Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1796: CHƯƠNG 1796: NỖI LO CỦA CHU HÂN MÍNH (2)

Diệp Lăng Phi nói vậy đã thể hiện rất rõ ý của hắn. Trịnh Khả Nhạc ở đầu dây bên kia cũng hiểu, cô không hỏi thêm, chủ động cúp máy. Diệp Lăng Phi đặt điện thoại xuống, thở dài một hơi, nói:

- Là Trịnh Khả Nhạc!

- Ông xã, em không muốn biết.

Chu Hân Mính đảo mắt nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Em chỉ cần biết anh đang ở đây là được rồi, em chỉ muốn yên lặng ngắm nhìn anh.

Diệp Lăng Phi nghe Chu Hân Mính nói vậy, trong lòng hắn càng thêm áy náy. Hắn dịch sang ngồi cạnh Chu Hân Mính, vòng tay ôm eo cô, thẳng thắn nói:

- Hân Mính, anh thừa nhận là anh đã nói dối em, đêm qua, anh và... cô ấy đã ở bên ngoài.

Chu Hân Mính nở nụ cười, nói:

- Ông xã, chẳng lẽ anh quên nghề nghiệp của em là gì rồi sao? Em là cảnh sát, chẳng lẽ em ngay cả chuyện đó cũng không nhìn ra sao? Chỉ là, em không muốn hỏi quá nhiều mà thôi. Ông xã, em tin rằng nếu anh yêu gia đình này, cho dù anh có chơi bời bên ngoài thế nào thì anh cũng sẽ về nhà. Nếu anh không yêu gia đình, cho dù bọn em có ép anh về, trái tim anh cũng không ở đây nữa. Ông xã, em chỉ cần biết anh yêu bọn em, như vậy là đủ rồi.

Đã có một người vợ như vậy mà Diệp Lăng Phi còn chưa thấy đủ, vậy thì chỉ có thể nói Diệp Lăng Phi đúng là quá ngốc. Diệp Lăng Phi ôm chầm lấy Chu Hân Mính, ghé môi hôn cô, nói:

- Hân Mính, anh biết em sẽ hiểu cho anh mà, anh yêu em...

Chu Hân Mính cười cười, nói:

- Chỉ là, ông xã à, em vẫn phải nhắc nhở anh, trước khi anh chưa hiểu rõ tâm ý của Tình Đình, tốt nhất là anh không nên để Tình Đình biết. Em biết rõ Tình Đình đã vì anh, vì gia đình này mà nhượng bộ rất nhiều. Em hiểu rất rõ cậu ấy, sức chịu đựng của cô ấy cũng có giới hạn. Ông xã, anh không thể vượt quá giới hạn đó, nếu không, một ngày nào đó anh sẽ nhận ra mọi chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát. Em lo nếu thực sự đến ngày đó, em cũng không khống chế được.

Chu Hân Mính đang nhắc nhở Diệp Lăng Phi một lần nữa, hy vọng anh đừng vì đắc ý mà làm càn. Diệp Lăng Phi sao có thể không biết những chuyện đó, hắn nói:

- Hân Mính, trong lòng anh hiểu mà.

- Hiểu là tốt rồi. Ông xã, em cũng hy vọng cả nhà chúng ta có thể chung sống hạnh phúc, em không có ý gì khác, chỉ muốn gia đình chúng ta hòa thuận mà thôi.

Trong đôi mắt Chu Hân Mính lóe lên vẻ mê ly, cô khẽ nói:

- Đương nhiên, em cũng hy vọng anh không nên quá hoa tâm, như vậy không tốt cho sức khỏe đâu. Ông xã, có lẽ anh nên chú ý đến thân thể mình một chút.

Diệp Lăng Phi nghe Chu Hân Mính nói vậy, hắn liền nói:

- Hân Mính, anh hiểu những chuyện này mà. Khụ, không nói nữa.

