Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1791: CHƯƠNG 1791: MONG ĐỢI ĐÃ LÂU!

Trịnh Khả Nhạc quả thật không ngờ một cái thẻ đánh bạc màu đỏ đó tương đương với một vạn đồng, cô há hốc mồm, cảm thấy khó tin vào những gì đang diễn ra, chẳng trách vừa rồi sắc mặt Vương Việt Thạch khó coi như vậy, hóa ra anh ta đã thua đậm. Trịnh Khả Nhạc vốn cho rằng một cái thẻ đánh bạc này chẳng đáng là bao, nhưng không ngờ nó lại có giá trị lớn đến thế. Diệp Lăng Phi ngồi bên cạnh Trịnh Khả Nhạc, anh nhìn đống thẻ đánh bạc trên mặt bàn, cười hỏi:

– Khả Nhạc, em định chơi tiếp hay là đổi số tiền này thành tiền rồi rời khỏi đây?

– Tất nhiên là đổi thành tiền rồi đi thôi!

Trịnh Khả Nhạc không chút do dự, cô lập tức thốt lên:

– Em không phải là người tham lam, em biết tham lam quá sẽ chẳng còn gì, cứ thế này là được rồi, cùng lắm là lần sau Diệp đại ca lại dẫn em tới đây!

Diệp Lăng Phi nghe xong thì bật cười, hóa ra Trịnh Khả Nhạc định lần sau lại tới đây tiếp, ngẫm lại cũng đúng, có Diệp Lăng Phi bên cạnh, cô muốn đến lúc nào cũng được, Trịnh Khả Nhạc chẳng cần phải ngồi chơi lâu ở đây. Diệp Lăng Phi giơ tay gọi nhân viên phục vụ tới, bảo nhân viên phục vụ đổi số thẻ đánh bạc này thành tiền. Số tiền ở đây không nhỏ, Trịnh Khả Nhạc thắng hơn 200.000 đồng, mà số thẻ đánh bạc Diệp Lăng Phi đổi lúc trước cũng tương đương như vậy, cộng lại là hơn 400.000, gần 500.000 đồng. Nhân viên phục vụ hỏi muốn chuyển khoản hay dùng chi phiếu, Diệp Lăng Phi chưa nói gì, Trịnh Khả Nhạc đã nói:

– Ừm, tôi lấy 250.000 đồng, số tiền còn lại là của Diệp đại ca!

Diệp Lăng Phi cười nói:

– Khả Nhạc, từ lúc nào mà em cũng trở nên khách khí như vậy?

– Bình thường thôi mà, em không phải là người tham tiền!

Trịnh Khả Nhạc tỏ vẻ rất rộng rãi, nói:

– Em chỉ lấy phần mình xứng đáng được hưởng thôi!

– Khả Nhạc, nếu em không muốn thì anh sẽ lấy lại thật đấy!

Diệp Lăng Phi nhìn Trịnh Khả Nhạc, cười nói:

– Từ trước tới giờ anh chưa bao giờ coi em là người tham tiền, anh luôn cho rằng em là một người bạn tốt của anh, vốn là anh định thưởng cho em một ít, bây giờ xem ra không cần nữa rồi, vậy thì anh sẽ thu về!

Trịnh Khả Nhạc vừa nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, cô nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

– Đây là anh cho em, không phải là em muốn!

Diệp Lăng Phi chỉ cười mà không nói gì, Trịnh Khả Nhạc không khách sáo nữa, cô lập tức nói:

– Vậy thì hãy chuyển vào tài khoản của tôi, tài khoản của tôi là......!

Trịnh Khả Nhạc thật sự không ngờ trưa hôm nay đi ra ngoài mà kiếm được gần 500.000 đồng, kiếm tiền dễ như trở bàn tay. Cô vừa lên xe Diệp Lăng Phi, lập tức tỏ ra hào phóng, nói:

– Em mời anh đến khách sạn Shangrila ăn cơm!

– Bây giờ mới mấy giờ, còn chưa tới giờ ăn cơm mà!

Diệp Lăng Phi thắt dây an toàn, anh đưa tay véo má Trịnh Khả Nhạc một cái, nói:

– Nhưng mà đến Shangrila uống trà chiều cũng không tệ!

– Được, vậy em mời anh đi uống trà chiều!

