Dã Thú bật cười, nụ cười toe toét trên môi, nói:
– Lão đại, anh đừng nói vội, để em đi đón Tuyết Hoa về đã. Tuyết Hoa cũng sắp sinh rồi, sau khi Tuyết Hoa sinh con xong, em và Tuyết Hoa sẽ kết hôn. À, đúng rồi, Dã Lang cũng định cử hành hôn lễ cùng ngày với em, lão đại, đến lúc đó, chúng ta sẽ gọi mấy người Lang Nha đến, chúng ta làm một bữa thật tưng bừng!
– Được!
Diệp Lăng Phi cũng đồng ý:
– Tất nhiên là phải gọi mấy người đó đến đây họp mặt. Nếu cậu và Dã Lang tổ chức hôn lễ cùng một ngày thì đây đúng là đại hỷ sự!
Chu Hân Mính không nói gì, đó đều là chuyện của mấy người đàn ông, với tư cách vợ của Diệp Lăng Phi, cô chỉ đứng bên cạnh ủng hộ anh. Lương Ngọc cũng vậy, cô đứng bên cạnh Dã Lang, không nói gì, nhưng ánh mắt khi nhìn Diệp Mính Đình toát lên tình mẫu tử. Dường như Lương Ngọc cũng rất khát khao có một đứa bé, cô len lén kéo góc áo Dã Lang, ý bảo anh nhìn sinh linh bé bỏng đó. Dã Lang cười cười, nhẹ nhàng nói:
– Chúng ta cũng có thể sinh một đứa!
Dã Thú nghe Dã Lang nói với Lương Ngọc như vậy, hắn lập tức chen vào:
– Đúng vậy đó, Dã Lang, cậu và Lương Ngọc cũng có thể cân nhắc chuyện sinh con. Nếu bây giờ hai người mới định có con, thế thì sẽ nhỏ hơn con của em một tuổi. Nhưng mà nếu hai người định chờ bảy tám năm nữa mới có con, thế thì lúc đó con của em và lão đại có thể gọi hai người là cô chú RÒi, đến lúc đó, hai người cứ ngồi đó mà hâm mộ đi!
Dã Thú nói như vậy thì hơi cường điệu, nhưng không phải không có lý. Dã Lang nghe Dã Thú nói như vậy, hắn quay sang nhìn Lương Ngọc đứng bên cạnh, hỏi:
– Lương Ngọc, anh thấy chúng ta cũng có thể sinh một đứa bé, em thấy thế nào?
– Em nghe lời anh!
Giờ phút này Lương Ngọc tỏ vẻ ngượng ngùng, nhẹ nhàng nói. Đúng lúc đó, Bạch Tình Đình tới bệnh viện. Bạch Tình Đình ăn trưa xong mới chạy tới đây. Lúc cô tỉnh dậy, Diệp Lăng Phi đã không còn nằm trên giường nữa. Dù đã định đến đây ngay, nhưng cô thật sự không thể dậy nổi. Cô mới ngủ được mấy tiếng, đối với Bạch Tình Đình mà nói, cô vô cùng mệt mỏi, căn bản chưa được nghỉ ngơi đầy đủ, mãi đến gần trưa cô mới tỉnh dậy. Lúc đó Dã Thú gọi điện thoại tới. Dã Thú muốn tìm Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình nói với Dã Thú rằng Chu Hân Mính vừa mới sinh con, có lẽ Diệp Lăng Phi đang ở bệnh viện phụ sản. Dã Thú lập tức gọi Dã Lang, hai người cùng đi đến bệnh viện. Bạch Tình Đình từ xa nghe thấy mấy người Dã Thú nói đến chuyện con cái. Lúc cô đi vào, vừa vặn nghe được Lương Ngọc ngượng ngùng nói nghe lời Dã Lang. Trong lòng Bạch Tình Đình cảm thấy rất khó chịu, cô cố gắng giữ cho vẻ mặt mình thật bình tĩnh, khẽ gọi "Ông xã!", sau đó đi vào. Diệp Lăng Phi thấy là Bạch Tình Đình, anh liền ra hiệu cho Dã Thú, ý bảo cậu ta không nên đề cập đến chuyện con cái trước mặt Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi lo lắng Bạch Tình Đình nghe thấy chuyện con cái mà tâm trạng không tốt, anh ôm eo cô, nói:
– Tình Đình, sao em không nghỉ ngơi cho khỏe đi chứ!