Diệp Lăng Phi nhận ra Chu Hân Mính đang nhắc nhở mình chú ý thân thể về mặt khác. Diệp Lăng Phi vừa định đổi đề tài trò chuyện với Chu Hân Mính, điện thoại của hắn đổ chuông, là Triệu Đào gọi tới. Chuyện ngày hôm qua do Triệu Đào phụ trách. Diệp Lăng Phi cho rằng Triệu Đào gọi điện cho hắn là để nói về chuyện ngày hôm qua, nhưng lần này Diệp Lăng Phi hiểu lầm rồi. Triệu Đào gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi là vì chuyện của Thái Hạo. Mấy hôm trước, Triệu Đào từng đề cập với Diệp Lăng Phi về Thái Hạo. Lúc đó, Triệu Đào nói với Diệp Lăng Phi rằng chuyện của Thái Hạo tiến triển rất thuận lợi, có thể nhanh chóng cứu Thái Hạo ra khỏi tù. Diệp Lăng Phi cũng không để tâm lắm đến chuyện này. Trên thực tế, Thái Hạo quả thực có thể ra ngoài, chỉ là trước tiên phải đến bệnh viện kiểm tra hai ngày, sau đó mới được thả. Thái Hạo bị thương không nhẹ, cần phải trải qua xét nghiệm ở bệnh viện, mới có thể được phóng thích. Đương nhiên, những chuyện này chủ yếu là hình thức mà thôi. Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Triệu Đào, hắn chần chừ một lát rồi hỏi:

- Ông nói là bây giờ à?

- Đúng vậy!

Triệu Đào nói,

- Nhưng mà cần có người bảo lãnh, Diệp tiên sinh, anh sẽ bảo lãnh hay là...?

Triệu Đào hỏi vậy cũng bằng không hỏi. Diệp Lăng Phi sao có thể đi bảo lãnh cho Thái Hạo được? Thực ra Diệp Lăng Phi còn muốn để Thái Hạo ngồi chơi xơi nước trong tù thêm mấy năm nữa, hắn cũng không muốn để Thái Hạo ra ngoài sớm như vậy. Nhưng không còn cách nào, ai bảo hắn đã nhận lời với Bạch Cảnh Sùng sẽ cứu Thái Hạo ra. Bạch Cảnh Sùng và Bạch Tình Đình đều đã đến Bắc Kinh, cần phải báo chuyện này cho Bạch Tình Đình một tiếng. Trong lòng Diệp Lăng Phi vẫn rất băn khoăn về cảm nhận của Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình là vợ hắn, Diệp Lăng Phi sao có thể không để ý đến cảm xúc của cô được. Diệp Lăng Phi nói:

- Triệu cục trưởng, chuyện này tôi hiểu rồi. Thế này đi, để tôi gọi điện thoại, lát nữa tôi sẽ liên hệ lại với ông.

Triệu Đào đồng ý, nói:

- Thế cũng được, Diệp tiên sinh, vậy tôi sẽ chờ điện thoại của anh.

Diệp Lăng Phi nói chuyện với Triệu Đào xong, hắn đặt di động xuống, nhìn Chu Hân Mính đang ngồi cạnh mình, nói:

- Tình Đình không muốn nhìn thấy em trai mình ra tù đâu. Khụ, kỳ thật trong lòng anh cũng không muốn để hắn ra ngoài, để hắn ở trong tù thì tốt hơn. Nhưng anh lại không làm khác được, ai bảo anh đã nhận lời với nhạc phụ rồi. Bây giờ ngẫm lại anh cứ thấy hối hận, biết thế hồi đó không đồng ý.

Chu Hân Mính cười nói:

- Ông xã, anh đã nhận lời rồi sao có thể từ chối được nữa.

Trong lòng Diệp Lăng Phi thật sự không muốn cứu Thái Hạo ra, ai biết Thái Hạo ra khỏi tù rồi sẽ gây ra chuyện gì. Hắn gọi điện thoại cho Bạch Tình Đình, kể lại chuyện Thái Hạo sắp được tha cho Bạch Tình Đình nghe. Đầu dây bên kia yên lặng một lúc lâu, mới nghe Bạch Tình Đình nói:

- Được ra ngoài là tốt nhất, như vậy thì cha cũng không cần lo lắng nữa.

- Tình Đình, nói thì nói vậy, nhưng ai biết thằng nhóc đó được thả sẽ gây ra những chuyện gì.

Diệp Lăng Phi vẫn không cảm thấy chắc chắn về Thái Hạo, nói:

- Anh cũng không rõ chuyện này lắm, chỉ hy vọng thằng nhóc này không nên giở trò là tốt nhất.

