Diệp Lăng Phi vốn định hỏi Chu Hân Mính rốt cuộc câu nói vừa rồi có ý gì, nhưng rồi hắn lại thôi. Chu Hân Mính hỏi như vậy cũng dễ hiểu, cô lo lắng cho tương lai. Thật ra, không chỉ Chu Hân Mính mà ngay cả Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy bất an, có lẽ trong lòng hắn cũng không dám chắc mình có thể khống chế những chuyện sẽ xảy ra ở tương lai. Tạm thời gác lại những chuyện này, Diệp Lăng Phi còn phải gặp Thái Hạo. Dù trong lòng không hề muốn, hắn vẫn không thể quên được những chuyện trước kia.
Sau khi nói với Chu Hân Mính một tiếng, Diệp Lăng Phi lái xe rời khỏi biệt thự. Bây giờ là buổi sáng, thời tiết ở thành phố Vọng Hải luôn thay đổi thất thường, buổi sáng có thể trời quang đãng không một gợn mây, nhưng đến tối lại có thể trở chứng. Khi Diệp Lăng Phi lái xe qua một ngã tư bên cạnh khu dân cư, hắn phát hiện ở đó có hai chiếc xe cảnh sát giao thông đang đỗ. Trên đường rải rác khắp nơi những mảnh vỡ tung tóe, còn có vết máu, dường như sáng nay vừa xảy ra tai nạn giao thông.
Diệp Lăng Phi cẩn thận lái xe vòng qua, lấy điện thoại ra gọi cho vú Ngô. Hắn không biết tình hình bên vú Ngô thế nào, liệu đã tiến hành xong thủ tục chưa. Người ở đầu dây bên kia nghe máy, trong điện thoại vang lên giọng nói của vú Ngô:
– Diệp tiên sinh, tôi đang đi đến đó, còn chưa tới nơi!
Khẩu khí của vú Ngô khi nói chuyện với Diệp Lăng Phi đã tỏ ra tôn trọng hơn rất nhiều. Diệp Lăng Phi cũng hiểu tâm tư của bà, hiện giờ vú Ngô phải trông cậy vào hắn. Lần này Thái Hạo có thể được thả ra khỏi ngục giam cũng nhờ Diệp Lăng Phi giúp đỡ, vú Ngô biết rõ những chuyện này, bởi vậy khi nói chuyện bà ta có vẻ rất khách sáo với hắn.
– Vú Ngô, tôi cũng sắp tới rồi, chờ khi nào chúng ta gặp nhau ở đó rồi nói chuyện tiếp!
Diệp Lăng Phi không nói chuyện với vú Ngô quá lâu, chỉ khách sáo mấy câu rồi cúp máy. Hắn cảm thấy mình không cần phải nói quá nhiều với vú Ngô, hiện giờ bà ta tỏ ra khách sáo với hắn cũng chỉ vì Thái Hạo thôi, nếu không phải vì Thái Hạo, vú Ngô sẽ không khách khí như vậy. Trong lòng hắn vẫn còn cảm giác chán ghét với Thái Hạo, có lẽ vì trước kia Thái Hạo đã dám tranh giành Đường Hiểu Uyển với hắn. Tóm lại, Diệp Lăng Phi không thích đi gặp Thái Hạo.
Đường từ nhà đến bệnh viện không xa, nhưng Diệp Lăng Phi lại mất đến hơn một giờ. Hắn đi lâu như vậy bởi vì trên đường đi, hắn suy nghĩ xem khi gặp Thái Hạo trong bệnh viện thì nên nói gì cho phải. Nghe nói Thái Hạo bị ngược đãi rất nghiêm trọng trong tù, như vậy thì nhất định tâm lý hắn vẫn còn bị ám ảnh bởi những chuyện đó. Diệp Lăng Phi đang suy nghĩ xem nên an ủi Thái Hạo rằng không nên nghĩ đến chuyện đó mới tốt, hay cứ nói với Thái Hạo là đàn ông thì kiên cường một chút, không nên quan tâm đến mấy chuyện loạn thất bát tao đó, bị người ta “thông” thì sao chứ, cũng không chết được, không có vấn đề gì cả.