– Em đã nghỉ ngơi đủ rồi, em cũng muốn thăm bé Mính Đình một chút. À, Hân Mính, mình đã bảo người ta chuẩn bị phòng cho bé rồi, chờ khi nào cậu về nhà, phòng của bé con đã được chuẩn bị xong rồi. Cậu định bao giờ thì về nhà?
Tình cảm của Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính rất tốt, cô nói như vậy hoàn toàn không phải cho có lệ. Chu Hân Mính vừa làm mẹ, trên gương mặt hiện lên vẻ vui sướng vô bờ, cô cười nói:
– Tình Đình, mình định ở lại đây hai ba ngày rồi sẽ về, dù hoàn cảnh ở đây có tốt đến mấy cũng không bằng ở nhà. Bé con nên lớn lên trong hoàn cảnh bình thường, nếu như bé con lớn lên trong nhà ấm, mình lo thân thể bé sẽ gặp vấn đề. Mình muốn bé phải mạnh khỏe, trộm vía!
Diệp Lăng Phi cũng tán đồng với ý kiến của Chu Hân Mính, anh nói:
– Lúc anh còn bé sống ở nông thôn, lúc đó khát uống nước suối, đói thì vặt quả trên núi hoặc đi kiếm trứng chim để ăn. Lúc đó bẩn thế nào, nhưng bọn anh không làm sao cả. Không giống như bây giờ, trẻ con bây giờ uống một cốc nước lạnh là tiêu chảy, sức đề kháng kiểu gì chứ, thật sự là quá kém cỏi!
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy cô lập tức phản bác:
– Ông xã, sao anh có thể nói như vậy được chứ. Nước bây giờ không sạch, không giống như nước suối. Thức ăn toàn vi trùng vi khuẩn, nếu không chú ý thì rất dễ mắc bệnh từ miệng đấy. Em cho rằng Hân Mính không thể đưa bé về sớm như vậy được, ít thì phải ở lại bệnh viện một tuần, tránh để bé tiếp xúc với vi khuẩn. Hân Mính, cậu cũng thế, cậu ở lại bệnh viện tĩnh dưỡng mấy ngày, không nên về sớm!
Chu Hân Mính cười nói:
– Tình Đình, cậu không cần lo lắng cho mình đâu, mình thật sự không sao đâu!
Lương Ngọc vốn im lặng lúc này chợt lên tiếng:
– Theo em nghĩ thì chị nên ở lại bệnh viện tầm 3-5 ngày, đến lúc đó xem tình hình thế nào!
Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, tán thành với Lương Ngọc. Anh nói:
– Cứ quyết định như vậy đi, Hân Mính, em ở lại đây mấy ngày nữa, đến lúc đó chúng ta lại xem tình hình thế nào rồi quyết định. Dù sao nếu không muốn ở, vậy chúng ta về nhà cũng không sao cả, phải không nào?
Dù thế nào Diệp Lăng Phi cũng là chủ gia đình, nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, quả nhiên Chu Hân Mính không nói tiếp nữa, cô gật đầu, xem như đồng ý. Diệp Mính Đình trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, ngay cả một người vạm vỡ như Dã Thú cũng nhìn bé với ánh mắt đầy quan tâm.
Bạch Tình Đình kéo Chu Hân Mính qua một bên, tìm một cái ghế ngồi xuống. Bạch Tình Đình nhìn đám người Diệp Lăng Phi đang đứng bên kia nói chuyện, cô khẽ thở dài, nói:
– Hân Mính, mình thật sự hâm mộ cậu, có thể sinh cho anh ấy một đứa con, còn mình thì không được.