Trịnh Khả Nhạc tràn đầy vẻ hưng phấn, chẳng tốn công sức mà kiếm được gần 500.000 đồng, sao có thể khiến cho Trịnh Khả Nhạc mất hứng được. Trên đường đến khách sạn Shangrila, Trịnh Khả Nhạc vẫn còn lẩm bẩm tính toán xem nên tiêu số tiền mình vừa kiếm được như thế nào. Diệp Lăng Phi đỗ xe trước cửa khách sạn. Sau khi xuống xe, Trịnh Khả Nhạc khoác tay Diệp Lăng Phi, nói rất hào sảng:

– Mọi chi phí hôm nay cứ tính vào tiền của em đi!

– Khả Nhạc, anh phải nhắc nhở em trước, bên kia chuyển khoản phải một lúc nữa mới có hiệu lực, em nên nghĩ xem mình có mang theo đủ tiền mặt trên người không, đừng để đến lúc đó lại không có tiền trả!

Trịnh Khả Nhạc làm sao biết chuyện đó, vừa nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, Trịnh Khả Nhạc liền nhìn Diệp Lăng Phi, phàn nàn:

– Diệp đại ca, sao anh không nói sớm, trên người em chỉ có 120.000 đồng, nếu không thì chúng ta tìm một quán cà phê nhỏ ngồi đi, dù sao em cũng không có tiền như Diệp đại ca để muốn tiêu gì thì tiêu!

– Tiểu nha đầu, còn nói nhiều như vậy làm gì, em nói vậy chẳng phải là rõ ràng muốn anh trả tiền sao, thôi được rồi, hôm nay để anh mời khách đi!

Diệp Lăng Phi nói xong liền đi vào trong khách sạn, nhưng anh lại đi thẳng đến quầy lễ tân để thuê một phòng. Trịnh Khả Nhạc khoác tay Diệp Lăng Phi, cô khẽ cắn môi, dường như cô đang đắn đo không biết có nên đi vào không. Diệp Lăng Phi cầm phiếu phòng, đi về phía phòng mình đã thuê, đây không phải là một căn phòng tiêu chuẩn, mà là một phòng thương gia. Diệp Lăng Phi mở cửa phòng ra, nói với Trịnh Khả Nhạc:

– Mời vào!

Trịnh Khả Nhạc có chút lo lắng, cô không đi vào trong phòng mà đứng ở ngoài cửa ra vào, thò đầu vào quan sát bên trong, sau đó quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, thấp giọng nói:

– Diệp đại ca, em... em sẽ không... không quá đau chứ?

Diệp Lăng Phi nghe Trịnh Khả Nhạc nói như vậy thì ngớ người, nhưng anh lập tức hiểu ý Trịnh Khả Nhạc, cười bảo:

– Yên tâm đi, em sẽ không đau lắm đâu, em không biết anh là ai sao, anh đảm bảo sẽ không để cho em bị đau!

Diệp Lăng Phi nói xong liền thò tay bóp nhẹ mông Trịnh Khả Nhạc một cái, cười nói:

– Tiểu nha đầu, em nghĩ linh tinh gì vậy, chẳng phải em nói muốn uống cà phê sao, uống cà phê ở đây thì càng tuyệt vời hơn, có âm nhạc, có cảnh biển, tất cả những điều đó không phải là người bình thường có thể hưởng thụ được đâu, tất nhiên là phải hưởng thụ cho thỏa thích!

Trịnh Khả Nhạc nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, chỉ có điều nét mặt cô thoáng chút thất vọng, vừa rồi trong lòng Trịnh Khả Nhạc đang chờ đợi một cái gì đó, đó là một cảm xúc cực kỳ mâu thuẫn. Khi cô nghe Diệp Lăng Phi nói chỉ đến đây để tìm một địa điểm tốt uống cà phê nói chuyện phiếm, Trịnh Khả Nhạc chu đôi môi ra, cố ý tỏ vẻ bất mãn, nói:

– Chẳng lẽ em thật sự không có sức hấp dẫn sao?

– Phải trả bài cho vợ nữa!

Diệp Lăng Phi đóng cửa phòng lại, ôm eo Trịnh Khả Nhạc vào phòng. Căn phòng này rất lớn, bên ngoài là khu vực dành cho thương vụ. Diệp Lăng Phi bật đèn và nhạc lên, anh đi đến trước tủ rượu, đưa lưng về phía Trịnh Khả Nhạc, nói:

– Bà xã đã có chỉ thị rồi, nhất định sẽ kiểm tra trữ lượng “dầu” của anh, nếu anh mà đi ăn vụng ở bên ngoài, để bà xã phát hiện ra thì chết dở!