Nhưng Diệp Lăng Phi vừa nghĩ tới chuyện Thái Hạo bị người ta “thông”, chính hắn ngẫm lại cũng phải bật cười. Trước giờ, hắn chưa bao giờ nghĩ tới chuyện Thái Hạo sẽ bị người ta “thông”. Hắn muốn hỏi Thái Hạo xem cảm giác đó là như thế nào. Trong phim ảnh có rất nhiều tình tiết như vậy, ở bên Mỹ cũng có rất nhiều đồng tính luyến ái, nhưng Diệp Lăng Phi thật sự không ngờ ở Trung Quốc cũng xảy ra chuyện này. Diệp Lăng Phi nghĩ một hồi bỗng nhiên bật cười. Khi hắn đến trước cổng bệnh viện, lại nghĩ tới chuyện Thái Hạo bị người ta “thông”, hắn không nhịn được cười đau cả bụng. Hắn không xuống xe ngay, mà là ngồi trong xe châm một điếu thuốc.
Diệp Lăng Phi cho là mình nên gọi một cú điện thoại cho Đường Hiểu Uyển, kể lại chuyện này. Mấy hôm trước, hắn đã tác hợp cho Lý Khả Hân và Tiêu Vũ Văn bàn chuyện sáp nhập công ty, mấy hôm nay chắc công việc cũng đã hòm hòm rồi. Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho Đường Hiểu Uyển tiện thể cũng muốn biết một chút về chuyện hợp tác giữa Lý Khả Hân và Tiêu Vũ Văn. Lúc Diệp Lăng Phi gọi điện thoại tới, giọng nói của Đường Hiểu Uyển còn mang theo vẻ ngái ngủ, dường như cô vừa mới thức dậy. Diệp Lăng Phi nói:
– Tiểu Uyển, em đừng nói với anh là bây giờ em còn chưa tỉnh ngủ nhé?
– Em vừa mới dậy, tối hôm qua làm việc khuya quá!
Đường Hiểu Uyển nói:
– Mấy hôm nay, chị Khả Hân nói công việc sẽ rất bận, tất cả đều vì chuyện sáp nhập với công ty của Tiêu Vũ Văn. Em cũng không còn cách nào cả, dù sao em cũng là phó giám đốc công ty, chuyện này tất nhiên là em phải tham gia, kết quả là khuya hôm qua mới ngủ. Diệp đại ca, anh có chuyện gì à?
Diệp Lăng Phi vốn định hỏi Đường Hiểu Uyển về chuyện của Lý Khả Hân và Tiêu Vũ Văn, nhưng bây giờ nghe cô tự nói ra, hắn cũng không cần phải hỏi tiếp nữa. Hắn bỏ qua chuyện này, nói:
– Tiểu Uyển, em có biết chuyện của Thái Hạo không?
Đường Hiểu Uyển nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến Thái Hạo, cô liền nói:
– Làm sao mà em biết được chứ, em vốn chẳng quen thân gì với Thái Hạo cả, lúc đó em rất ghét hắn, chỉ nghe nói về sau hắn bị tống vào tù rồi. Diệp đại ca, chẳng lẽ anh không biết tin tức của hắn sao?
– Anh còn tưởng rằng em sẽ nhớ kỹ hắn ta chứ. Em đã không thèm nhớ Thái Hạo, anh cũng không cần phải nói về tình hình cụ thể của hắn nữa. Tóm lại, Thái Hạo đã phải chịu rất nhiều khổ cực trong đó, còn bị người ta “thông” nữa!
Đường Hiểu Uyển nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, cô kinh ngạc thốt lên:
– Cái gì? Thái Hạo bị người ta…!
Đường Hiểu Uyển dù sao cũng là con gái, có những từ cô khó nói ra khỏi môi được. Diệp Lăng Phi cười nói:
– Tất nhiên rồi. Thái Hạo đã phải chịu không ít khổ cực trong tù, hôm nay cậu ta được thả ra. Anh nghĩ em cũng là người quen biết Thái Hạo, định bảo em đi gặp cậu ta!
Đường Hiểu Uyển nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì bĩu môi, hừ lạnh:
– Diệp đại ca, em chẳng quen thân gì với hắn ta cả, em thấy hắn thì chán muốn chết. Hắn có ra tù hay không thì liên quan gì đến em?
Diệp Lăng Phi nghe Đường Hiểu Uyển nói vậy thì cười bảo:
– Anh chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi, không có ý gì đâu!