Chu Hân Mính đặt tay lên người Bạch Tình Đình, cười nói:
– Tình Đình, cậu đừng ngốc như vậy, ông xã là của chúng ta sẽ không vì chuyện cậu không sinh con được mà hết yêu cậu đâu. Theo mình thấy thì tình cảm của anh ấy dành cho cậu còn nhiều hơn mình, mình cũng ghen tị lắm!
Chu Hân Mính nói xong khẽ đẩy Bạch Tình Đình một cái, thấp giọng nói:
– Mấy tháng này đều là cậu ở cùng với ông xã, mình muốn cũng không được. Cậu còn nói như vậy, chẳng lẽ cậu không biết mình muốn thế nào sao?
Bạch Tình Đình nghe Chu Hân Mính nói như vậy, cô mỉm cười, nói:
– Hân Mính, nếu cậu muốn thế, vậy thì cùng lắm khi nào cậu trở về, mình sẽ để ông xã ở bên cạnh cậu nhiều hơn. Mình ấy à, sẽ đi chăm sóc cho bé Mính Đình. Từ nay về sau, cậu là mẹ hai, còn mình phải làm mẹ cả!
Chu Hân Mính cười nói:
– Được thôi, chuyện đầu tiên mà mẹ cả cần làm đó là cho bé bú. Tình Đình, chuyện cho con bú giao cho cậu nhé. Mình thì muốn làm sao để vóc dáng trở lại như ngày xưa cơ, mình đi tập thể dục đây!
Bạch Tình Đình nghe Chu Hân Mính nói như vậy xong, cô lập tức kêu lên:
– Hân Mính, cậu không thể làm như vậy chứ, mình không có sữa, làm sao cho bé bú được. Được rồi, được rồi, mình nhận thua, cậu làm mẹ cả đi, mình thì làm mẹ hai, mình muốn nhìn bé ngủ!
Chu Hân Mính cười nói:
– Được rồi, Tình Đình, mình hiểu mà, cậu muốn làm gì thì tùy cậu đi!
Bạch Tình Đình nói đến đây, bỗng nhiên cô nhíu mày. Chu Hân Mính thấy Bạch Tình Đình bỗng nhiên nhíu mày, cô đoán nhất định Bạch Tình Đình gặp phải chuyện phiền lòng gì đó, liền hỏi:
– Tình Đình, sao vậy?
– Hân Mính, cậu không biết chứ, tối hôm qua mình gặp chuyện không vui!
Bạch Tình Đình khẽ thở dài, nói:
– Có người nói mình lừa tiền lừa tình. Tất nhiên không phải mình rồi, nhưng mà hình như tướng mạo của tên lừa đảo đó rất giống mình. Mình nghĩ trên thế giới này thật sự có người rất giống mình, hoặc có thể, mình còn một người chị hoặc em gái song sinh nữa. Không biết vì sao tối hôm qua lúc ngủ, mình còn mơ thấy mình có một người chị em song sinh!
Chu Hân Mính nghe Bạch Tình Đình nói như vậy, cô ngừng lại một chút, dường như đang do dự chuyện gì đó. Bạch Tình Đình vốn tưởng rằng Chu Hân Mính sẽ lập tức nói gì đó, nhưng không ngờ Chu Hân Mính lại không nói gì cả. Cô nhìn về phía Chu Hân Mính, thấy cô ấy đang đắn đo, dường như có chuyện gì muốn nói, nhưng lại không thể nói ra được.
– Hân Mính, sao vậy?
Bạch Tình Đình hỏi.
Chu Hân Mính ngập ngừng một lát rồi cô nói:
– Tình Đình, thật ra thì có một chuyện mình đã biết từ lâu, nhưng mà mình lại không nói cho cậu!
– Chuyện gì vậy?
Bạch Tình Đình lập tức hỏi.
Chu Hân Mính chậm rãi nói:
– Thật ra thì, có thể cậu còn có một chị em song sinh nữa. Chỉ là lúc ấy, mình thấy hồ sơ là do cha cậu báo án, nhưng sau đó, cha cậu lại rút lại. Rốt cuộc vì lý do gì, mình cũng không biết nữa!