Có một số việc Bạch Tình Đình không biết. Bạch Cảnh Sùng lo lắng cô biết được chân tướng vụ việc sẽ lo nghĩ nhiều, bởi vậy, ông đã giấu cô một số chuyện. Sau khi Diệp Lăng Phi được Bạch Cảnh Sùng kể cho nghe, hắn cũng giấu Bạch Tình Đình. Suy nghĩ của Diệp Lăng Phi và Bạch Cảnh Sùng trùng hợp đến lạ, cả hai đều lo lắng Bạch Tình Đình biết chuyện này sẽ có phản ứng tiêu cực. Chu Hân Mính vô tình nói ra chuyện này. Sau khi cô nói xong, phản ứng của Bạch Tình Đình khiến Chu Hân Mính hơi hối hận, cô nhớ lúc trước Bạch Cảnh Sùng đã từng dặn cô đừng nói việc này cho Bạch Tình Đình biết. Bạch Cảnh Sùng đã sớm nghĩ đến việc Chu Hân Mính thân là cảnh sát hình sự, có thể tiếp xúc với những hồ sơ cũ kỹ đó. Bởi vậy, khi Chu Hân Mính biết được chuyện này, cô đã hỏi thẳng Bạch Cảnh Sùng có nên nói cho Bạch Tình Đình biết không. Bạch Cảnh Sùng đã dặn Chu Hân Mính đừng nói với Bạch Tình Đình. Chỉ vì Chu Hân Mính vừa mới sinh con, tâm tình đang rất tốt, cô không cân nhắc quá nhiều, cứ thế nói ra chuyện này. Cô vừa nói xong thì hối hận, những lời này nói ra rồi thì như bát nước hắt đi, đã nói ra rồi thì khó có thể thu lại được. Chu Hân Mính không nói tiếp nữa, nhưng Bạch Tình Đình đã biến sắc. Bạch Tình Đình nhìn Chu Hân Mính, nắm chặt tay cô, hỏi:
- Hân Mính, cậu vừa nói gì cơ?
Chu Hân Mính muốn nói sang chuyện khác, cô nhìn về phía Diệp Lăng Phi và nói:
- Tình Đình, cậu bảo rốt cuộc thì ông xã của chúng ta có điểm gì tốt mà cả cậu và mình đều yêu mến anh ấy, mình nhận ra...!
Chu Hân Mính bị Bạch Tình Đình ngắt lời. Trong lòng Bạch Tình Đình chỉ muốn biết những gì Chu Hân Mính vừa nói có phải là thật không, cô tiếp tục truy vấn:
- Hân Mính, vừa rồi rốt cuộc cậu muốn nói cái gì, sao cậu chỉ nói một nửa thế, chẳng lẽ còn muốn mình đoán sao? Hân Mính, chúng ta từ nhỏ đến lớn đều là bạn tốt, thân thiết như chị em, cậu không nên giấu mình bất cứ chuyện gì, đúng không?
Bạch Tình Đình đã nói đến mức này rồi, cho dù Chu Hân Mính muốn giấu cũng không thể giấu được nữa. Cô nhìn Bạch Tình Đình, khẽ thở dài, nói:
- Tình Đình, mình không nên giấu cậu chuyện này, nhưng mà lúc trước mình có hỏi qua bác Bạch. Bác Bạch lo lắng cậu biết những chuyện này sẽ buồn bã, thậm chí còn phiền lòng, cho nên bác ấy không cho mình nói cho cậu biết. Tình Đình, rốt cuộc đầu đuôi câu chuyện thế nào cậu phải hỏi bác Bạch, bác ấy là người biết rõ nhất!
Bạch Tình Đình cắn môi, cô quay sang phía Diệp Lăng Phi, tự lẩm bẩm:
- Mình lo nếu anh ấy biết được chuyện này, liệu anh ấy có suy nghĩ lung tung không?
Chu Hân Mính nói:
- Tình Đình, cậu nghĩ linh tinh gì vậy, chuyện này có lẽ cậu nên bàn bạc với ông xã. Đây không phải là chuyện nhỏ, ông xã cũng có quyền được biết. Hơn nữa, người phụ nữ đó nhìn rất giống cậu, không loại trừ khả năng đó chính là chị em của cậu. Nếu như người phụ nữ đó tiếp tục lừa gạt người khác, ai biết sẽ gây ra hậu quả gì. Tình Đình, có lẽ cậu nên nói với ông xã chuyện này!