Diệp Lăng Phi lấy một chai rượu vang, đặt lên bàn, sau đó đi đến chỗ điện thoại bàn, gọi cho nhân viên phục vụ ở tầng dưới, bảo nhân viên phục vụ mang cà phê, trà sữa, điểm tâm và mấy thứ khác lên. Anh còn gọi nhiều hơn cả khi ở ngoài quán cà phê. Trịnh Khả Nhạc chu đôi môi anh đào ra, nói:

– Thảo nào, hóa ra là Diệp đại ca bị người ta giám thị à!

Cô đứng dậy, nói:

– Thế thì em yên tâm rồi, vừa nãy em còn lo lắng Diệp đại ca sẽ có ý đồ gì với em chứ, bây giờ em không cần phải lo lắng nữa, ừm, em đi tắm đây!

– Đi tắm?

Diệp Lăng Phi ngớ người, trong lòng thầm nghĩ không phải vừa nãy đã tắm ở trong hội sở rồi sao, sao bây giờ vừa vào phòng lại muốn tắm nữa. Quan trọng nhất là trong hoàn cảnh này, Trịnh Khả Nhạc muốn đi tắm, sao cứ thấy mập mờ thế nào. Diệp Lăng Phi vừa định mở miệng hỏi cho rõ, chợt thấy Trịnh Khả Nhạc đã bước vào phòng tắm. Diệp Lăng Phi thấy vậy chỉ đành lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ con gái bây giờ quả là khác xưa, con gái ngày xưa nào dám cởi mở thế, con gái bây giờ thì chẳng ngại ngần gì... Nhân viên phục vụ đưa những thứ mà Diệp Lăng Phi gọi đến trước cửa phòng. Diệp Lăng Phi cho nhân viên phục vụ 100.000 đồng tiền boa, sau đó đóng cửa phòng lại. Anh nghe thấy trong phòng tắm còn vang lên tiếng nước chảy rì rào, điều này khiến cho Diệp Lăng Phi có chút bồn chồn. Tuy Diệp Lăng Phi không thiếu phụ nữ, nhưng vẫn có vài cô gái có sức hấp dẫn đặc biệt với anh, ví dụ như Trịnh Khả Nhạc chẳng hạn. Trước đây, anh từng có những hành động thân mật với Trịnh Khả Nhạc, cô cũng từng “phục vụ” anh. Anh bất chợt nghĩ đến cảnh Trịnh Khả Nhạc “phục vụ” mình lúc ấy, anh cảm thấy cơ thể mình có chút lửa dục, vội vàng tự nhủ ngàn vạn lần không được nghĩ lung tung. Hiện giờ những người phụ nữ bên cạnh anh đã đủ nhiều rồi, anh lo lắng nếu mình phát sinh quan hệ với những người phụ nữ khác, mọi chuyện sẽ càng trở nên phức tạp, đến cuối cùng, người phải chịu thiệt chính là mình. Anh đi đến trước cửa phòng tắm, gõ cửa, nói:

– Khả Nhạc, nhanh lên đi, em tưởng đây là nhà mình sao, chúng ta sắp phải đi rồi, anh nghĩ chiều nay chắc em cũng có việc phải làm, đúng không?

– Em không có việc gì cả!

Giọng nói của Trịnh Khả Nhạc từ trong phòng tắm truyền ra. Câu nói đó của cô khiến Diệp Lăng Phi cứng họng. Diệp Lăng Phi còn định nói thêm mấy câu nữa, giờ thì hay rồi, anh không thể nói được, đành đổi giọng, giục:

– Thôi, mau ra uống cà phê đi, người ta đã đưa lên rồi!

Trịnh Khả Nhạc dùng một chiếc khăn tắm quấn quanh người, nửa bầu ngực cô lộ ra. Diệp Lăng Phi nhìn thấy Trịnh Khả Nhạc tựa một đóa sen mới nở, thật xinh đẹp, anh nuốt nước bọt, nói:

– Khả Nhạc, em đây không phải là đang quyến rũ anh sao?

❀ Thiên Lôi Trúc ❀ Dịch AI cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!