cô dùng hai tay đẩy hắn ra, cô thấp giọng nói:

– Nếu anh còn tiếp tục trêu chọc em nữa, em gọi điện thoại cho bà xã của anh…!

Câu này của Lý Khả Hân quả nhiên đã phát huy tác dụng, Diệp Lăng Phi cũng thu liễm một chút. Nhưng Lý Khả Hân lại thừa cơ véo Diệp Lăng Phi hai cái, cất tiếng cười như chuông bạc. Cô ghé môi hôn hắn một cái, nói:

– Được rồi, ông xã em sai rồi, em chỉ sợ anh khiêu khích em đến bốc hỏa, em không chịu được, chiều nay em còn có việc. Anh đừng nóng giận, thôi được, lần sau em sẽ bồi thường cho anh!

Lý Khả Hân nào còn vẻ độc lập mạnh mẽ như bên ngoài, giờ phút này cô chỉ còn là một người phụ nữ dịu dàng, làm nũng với người đàn ông của mình. Tay Diệp Lăng Phi lại luồn vào dưới váy ngắn của cô, bóp mạnh vào mông cô mấy cái, nói:

– Đúng là hết cách với em rồi. Nào, hôn một cái…!

Diệp Lăng Phi ôm lấy Lý Khả Hân, hai người hôn nhau say đắm. Một lát sau cửa phòng Lý Khả Hân vang lên tiếng đập cửa, sau đó là giọng nói của Lý Tường vang lên ở bên ngoài, nói:

– Khả Hân, cơm chín rồi, con và Diệp tiên sinh ra ăn cơm đi!

– Vâng, con ra ngay đây!

Lý Khả Hân đáp, cô bước xuống giường, mặc áo ngực vào, thúc giục Diệp Lăng Phi:

– Diệp Lăng Phi, ra ăn cơm thôi!

Diệp Lăng Phi bĩu môi, dường như vẫn còn lưu luyến dư vị ban nãy. Lý Khả Hân chu môi, nói:

– Đồ háo sắc, mau đi ra ngoài đi!

Bàn ăn đã được bày sẵn ngoài phòng khách. Lúc Diệp Lăng Phi và Lý Khả Hân đi từ trong phòng ra, trên bàn đã bày biện mấy món ăn. Lý Tường đang ngồi ở bàn ăn, ông vừa mới mở một chai Ngũ Lương.

– Diệp tiên sinh, mau ngồi đi!

Lý Tường gọi Diệp Lăng Phi ngồi xuống. Lý Khả Hân kéo tay Diệp Lăng Phi, đôi chân thon dài của cô cực kỳ quyến rũ. Yết hầu của cậu thanh niên kia khẽ động, chi tiết đó không thoát khỏi ánh mắt Lý Khả Hân. Lý Khả Hân lạnh lùng liếc nhìn cậu ta, cùng Diệp Lăng Phi ngồi xuống bàn ăn.

– Hôm nay chúng ta cùng nhau ăn cơm. Lão Lục, cả nhà anh từ quê ra, nên ở lại đây thêm mấy ngày, để Khả Hân dẫn mọi người đi thăm thú thành phố Vọng Hải!

– Cha, mấy hôm nay con bận lắm, không có thời gian đâu!

Lý Khả Hân lập tức cự tuyệt.

Lý Tường cười cười, nói:

– Con xem trí nhớ của cha này, cha quên mất con bận việc công ty. Thôi, để cha và lão Lục đi dạo!

– Anh Lý, lần này thằng Hạo nhà em muốn ở lại thành phố Vọng Hải. Thằng bé có bản lĩnh, định tìm một chỗ để mở một tiệm cơm ở thành phố Vọng Hải!

Người phụ nữ kia liếc nhìn Lý Khả Hân, sau đó lại nhìn về phía Lý Tường, nói:

– Lúc đầu em còn nghĩ rằng hai nhà chúng ta có thể kết thông gia. Chẳng phải anh Lý nói Khả Hân vẫn chưa có đối tượng sao? Em còn định chờ sau khi hai đứa nhỏ kết hôn rồi có thể cùng kinh doanh tiệm cơm với nhau chứ!

– Ặc…!

Lý Khả Hân không nhịn được bật cười, cô vội vàng chữa ngượng:

– Xin lỗi, xin lỗi!

Lúc này mẹ của Lý Khả Hân mới lên tiếng:

– Chuyện này chị cũng không rõ lắm. Chị thấy con bé Khả Hân mãi mà không có bạn trai, con bé cũng đã lớn rồi, vì thế mới định giới thiệu cho Khả Hân. Nhưng không ngờ Khả Hân đã có đối tượng rồi, em xem chuyện này thì…!

Người phụ nữ nói tiếp:

– Em cũng không dám với cao. Lần này chỉ hy vọng thằng Hạo nhà em có thể mở một tiệm cơm ở thành phố Vọng Hải. Anh chị xem có thể giúp đỡ thằng Hạo được không? Người ta thường nói đồng hương là người thân, chúng ta còn ở cùng một xóm, chắc chắn là rất thân…!

Mẹ của Lý Khả Hân tỏ vẻ khó xử, bà quay sang phía Lý Khả Hân, nói:

– Khả Hân, con có thể giúp đỡ một chút được không?

– Mẹ, chuyện này con biết giúp kiểu gì ạ. Cậu ta muốn mở tiệm cơm mà. Muốn mở một tiệm cơm ở thành phố Vọng Hải dễ dàng như vậy sao? Muốn thuê cửa hàng một năm không có hai ba trăm ngàn là không thuê được, hơn nữa còn phí duy trì, phí quản lý… muốn mở một tiệm cơm cũng phải tầm ba trăm năm mươi ngàn. Đó mới chỉ là tiệm cơm nhỏ thôi, nếu muốn mở một tiệm cơm lớn thì còn nhiều hơn nữa. Nếu có tiền rồi thì con có thể nhờ bạn bè giúp một tay!

– Ba trăm năm mươi ngàn cơ à, nhiều tiền quá! Cô còn tưởng rằng chỉ cần mấy ngàn là có thể mở tiệm cơm rồi chứ. Ở quê thì chỉ cần mấy ngàn thuê một chỗ nào đó là có thể làm được rồi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!