Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1800: CHƯƠNG 1800: NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÔNG ĐÁNG TIN TƯỞNG!

– Lương Ngọc, em không nên đoán bậy, chúng ta đi ăn cơm trước đã, đừng bàn luận vấn đề này nữa!

Dã Lang càng nói như vậy, trong lòng Lương Ngọc lại càng chắc chắn. Cô đoán không sai, người phụ nữ tên Lý Khả Hân đó nhất định có quan hệ thân mật với Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi ngồi trong văn phòng của Lý Khả Hân, tay phải cầm một điếu thuốc. Khi thấy Lý Khả Hân tiễn hai người Dã Lang quay trở lại, Diệp Lăng Phi nở nụ cười, nói:

– Khả Hân, em chém đẹp thật đó, chín trăm nghìn? Cái này mà gọi là giá dành cho bạn bè sao?

Lý Khả Hân bĩu môi, hừ lạnh nói:

– Đàn ông như các anh đều là kẻ rất có tiền, em không làm thịt các anh thì làm thịt ai chứ? Bởi vì em biết rõ lai lịch của Dã Lang, cho nên em biết chút tiền ấy với cậu ta mà nói cũng không tính là gì. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cô vợ của Dã Lang cũng là một người rất lợi hại. Em lo lắng cô ấy biết rõ rằng em ra giá cắt cổ như vậy mà không nói gì, hẳn là đã biết rõ quan hệ của hai chúng ta rồi đấy!

Diệp Lăng Phi nghe vậy thì lập tức sắc mặt căng thẳng, nói:

– Khả Hân, chuyện này không thể nói giỡn được đâu? Em dám chắc là cô ấy đã đoán được quan hệ giữa hai chúng ta rồi hả?

– Làm sao mà em biết được?

Lý Khả Hân nói.

– Em không phải Thần Tiên, em chỉ nói là em đoán thôi. Nếu như anh muốn biết thì trực tiếp đi hỏi cô ấy, hỏi em làm gì chứ?

Diệp Lăng Phi ôm Lý Khả Hân vào trong lòng, nhẹ nhàng hôn lên môi Lý Khả Hân một cái, sau đó quay sang phía Tiêu Vũ Văn, kêu lên:

– Nào các mỹ nữ, đi ăn cơm thôi, có gì thì lên bàn ăn rồi nói!

– Đi đâu ăn cơm chứ? Em đã đặt cơm trong công ty rồi, theo em thấy thì ăn cơm ở bên ngoài chưa chắc đã bằng ăn ở công ty!

Diệp Lăng Phi nói:

– Xuống tầng một đi, anh biết ở đó có một nhà hàng không tệ, gọi Hiểu Uyển. Cả nhà bốn người chúng ta cùng đi ăn cơm!

Diệp Lăng Phi cố ý nhấn mạnh hai từ "Cả nhà". Lý Khả Hân và Tiêu Vũ Văn nghe vậy đều tỏ ra hơi sững sờ, bốn mắt nhìn nhau. Sau khi xác nhận bọn họ không nghe lầm, hai người đều không nói gì nữa. Lý Khả Hân gọi Đường Hiểu Uyển, bốn người đi vào trong máy xuống tầng một. Quán cơm ở đây không đông khách, mấy người Diệp Lăng Phi chọn chỗ ngồi xong, nhân viên phục vụ đưa thực đơn tới. Diệp Lăng Phi đưa thực đơn cho Lý Khả Hân, nói:

– Khả Hân em gọi món đi!

Lý Khả Hân cũng không khách khí cầm lấy thực đơn. Sau khi nhìn thoáng qua các món ăn trên thực đơn, cô nói:

– Hiếm khi cả nhà chúng ta cùng ăn cơm, chị lớn tuổi hơn các em, nên hôm nay để chị gọi món nhé, hai em không có ý kiến gì chứ?

Diệp Lăng Phi sững sờ, biểu hiện của Lý Khả Hân hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của hắn. Vừa rồi Diệp Lăng Phi nói như vậy, chỉ là để hòa hoãn tình cảnh xấu hổ của hắn và Tiêu Vũ Văn ở trong phòng làm việc thôi. Thật không ngờ Lý Khả Hân lại không buông tha hai từ “cả nhà” này. Đường Hiểu Uyển và Tiêu Vũ Văn hai người đều không có ý kiến gì, để Lý Khả Hân gọi món ăn. Lý Khả Hân cứ như người trong nhà, không chỉ gọi món cho Đường Hiểu Uyển và Tiêu Vũ Văn, mà ngay cả phần của Diệp Lăng Phi cô cũng gọi luôn. Chờ cho nhân viên phục vụ đi khỏi, Lý Khả Hân nói với Diệp Lăng Phi:

– Diệp Lăng Phi, anh đã nói đến mức này rồi, vậy thì em cũng xin nói mấy lời. Anh coi bọn em là tình nhân thì không sao, nhưng cũng phải dành thời gian cho bọn em chứ. Bọn em không muốn tranh giành gì với Bạch Tình, chỉ là với tư cách những người phụ nữ có quan hệ với anh, chẳng lẽ anh không nên dành chút thời gian cho bọn em sao?

Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nói như vậy, đáp:

– Anh thật sự không có thời gian à! Anh rất ít khi ở lại thành phố Vọng Hải. Khoảng thời gian trước thì phải đi Hồng Kông, có lẽ không lâu nữa sẽ phải đi Bắc Kinh gặp lão già. Hết chuyện này tới chuyện khác, thật ra anh cũng muốn ở bên các em nhiều hơn, nhưng mà lực bất tòng tâm!

