Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1792: CHƯƠNG 1792: MONG ĐỢI ĐÃ LÂU (2)

– Em đang quyến rũ anh đó, Diệp đại ca, chẳng lẽ anh thật sự sợ hãi không khống chế nổi mình sao?

Trịnh Khả Nhạc cố ý kề sát mặt mình vào mặt Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi ngửi thấy từ trên người Trịnh Khả Nhạc tản mát ra hương thơm thấm vào tận gan ruột, hắn lại nuốt khan mấy ngụm nước bọt, nói:

– Tiểu nha đầu, nếu anh không nhịn được thì sẽ nuốt chửng em đó!

Trịnh Khả Nhạc cười khanh khách, dường như không để những gì Diệp Lăng Phi nói vào trong lòng. Trịnh Khả Nhạc không muốn uống cà phê, mà cô uống rượu vang. Chuyện này khiến cho Diệp Lăng Phi cảm thấy căng thẳng, bây giờ mà uống rượu vang rất dễ xảy ra chuyện, không nên uống thì tốt hơn. Diệp Lăng Phi nói:

– Khả Nhạc, chúng ta đừng uống rượu vang nữa, nào, uống cà phê đi. Bản nhạc này không tệ, chúng ta tâm sự, rồi lập tức đi khỏi đây!

Bộ dạng của Diệp Lăng Phi lúc này rất buồn cười, một người đàn ông lại tỏ vẻ sợ hãi. Trịnh Khả Nhạc nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, cô đi tới, thoắt một cái ngồi vào trong lòng Diệp Lăng Phi, đôi mắt xinh đẹp nhìn Diệp Lăng Phi, chậm rãi nói:

– Diệp đại ca, có phải là anh sợ em không?

– Anh… sao anh lại sợ em chứ?

Diệp Lăng Phi tỏ vẻ không thèm để ý, nói:

– Anh sợ gì em chứ, Khả Nhạc, em đừng cởi ra, chẳng lẽ em không lạnh sao?

Chiếc khăn tắm quấn quanh người Trịnh Khả Nhạc rơi xuống, tấm thân toát lên đầy sức sống thanh xuân hoàn toàn hiện ra trước mắt Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cảm giác hạ thân mình đã có phản ứng. Nếu Trịnh Khả Nhạc làm như vậy mà Diệp Lăng Phi còn không có phản ứng gì thì có thể nói hắn không phải là đàn ông bình thường. Trịnh Khả Nhạc mím môi, chậm rãi nói:

– Diệp đại ca, em… em thích anh!

Diệp Lăng Phi đã nghe không biết bao nhiêu lần những thiếu nữ nói với hắn như vậy. Tới tận bây giờ Diệp Lăng Phi cũng không cho là mình đẹp trai, cũng không nghĩ rằng mình có chỗ gì đó hấp dẫn phụ nữ, nhưng hắn lại không biết tại sao có nhiều cô gái thích mình như vậy, chẳng lẽ bởi vì mình có tiền? Nhưng Diệp Lăng Phi thường thường tỏ ra vẻ ngoài là một kẻ vô lại hơn, không hề có điểm gì là một kẻ có tiền. Trong lòng Diệp Lăng Phi cũng không rõ lắm, tuy Diệp Lăng Phi cảm thấy hắn không nên có quá nhiều quan hệ tình cảm với những người phụ nữ khác, nhưng khi Trịnh Khả Nhạc cứ như vậy trần trụi ngồi vào trong lòng Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi nhận thấy mình vẫn trở nên kích động. Bàn tay của hắn vuốt ve da thịt mềm mại như em bé của Trịnh Khả Nhạc, ghé môi lại gần, hai tay thì xuất phát từ bản năng tự nhiên chạm đến những vùng riêng tư trên người Trịnh Khả Nhạc. Những nơi đó là những vùng mẫn cảm nhất của người phụ nữ, khi Diệp Lăng Phi chạm vào thì lại càng kích thích ham muốn của Trịnh Khả Nhạc. Diệp Lăng Phi vòng hai tay ôm lấy Trịnh Khả Nhạc đi vào trong phòng, thân thể tuyệt mỹ nằm ở trên giường, cặp đùi ngọc duỗi thẳng, vùng giữa hai chân khiến đàn ông phải điên cuồng như đang phát ra những tiếng mời gọi Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cảm thấy đã đến nước này, nếu hắn có thể nhịn được mà rời đi, vậy thì chỉ có thể nói hắn không hề có chút tình cảm nào với Trịnh Khả Nhạc. Cho dù hắn không muốn có quan hệ với quá nhiều những cô gái, nhưng cô gái đó chắc chắn không phải Trịnh Khả Nhạc. Dù sao, lúc trước, hắn và Trịnh Khả Nhạc đã từng có hành vi thân mật, giữa hai người đã không còn bí mật gì nữa. Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây, hắn cảm thấy tâm trạng tốt hơn nhiều, giống như là khi hắn đối đãi với những người phụ nữ khác vậy. Trong giây phút Diệp Lăng Phi chuẩn bị tiến vào cơ thể Trịnh Khả Nhạc, hắn chợt nghe thấy Trịnh Khả Nhạc khẽ nói:

– Diệp đại ca, anh nhẹ nhàng một chút…!

Câu nói đó khiến cho Diệp Lăng Phi hiểu ý cô. Hắn liếm môi, khẽ gật đầu. Khoảnh khắc Diệp Lăng Phi tiến vào cơ thể Trịnh Khả Nhạc, Trịnh Khả Nhạc yêu kiều khẽ kêu một tiếng, cảm giác đau đớn xé rách khiến cho Trịnh Khả Nhạc rơi lệ. Ở trong phòng, Trịnh Khả Nhạc vừa mới bị phá thân, thân thể rã rời như đám bèo sau cơn bão, cô nằm co quắp trên giường, còn ga giường dưới mông cô thì loang lổ vết máu. Diệp Lăng Phi đứng dưới vòi sen trong phòng tắm, hắn để vòi sen phun nước khắp người mình, từ đỉnh đầu cho đến dưới chân. Ở sau lưng Diệp Lăng Phi có hơn mười vết cào cấu đỏ rực, đó là do Trịnh Khả Nhạc tặng hắn. Lúc trước Diệp Lăng Phi chưa từng nghĩ tới chuyện mình phát sinh quan hệ với Trịnh Khả Nhạc, hắn chỉ nghĩ là đi trò chuyện với Trịnh Khả Nhạc, dù sao Trịnh Khả Nhạc vừa mới thắng không ít tiền, trong lòng cô nhất định đang rất cao hứng. Diệp Lăng Phi chỉ nghĩ như vậy thôi. Nhưng ở trong khách sạn mọi chuyện lại diễn ra theo chiều hướng khác, trai đơn gái chiếc ở cùng với nhau, vốn sẽ xảy ra những chuyện không ngờ tới. Diệp Lăng Phi muốn khống chế nhưng không khống chế nổi nữa. Sau khi tắm xong, hắn quay lại phòng, thấy Trịnh Khả Nhạc đang trần trụi nằm trên giường, trên mặt cô vẫn còn vệt nước mắt. Diệp Lăng Phi leo lên giường, ôm Trịnh Khả Nhạc vào trong lòng, an ủi cô. Phần lớn những người đàn ông sau khi phát tiết xong không biết tỏ vẻ ân cần, dịu dàng với người phụ nữ. Kỳ thực, phụ nữ vẫn rất cần đàn ông tiếp tục mang đến sự dịu dàng, ấm áp. Trịnh Khả Nhạc cũng như vậy, cô vừa phá thân, trong lòng Trịnh Khả Nhạc rất khao khát sự an ủi và quan tâm từ Diệp Lăng Phi.

– Diệp đại ca, tối nay anh không được rời xa em, em muốn được anh ôm như thế này. Từ trước tới giờ em toàn ngủ một mình, trong lòng rất muốn Diệp đại ca ôm em ngủ như thế này!

Nghe Trịnh Khả Nhạc nói những lời này, Diệp Lăng Phi nghĩ một lát rồi nói:

– Khả Nhạc, để anh gọi điện thoại về nhà, anh phải dặn dò người nhà anh đã, được không?

– Dạ được!

Trịnh Khả Nhạc đáp.

Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra, một tay ôm Trịnh Khả Nhạc, tay kia cầm điện thoại gọi về nhà. Bạch Tình Đình không có nhà, Diệp Lăng Phi chủ yếu muốn gọi điện cho Chu Hân Mính, nói với Chu Hân Mính rằng tối nay mình có việc, không về nhà nữa, bảo Chu Hân Mính đi ngủ sớm. Tối hôm qua Chu Hân Mính đã tiêu hao không ít thể lực, hôm nay cũng rất mệt mỏi, cô không hỏi nhiều vì sao Diệp Lăng Phi không về nhà, chỉ dặn dò:

– Ông xã, anh ra ngoài đừng uống quá nhiều rượu, đừng về quá khuya!

