Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1730: CHƯƠNG 1730: GẶP NGƯỜI LỚN TRONG NHÀ (2)

Nghe người phụ nữ kia nói như vậy, Lý Khả Hân bất lực nhìn Diệp Lăng Phi, ý muốn nói em đã sớm biết sẽ thành ra thế này mà. Mẹ của Lý Khả Hân không xen vào, chờ cho người phụ nữ kia nói hết đã. Sau khi người phụ nữ kia nói xong, thấy không có ai lên tiếng, rốt cục bà ta cũng không nhịn được nữa, nói:

- Chị Lý, em thấy Khả Hân nhà chị cũng có chút tiếng tăm ở thành phố Vọng Hải, không biết có thể giúp Hạo nhi nhà em không? Em cũng biết, nếu làm như vậy thì gia đình em sẽ mắc nợ mọi người, nhưng mà, em cam đoan tương lai Hạo nhi nhất định sẽ trả món nợ ân tình cho gia đình. Lần này, bọn em lên thành phố cũng phải có chút thành tựu, nếu về quê cũng để cho người khác phải ngẩng mặt lên nhìn!

Lý Tường không nói lời nào, ông ta rót rượu cho mình và Diệp Lăng Phi, nhìn lão Lục, lắc đầu, người đàn ông đó cúi đầu, tất cả đều không thoát khỏi ánh mắt của Diệp Lăng Phi, trong lòng không nhịn được thầm nghĩ người này là người nào mà sao da mặt lại dày đến độ vô sỉ như thế này chứ. Mẹ của Lý Khả Hân quay sang phía Lý Khả Hân, mở miệng nói:

- Khả Hân, đây cũng là đồng hương của nhà mình, lần này đến nhờ chúng ta, con xem có thể...!

Bà còn chưa nói hết, Lý Tường đã ngắt lời:

- Bà xã, bà không cần quan tâm đến mấy chuyện này, Khả Hân làm việc cũng không dễ dàng gì, bà bảo con bé phải làm thế nào đây. Khả Hân suốt ngày mệt mỏi thành thế nào không phải bà chưa từng nhìn thấy, chúng ta cũng không phải là người có tiền có thế ở đây, biết giúp thế nào. Lão Lục đến đây, tôi rất vui, nếu như Khả Hân không có bạn trai, tôi sẽ không phản đối chuyện Khả Hân và Hạo tử qua lại, nhưng vấn đề là bây giờ Khả Hân đã có bạn trai rồi, những chuyện khác chúng tôi không cần nhiều lời nữa, nào, uống rượu, ăn cơm đi!

Nghe Lý Tường nói như vậy, người phụ nữ kia không biết phải nói thế nữa. Lý Khả Hân nở nụ cười, trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi cũng hiểu, Lý Khả Hân cảm thấy rất vui vì những gì cha mình nói. Bữa cơm này có chút ngột ngạt, những người trên bàn cơm đều có suy nghĩ riêng của mình, một lúc lâu sau mới ăn cơm xong, Diệp Lăng Phi nói phải đi rồi. Lý Khả Hân nhìn ra Diệp Lăng Phi không thích ở chỗ này, cô liền nói:

- Cha, buổi chiều anh ấy còn có việc, để con đi tiễn anh ấy!

Lý Tường cũng đồng ý, nói:

- Được, Diệp tiên sinh, tôi cũng không tiễn cậu!

- Dạ, chú, chú cứ ngồi đi ạ!

Diệp Lăng Phi đi ra khỏi nhà Lý Khả Hân, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Khả Hân, vừa rồi anh rất lo lắng, chỉ sợ sẽ làm cha em không vui!

Lý Khả Hân khoác tay Diệp Lăng Phi, cùng Diệp Lăng Phi đi xuống lầu, cô nói:

- Vừa rồi em cũng cảm thấy rất áp lực, anh nói xem cái nhà đó là loại người gì chứ, định đến đây để vòi tiền. Mẹ em còn định gả em cho hắn nữa, nếu em biết rõ nhà bọn họ là như thế này thì đừng hòng bước chân vào cửa nhà em, hừ, làm loạn một hồi hóa ra là nhắm vào tiền của nhà em. Cái tên Hạo Hạo gì đó lại càng chẳng ra gì cả, nhìn cái ánh mắt của tên đó là biết rồi, em sợ nếu ở một mình với hắn ta thì chắc hắn đã đè em ra cưỡng hiếp rồi!