Bạch Tình Đình nghe Chu Hân Mính nói vậy, cô khẽ gật đầu, nói:
- Hân Mính, cậu nói đúng, chuyện này không phải là chuyện nhỏ, có lẽ mình nên bàn bạc với ông xã!
Nút thắt trong lòng Bạch Tình Đình đã được Chu Hân Mính cởi bỏ, cô không còn gánh nặng gì nữa, lại cười nói:
- Hân Mính, chuyện này mình không bàn với cậu nữa, bây giờ cậu cứ yên tâm bế con nhé. Ông xã nói là chờ khi nào sức khỏe của cậu khôi phục sẽ dẫn bọn mình về quê anh ấy đấy!
- Mình cũng chưa bao giờ về quê ông xã, mình cũng muốn đến đó!
Chu Hân Mính nói:
- Chỉ là mình phải tĩnh dưỡng một tháng đã. Mẹ mình đã nói rồi, nếu như mình bị bệnh trong lúc ở cữ thì sẽ bị bệnh đó cả đời, tóm lại, mình nên cẩn thận một chút thì hơn!
- Cũng phải, Hân Mính, cậu cẩn thận một chút. Ngày mai mình sẽ đi tìm một người bảo mẫu tốt nhất, tiện cho việc chăm sóc cậu!
Bạch Tình Đình nói những lời này hoàn toàn xuất phát từ tấm lòng. Chu Hân Mính là bạn tốt của cô, trước đây là vậy, bây giờ vẫn vậy và tương lai cũng sẽ không thay đổi. Nhưng Chu Hân Mính lại cười nói:
- Cần gì phải thuê bảo mẫu chứ, những bảo mẫu đó không phải người trong nhà, lại không thể toàn tâm toàn ý chăm sóc mình. Mẹ mình sẽ ở lại, đến lúc đó, bảo Trương Vân đến chăm sóc mình là được rồi, cậu đừng tìm người bên ngoài làm gì. Hiện giờ mình rất lo người ngoài, mọi người đã nói rồi nhất định phải tìm những người đáng tin cậy để chăm sóc đứa bé này, nếu không thì đứa bé rất dễ xảy ra chuyện. Cậu không đọc về những tin tức về bảo mẫu đối xử không tốt với trẻ em sao, mình lo lắng về chuyện này lắm, tóm lại, mình sẽ không tìm người ngoài để chăm sóc con mình đâu!
Bạch Tình Đình cười nói:
- Hân Mính, mình cảm thấy bây giờ cậu đã thay đổi không ít đấy, chẳng lẽ vì sinh con mà cậu thay đổi sao?
- Mình không thay đổi!
Chu Hân Mính nói:
- Mình vẫn là Chu Hân Mính ngày trước, chỉ là mình càng yêu con, yêu chồng, yêu gia đình mình hơn thôi. Tình Đình, mình đã nghĩ rất rõ ràng rồi, hiện giờ cuộc sống của mình gắn chặt với chồng con, cả gia đình của chúng ta nữa. Mình hi vọng chúng ta có thể sống bên nhau mãi mãi, đó là suy nghĩ của mình, chỉ đơn giản vậy thôi.
Bạch Tình Đình gật đầu cười, nói:
- Hân Mính, đơn giản thì đơn giản thật đấy, nhưng sẽ có không ít khó khăn đấy. Được rồi, để mình gọi ông xã, mình muốn nói chuyện với ông xã!
Lúc nãy Bạch Tình Đình trò chuyện với Chu Hân Mính, dường như cuộc nói chuyện đã ổn định tâm trạng của cô, cảm xúc của cô đã gần như bình thường trở lại. Lúc này Bạch Tình Đình mới gọi Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, em có chuyện muốn nói với anh!
Diệp Lăng Phi tuy đang đứng nói chuyện với Dã Thú và Dã Lang, nhưng ánh mắt hắn luôn chú ý đến chỗ hai người phụ nữ của mình. Hắn không biết rốt cuộc Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đang nói gì, thỉnh thoảng hắn thấy Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình cau mày. Trong lòng Diệp Lăng Phi đã sớm định hỏi xem hai người có chuyện gì. Bạch Tình Đình vừa gọi hắn, Diệp Lăng Phi lập tức đáp một tiếng rồi chạy đến. Hắn vừa đi tới, Chu Hân Mính đã cười nói:
- Hai người cứ trò chuyện đi, em không muốn nói chuyện nhiều. Ông xã, Tình Đình, hai người cứ lo việc riêng đi, không cần phải lo lắng cho em đâu!