Đường Hiểu Uyển thì không cho là như vậy, cô nói:
– Diệp đại ca, sao em cứ cảm thấy là anh đang thăm dò em, có phải vậy không?
Diệp Lăng Phi nghe thấy thế thì vội vàng nói:
– Không có, không có, anh chỉ tùy tiện nói vậy thôi mà. Được rồi, anh không nói với em nữa, anh cúp máy đây, có việc gì chúng ta liên hệ qua điện thoại!
Đường Hiểu Uyển đáp:
– Vâng!
Diệp Lăng Phi dập máy, điếu thuốc cũng đã hút xong. Hắn đẩy cửa bước xuống xe, trước tiên gọi điện thoại cho vú Ngô. Sau khi biết bà đã hoàn tất các thủ tục, Diệp Lăng Phi đi vào bệnh viện.
Thái Hạo nằm trên giường bệnh, khí sắc xem ra rất tệ, hai mắt vô thần. Vú Ngô ngồi bên cạnh giường Thái Hạo, đang nói chuyện với cậu ta. Thái Hạo chỉ ngây ngốc gật đầu, phản ứng hoàn toàn khác so với những gì Diệp Lăng Phi thấy ở Thái Hạo trước kia. Thậm chí Diệp Lăng Phi còn hoài nghi Thái Hạo mà mình gặp là một người khác. Hắn thầm nghĩ: "Chẳng lẽ tên nhóc Thái Hạo này thật sự bị người ta tra tấn thành ra như vậy, hay là hắn cố ý giả bộ?" Diệp Lăng Phi nhìn mặt Thái Hạo, cẩn thận xem xét một hồi lâu, cũng không phát hiện ra cậu ta đang giả vờ. Hắn thầm nghĩ: "Xem ra tên nhóc Thái Hạo này không phải là đang giả vờ. Sau khi phải chịu kích thích trong tù, người cũng bị giày vò đến không còn ra hình người nữa!" Diệp Lăng Phi bỗng có cảm giác nhẹ nhõm trong lòng. Nếu Thái Hạo tiếp tục như vậy, Bạch gia sẽ bình lặng hơn rất nhiều, Bạch Tình Đình cũng không cần phiền não nữa.
Thái Hạo nhìn thấy Diệp Lăng Phi đứng ở cửa phòng bệnh, cậu ta kéo tay vú Ngô, trên mặt hiện lên vẻ hoảng sợ. Vú Ngô quay đầu lại, thấy Diệp Lăng Phi đang đứng đó, bà nhỏ giọng an ủi Thái Hạo một chút, sau đó đứng dậy, đi đến trước mặt hắn, nói:
– Diệp tiên sinh, sức khỏe của Tiểu Hạo không được tốt lắm. Tinh thần của nó cũng trở nên rất sa sút, cần có thời gian để bình phục lại!
Diệp Lăng Phi đã sớm thấy được biểu hiện của Thái Hạo, hắn liền nói với vú Ngô:
– Vú Ngô, chuyện tôi đã hứa với nhạc phụ thì nhất định sẽ làm được. Tôi thấy tình hình của Thái Hạo bây giờ không được tốt lắm. Hay là bà để Thái Hạo ở lại bệnh viện chữa trị thì tốt hơn!
Vú Ngô nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, lại nhìn thoáng qua Thái Hạo đang nằm trên giường, bà ta nói:
– Tinh thần của Tiểu Hạo bây giờ đang rất sa sút, nếu để nó ở lại bệnh viện thì chỉ càng nặng thêm thôi, tôi định đón nó về nhà!
Diệp Lăng Phi nghe câu nói này của vú Ngô, nhưng hắn không nói gì, chỉ nhìn bà. Trong lòng vú Ngô hiểu được ý tứ của Diệp Lăng Phi, vội vàng giải thích:
– Diệp tiên sinh, tôi sẽ không đưa Thái Hạo về Bạch gia đâu. Tôi sẽ thuê một chỗ ở bên ngoài, để Thái Hạo ở tạm đó. Cho dù sau đó Thái Hạo bình phục, tôi cũng sẽ không để Thái Hạo về Bạch gia đâu!
Diệp Lăng Phi nghe vú Ngô nói vậy, hắn lạnh nhạt nói:
– Tôi hi vọng bà sẽ làm được như vậy!
❆ Thiên Lôi Trúc ❆ Cộng đồng dịch AI