Diệp Lăng Phi thiếu chút nữa bị những lời này của Lý Khả Hân làm cho sặc, hắn không ngờ Lý Khả Hân lại nói chuyện thẳng thắn như vậy, những câu này sao có thể thốt ra từ miệng của người phụ nữ xinh đẹp như vậy chứ. Chỉ là, điều này cũng phù hợp với tính cách của Lý Khả Hân. Lý Khả Hân thấy ánh mắt Diệp Lăng Phi nhìn cô như vậy, cô hừ lạnh nói:

- Nhìn cái gì, chẳng lẽ em như vậy có vấn đề gì sao?

- Không có gì!

Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:

- Anh chỉ đang nghĩ bao giờ thì tên nhóc đó rời đi, anh không muốn người phụ nữ của mình gặp chuyện không may!

Diệp Lăng Phi nói những này xong, chợt thấy Lý Khả Hân bĩu môi, nói:

- Nói như vậy mới có chút lương tâm!

Diệp Lăng Phi nhớ tới chuyện của Tiêu Vũ Văn, hắn nói với Lý Khả Hân:

- Khả Hân, anh nói chuyện chính sự với em nhé, anh đã nói chuyện với Tiêu Vũ Văn rồi, lát nữa anh sẽ đến chỗ Tiêu Vũ Văn bàn bạc, sau khi công ty của hai em sáp nhập, các em có thể phát triển trong nước. Mấy năm gần đây ngành điện ảnh và truyền hình trong nước rất phát triển, có không ít các tác phẩm lớn, nếu như có thể làm được một tác phẩm như vậy, tiền sẽ đổ về công ty không ngừng!

- Chuyện đó tất nhiên là em biết!

Lý Khả Hân nói,

- Nhưng mà quan hệ giữa em và Tiêu Vũ Văn cũng không thân thiết lắm, nếu anh không ra mặt thì làm sao em có thể nói chuyện thuận lợi với cô ấy được? Diệp Lăng Phi, chuyện này phải nhờ anh ra mặt rồi!

- Anh ra mặt cũng không sao, chỉ có điều, sau khi đàm phán xong, em và Tiêu Vũ Văn hai người phải chung sống hòa thuận, anh không muốn hai em lại đấu đá gay gắt với nhau!

Diệp Lăng Phi lại bổ sung thêm một câu,

- Hai em đều là người phụ nữ của anh!

- Điều đó thì em biết chứ, những người phụ nữ của anh thì nhiều lắm!

Lý Khả Hân hừ lạnh một tiếng, nói:

- Tên háo sắc nhà anh, anh có thể yên tâm, em sẽ không để anh phải khó xử đâu, ai chả biết cái tên đàn ông như anh, lúc nào chả nghĩ đến chuyện ôm ấp đủ đường. Em vẫn còn nhớ chuyện lần đó anh làm với em ở biệt thự, anh chưa quên chứ?

- Chuyện lần đó là lần nào?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Lý Khả Hân đưa tay véo eo Diệp Lăng Phi một cái, nói:

- Anh còn giả vờ ngây ngô à?

Bộ dạng Diệp Lăng Phi không giống như là đang nói giỡn, hắn thật sự không nhớ rốt cuộc lần đó là lần nào. Đi đến dưới nhà Lý Khả Hân vẫn không chịu nói rõ lần đó là chuyện gì với Diệp Lăng Phi, cô nhìn Diệp Lăng Phi lên xe, sau đó Lý Khả Hân ghé môi hôn tạm biệt Diệp Lăng Phi, nhưng cô còn nói thêm:

- Diệp Lăng Phi, em rất thích một khu nhà đối diện khu biệt thự nhà anh, mấy ngày nữa em định qua đó ở, đến lúc đó, anh muốn tránh em cũng không tránh được nữa rồi!

- Cái gì?

Diệp Lăng Phi cả kinh, hắn nhìn Lý Khả Hân, nói:

- Khả Hân, em không đùa với anh đó chứ?

- Chuyện đó mà cũng phải nói đùa sao?