Diệp Lăng Phi nghe Chu Hân Mính nói như vậy thiếu chút nữa hắn đã buột miệng nói với Chu Hân Mính rằng tối nay mình không về nhà chỉ vì muốn ngủ cùng một cô gái khác, nhưng lời đã ra đến miệng, hắn lại nuốt ngược vào. Không phải Diệp Lăng Phi không dám nói với Chu Hân Mính, chỉ là hắn nghĩ Chu Hân Mính vừa mới xuất viện, tốt nhất không nên nói những chuyện phiền não này với Chu Hân Mính. Dù sao hắn đã làm rồi, hắn sẽ phải nghĩ cách giải quyết ổn thỏa những chuyện này. Hắn đã giấu diếm lâu như vậy, có mấy lời, có một số chuyện nên thẳng thắn với Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi định chờ sau khi Bạch Tình Đình từ Bắc Kinh trở về, hắn sẽ tìm một cơ hội thích hợp để nói ra tất cả mọi chuyện với Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi để điện thoại di động xuống, hắn hôn lên môi Trịnh Khả Nhạc một cái, tay trái đặt lên mông của Trịnh Khả Nhạc, vuốt ve bộ mông đầy đặn, căng tròn của cô, nói:

– Khả Nhạc, lát nữa chúng ta ăn cơm, sau đó đi xem phim, ca hát, uống rượu hoặc đi đâu đó tùy em quyết định. Tối nay anh sẽ để em được thoải mái!

– Dạ!

Trịnh Khả Nhạc ôm lấy bờ vai của Diệp Lăng Phi, cô hôn lên môi Diệp Lăng Phi, sau đó lại nhìn về phía túi xách của mình, nói:

– Diệp đại ca, anh chụp ảnh cho em đi, đây là lần đầu tiên của em, em nhất định phải chụp lại, máy ảnh của em ở trong túi xách!

– Ừm.

Diệp Lăng Phi thật sự không có thói quen chụp ảnh. Theo Diệp Lăng Phi, hắn thấy chụp ảnh không phải chuyện tốt, nhất là những bức ảnh giường chiếu, một khi truyền ra ngoài, nhất định sẽ gặp rất nhiều phiền toái không đáng có. Giống như những ca sĩ, diễn viên điện ảnh nổi tiếng, cũng bởi vì thích tự chụp ảnh, quay lại cảnh giường chiếu của mình, về sau tạo ra bao nhiêu phiền toái cho bản thân họ. Diệp Lăng Phi vốn định nhắc nhở Trịnh Khả Nhạc, nhưng thấy Trịnh Khả Nhạc tỏ vẻ hớn hở, mong chờ, Diệp Lăng Phi đành im lặng, không nói gì nữa. Hắn từ trên giường bước xuống, theo lời Trịnh Khả Nhạc lấy một chiếc máy ảnh kỹ thuật số từ túi xách của cô, chụp ảnh cho Trịnh Khả Nhạc. Trịnh Khả Nhạc nằm ở trên giường tạo đủ các tư thế gợi cảm, khêu gợi. Diệp Lăng Phi vốn đã rất thỏa mãn, nhưng khi chụp ảnh hắn bị những tư thế quyến rũ, mê hồn của Trịnh Khả Nhạc làm cho dục hỏa đại thịnh, lại tiếp tục lên giường triền miên cùng Trịnh Khả Nhạc. Sau đó lúc Trịnh Khả Nhạc cùng Diệp Lăng Phi xuống tầng dưới, dáng đi của cô rất không tự nhiên. Tất cả những người ở trong khách sạn, ai nhìn thấy dáng đi của Trịnh Khả Nhạc cũng không nhịn được mà nhìn thêm mấy lần. Trịnh Khả Nhạc ngượng ngùng rúc vào lòng Diệp Lăng Phi, cô đã chuyển từ một cô gái thành một người phụ nữ chỉ trong mấy giờ đồng hồ. Trong lòng Trịnh Khả Nhạc, cô đã mong chờ khoảnh khắc đó lâu rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!