Chu Hân Mính nói một câu không đầu không đuôi, khiến Diệp Lăng Phi càng thêm hoang mang. Hắn không biết rốt cuộc Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính vừa nói về chuyện gì. Diệp Lăng Phi hướng ánh mắt về phía Bạch Tình Đình, hỏi:
- Tình Đình, rốt cuộc em và Hân Mính vừa nói những chuyện gì, vì sao Hân Mính lại nói như vậy?
Bạch Tình Đình nở nụ cười thật tươi, nói:
- Em và Hân Mính không nói gì cả, em chỉ nói chuyện phiếm với Hân Mính thôi. Ông xã, anh cho rằng em có thể nói gì với Hân Mính chứ? Hân Mính bây giờ đã có con rồi, em cũng không dám trêu chọc cậu ấy. Trước đây, cậu ấy làm cảnh sát, em không dám trêu chọc. Bây giờ cậu ấy còn có con nữa, em lại càng không dám trêu chọc. Nói không chừng Hân Mính sẽ dẫn con gái ra bắt nạt em, một mình em sao có thể đánh thắng được hai mẹ con họ chứ? Cho nên, em phải giữ quan hệ tốt với Hân Mính!
Bạch Tình Đình đây là đang đùa với Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi cũng nhận ra, hắn cười nói:
- Tình Đình, chuyện này thì anh có thể giúp được em. Anh ôm con gái ra chỗ khác, em và Hân Mính hai người cứ đánh nhau đi nhé!
- Anh nghĩ hay thật đấy, dựa vào cái gì mà bọn em lại đánh nhau chứ? Có lẽ bọn em nên liên hợp lại để đối phó với anh!
Trong lúc Bạch Tình Đình vẫn còn cười khúc khích, Diệp Lăng Phi thấy cô như vậy, hắn cảm giác Bạch Tình Đình không có chuyện gì, có lẽ vừa rồi chỉ là bản thân mình suy nghĩ lung tung thôi. Trong lúc Diệp Lăng Phi đang nghĩ như vậy, Bạch Tình Đình đột nhiên nói một câu:
- Ông xã, có thể em còn có một người chị nữa!
Bạch Tình Đình nói câu này khiến Diệp Lăng Phi giật mình. Chuyện này Bạch Cảnh Sùng đã nói với hắn, sau khi Diệp Lăng Phi biết được chuyện này, hắn cũng không nói cho Bạch Tình Đình biết. Diệp Lăng Phi lo lắng Bạch Tình Đình biết được chuyện này sẽ suy nghĩ lung tung, nhưng Bạch Tình Đình đột nhiên nói ra câu đó, thật sự khiến Diệp Lăng Phi càng cảm thấy hoảng sợ. Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, hỏi:
- Chuyện gì vậy, Tình Đình, sao đang yên đang lành em lại nói như vậy?
- Ông xã, em nói anh nghe một chuyện, anh đừng có kinh ngạc quá nhé. Chuyện này cũng là do vừa nãy Hân Mính vô ý nhắc đến, em vẫn không thể khẳng định thật giả ra sao. Có thể em còn có một chị em sinh đôi, đó là sự thật. Hân Mính nói cậu ấy từng xem qua hồ sơ vụ án của cha em. Nếu đó là thật, em có thể hiểu được vì sao lại có người nói em lừa tiền lừa tình rồi. Ông xã, anh bảo em nên làm sao bây giờ?
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói đến mức này, hắn cũng không cần phải tỏ ra kinh ngạc nữa, nói:
- Tình Đình, chuyện này cũng không sao cả. Nếu em thực sự có một chị em sinh đôi thì đó là chuyện tốt mà, như vậy thì em sẽ không cảm thấy cô đơn nữa. Theo anh thấy thì có lẽ em nên nói chuyện với nhạc phụ trước, làm rõ ràng chuyện này, như vậy thì mới biết nên xử lý thế nào. Tình Đình, em thấy có đúng không?