Lý Khả Hân nói với giọng nghiêm túc,

- Khu nhà đó hoàn cảnh rất tốt, cũng gần công ty của em, em định dọn về đấy, đến lúc đó…!

Lý Khả Hân thấy Diệp Lăng Phi nhăn mày, cô cười nói:

- Được rồi, được rồi, anh không cần phải buồn rầu làm gì, em chỉ định mua nhà ở chỗ đó làm chỗ ở cho nhân viên thôi, anh đừng nghĩ lung tung nữa, yên tâm đi, em sẽ không để anh phải khó xử đâu!

Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nói như vậy, cảm thấy như trút được gánh nặng trong lòng. Diệp Lăng Phi thật sự lo lắng Lý Khả Hân dọn qua đó ở, lỡ như để cho Bạch Tình Đình nhìn thấy, hắn không biết phải đối phó với Bạch Tình Đình thế nào. Bạch Tình Đình bây giờ đã thay đổi rất nhiều so với trước kia, nhưng vẫn cần phải có thời gian, để cho Bạch Tình Đình chậm rãi thay đổi, dục tốc bất đạt, Diệp Lăng Phi cũng hiểu đạo lý này. Hắn véo mũi của Lý Khả Hân một cái, nói:

- Anh biết ngay là em lại nói giỡn với anh mà, anh đi trước, có gì thì chúng ta gọi điện thoại!

- Anh đi đường cẩn thận!

Lý Khả Hân vẫy tay với Diệp Lăng Phi, nhìn Diệp Lăng Phi lái xe rời đi, Lý Khả Hân lẩm bẩm:

- Em sẽ chính thức bước vào cửa nhà anh, Diệp Lăng Phi, em sẽ trở thành vợ chính thức của anh!

Diệp Lăng Phi rời khỏi khu nhà Lý Khả Hân, hắn lấy điện thoại di động ra, gọi cho Tiêu Vũ Văn. Tối hôm qua hắn đã hẹn Tiêu Vũ Văn là chiều nay gặp nhau, lúc hắn gọi cho Tiêu Vũ Văn, cảm thấy giọng nói của Tiêu Vũ Văn trong điện thoại mang theo sự mệt mỏi:

- Diệp đại ca, người ta còn đang ngủ mà, lại bị anh đánh thức rồi!

- Bây giờ đã mấy giờ rồi mà em còn ngủ, em không sợ mình sẽ phát phì sao?

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, nói:

- Bây giờ anh lái xe đến đón em, em nói đi, chúng ta gặp nhau ở đâu!

- Nhà em!

Tiêu Vũ Văn thì thầm,

- Diệp đại ca, chờ khi nào đến trước cửa nhà em thì gọi lại cho em nhé, thôi em ngủ tiếp đây, buồn ngủ quá!

Tiêu Vũ Văn nói xong câu đó, cũng mặc kệ Diệp Lăng Phi nói gì tiếp sau, trực tiếp cúp máy. Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại, nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến những tiếng “tút tút” liên tục, Diệp Lăng Phi cũng dập máy, lẩm bẩm:

- Con bé này bận cái gì nhỉ?

Hắn lái xe đến chỗ ở của Tiêu Vũ Văn, đã lâu rồi Diệp Lăng Phi chưa đến nơi này, lúc hắn đến khu nhà của Tiêu Vũ Văn còn lạc đường, quên mất nhà của Tiêu Vũ Văn ở đâu, không còn cách nào khác, đành phải gọi điện thoại cho Tiêu Vũ Văn. Mãi mới đến được nhà Tiêu Vũ Văn, Diệp Lăng Phi xuống xe, bảo Tiêu Vũ Văn mở cửa chống trộm.

- Con bé này, chờ lát nữa xem anh xử lý em thế nào!

Diệp Lăng Phi lẩm bẩm, đi đến nhà của Tiêu Vũ Văn, Tiêu Vũ Văn mở cửa chống trộm, Diệp Lăng Phi bước vào, vừa định nói với Tiêu Vũ Văn mấy câu, hai tay Tiêu Vũ Văn đã ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, hôn hắn nồng nhiệt. Rầm, Diệp Lăng Phi đóng sập cửa chống trộm lại, ôm Tiêu Vũ Văn đi vào phòng ngủ của cô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!