- Ông xã, em đang ở cùng cha, để em nói lại với cha.

Đầu dây bên kia yên lặng một lúc lâu, sau đó mới nghe giọng Bạch Cảnh Sùng vang lên trong điện thoại. Bạch Cảnh Sùng nói:

- Tiểu Diệp, Tình Đình nói còn cần người bảo lãnh nữa, đúng không?

- Vâng!

Diệp Lăng Phi nói,

- Con thì không thể đi bảo lãnh được, nhạc phụ lại đang ở Bắc Kinh. Nếu không thì để Thái Hạo ở lại bệnh viện nghỉ ngơi mấy ngày, dù sao cũng sẽ không xảy ra chuyện gì nữa đâu.

Diệp Lăng Phi vừa nói ra những lời này, Bạch Cảnh Sùng ở đầu dây bên kia tỏ vẻ sốt ruột, nói:

- Tiểu Diệp, con nghe cha nói, bây giờ cha có thể bay về. À, không, con có thể nói với vú Ngô để bà ấy đi bảo lãnh, dù sao Thái Hạo đã phải chịu khổ trong tù nhiều rồi, có lẽ nên để nó được điều trị thì tốt hơn. Tất nhiên cha nhớ rõ những gì đã hứa với con, cha sẽ không quên những chuyện đó đâu. Tiểu Diệp, con cứ yên tâm.

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Cảnh Sùng nói vậy, hắn lập tức hiểu ra rằng trong lòng Bạch Cảnh Sùng, Thái Hạo luôn chiếm một vị trí quan trọng. Diệp Lăng Phi cảm thấy may mắn là lúc trước mình đã buộc Bạch Cảnh Sùng phải đồng ý những điều kiện. Diệp Lăng Phi liền nói:

- Nhạc phụ, cha đã nói vậy thì con cũng đồng ý thôi. Con sẽ nói chuyện này cho vú Ngô, để bà ấy đi làm người bảo lãnh.

Diệp Lăng Phi thầm nghĩ mình không thể đi bảo lãnh được. Vú Ngô là mẹ đẻ của Thái Hạo, để vú Ngô đi bảo lãnh đúng là sự lựa chọn hợp lý nhất. Bạch Cảnh Sùng ở đầu dây bên kia sau khi nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, dường như ông ta thở phào nhẹ nhõm. Diệp Lăng Phi không biết giờ phút này Bạch Tình Đình ở Bắc Kinh đang có phản ứng thế nào, nhưng hắn tin rằng lúc này Bạch Tình Đình nhất định rất tức giận, mà cho dù chuyện này xảy ra với hắn, Diệp Lăng Phi cũng sẽ cảm thấy tức giận. Diệp Lăng Phi đã đáp ứng Bạch Cảnh Sùng, hắn dập máy. Không gọi điện cho vú Ngô mà trước tiên gọi cho Triệu Đào. Sau khi nói chuyện điện thoại với Triệu Đào xong, Diệp Lăng Phi mới gọi cho vú Ngô. Vú Ngô vừa nghe nói Thái Hạo có thể được thả ra, sự vui sướng bộc lộ ngay trong lời nói, luôn miệng cảm ơn Diệp Lăng Phi rối rít. Diệp Lăng Phi nói với vú Ngô đi đến đâu để tiến hành thủ tục bảo lãnh, hắn nói lát nữa hắn cũng sẽ đến đó. Diệp Lăng Phi giải quyết xong chuyện này, hắn đặt điện thoại xuống, thấy Chu Hân Mính đang nhìn mình, Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, nói:

- Đó là chuyện không thể thay đổi, đằng nào thì chuyện đã hứa với người ta anh cũng phải làm thôi.

Chu Hân Mính cười nói:

- Em chỉ muốn xem anh thế nào thôi. Ông xã, anh bảo cuộc sống tương lai của chúng ta sẽ thế nào?

- Em nói vậy là có ý gì?

Diệp Lăng Phi không hiểu lắm.

- Ông xã, nếu anh không hiểu thì cũng đừng cố hiểu nữa làm gì, em chỉ thuận miệng nói vậy thôi.

Chu Hân Mính cười cười, sau đó đứng dậy đi ra ngoài, chỉ để lại một mình Diệp Lăng Phi đang ngơ ngác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!