Lý Khả Hân bĩu môi, nói:

– Đàn ông lúc nào cũng nói mình bận trăm công nghìn việc, cho nên mới nói không thể trông cậy vào đàn ông các anh được!

Cô quay sang phía Tiêu Vũ Văn và Đường Hiểu Uyển, nói:

– Có lẽ chúng ta nên liên hợp, loại đàn ông như Diệp Lăng Phi nhất định phải đề phòng, bởi vì chị tin rằng, ngoài chúng ta ra anh ta còn có những người phụ nữ khác!

Lý Khả Hân vừa dứt lời, điện thoại của Đường Hiểu Uyển bỗng đổ chuông. Cô lấy điện thoại ra xem rồi nói:

– Là Đình Đình gọi tới!

Đường Hiểu Uyển nói xong liền nghe máy. Cô nói chuyện điện thoại xong thì bảo với Diệp Lăng Phi:

– Diệp đại ca, Đình Đình nói em ấy đi tàu hỏa, ba giờ chiều sẽ đến thành phố Vọng Hải. Em ấy mang theo nhiều đồ nên bảo em đi đón!

Lý Khả Hân nghe Đường Hiểu Uyển nhắc đến Vu Đình Đình liền chêm vào:

– Đúng rồi, còn có Đình Đình nữa. Diệp Lăng Phi, anh đã tính xem mình có bao nhiêu người phụ nữ chưa?

Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân hỏi như vậy, vội vàng cười nói:

– Khả Hân, em không đói sao? Chúng ta ăn cơm trước đã, anh đói lắm rồi!

Lý Khả Hân khẽ thở dài, nói:

– Em biết ngay là anh sẽ nói sang chuyện khác mà, khục, ai bảo mấy người phụ nữ bọn em ngu ngốc yêu anh chứ. Em đã chấp nhận số phận rồi, nhưng anh nhất định phải nhớ kỹ những gì đã từng nói với em đó. Chờ sau khi đưa công ty ra thị trường, em muốn sinh cho anh một đứa con!

Lý Khả Hân nói rất trực tiếp, Đường Hiểu Uyển có chút ngượng ngùng cúi đầu. Những lời này của Lý Khả Hân đã khơi gợi bản năng làm mẹ trong lòng Đường Hiểu Uyển. Đường Hiểu Uyển trong lòng thầm nghĩ: "Không biết mình có thể sinh cho Diệp đại ca một đứa con được không?"

Diệp Lăng Phi không ngờ Vu Đình Đình lại quay về thành phố Vọng Hải sớm như vậy. Trong lòng Diệp Lăng Phi, Vu Đình Đình là một cô gái dịu dàng ngoan ngoãn. Mấy ngày nay không được gặp, Diệp Lăng Phi thật sự cũng cảm thấy nhớ Vu Đình Đình. Tuy đã dành chút thời gian trò chuyện với cô qua điện thoại, nhưng vẫn không bằng trực tiếp gặp mặt.

Buổi chiều Đường Hiểu Uyển định đi đón Vu Đình Đình. Chiều nay Diệp Lăng Phi cũng không có việc gì, lái xe đến ga tàu. Lúc Diệp Lăng Phi đến nơi, chuyến tàu của Vu Đình Đình vẫn chưa đến ga. Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển ngồi trong quán KFC của nhà ga chờ tàu đến ga. Đường Hiểu Uyển có nhắc đến cha mẹ của cô, nói:

– Diệp đại ca, bao giờ anh có thời gian đến nhà em một chuyến?

Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, đáp:

– Được rồi, chờ sau khi xử lý xong chuyện của mình anh sẽ đến nhà em!

Đường Hiểu Uyển nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy thì hôn anh một cái rồi nói:

– Cứ quyết định như vậy đi!

Vu Đình Đình mang theo túi lớn túi nhỏ, trên người còn đeo một cái túi nữa. Thân hình gầy gò dường như không chịu nổi sức nặng của đống hành lý. Vu Đình Đình vất vả lắm mới ra được cửa soát vé. Diệp Lăng Phi bước nhanh tới đón. Vu Đình Đình thật sự không ngờ Diệp Lăng Phi cũng tới đón cô, mừng rỡ quá đỗi nên bước hụt, suýt chút nữa ngã sấp xuống. May mà Diệp Lăng Phi nhanh tay lẹ mắt, đưa tay ra đỡ cô khỏi bị ngã. Diệp Lăng Phi hôn lên má Vu Đình Đình một cái, nói:

– Đình Đình, cho dù là đã một thời gian không gặp, nhưng mà còn chưa đến mức này chứ?

Hai gò má Vu Đình Đình đỏ ửng, cô nũng nịu nói:

– Diệp đại ca, đó là do nhất thời sơ ý thôi!

Diệp Lăng Phi cầm lấy đống hành lý của Vu Đình Đình. Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển cùng đi về phía xe của Diệp Lăng Phi đang đỗ trong bãi. Diệp Lăng Phi lái xe đưa Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển về biệt thự bên bờ biển. Vừa mới chuyển hành lý của Vu Đình Đình vào trong biệt thự, điện thoại của Diệp Lăng Phi đổ chuông. Là của Suzu Yamakawa gọi tới. Diệp Lăng Phi nhận nghe điện thoại, từ trong điện thoại vang lên giọng nói của Suzu Yamakawa:

– Diệp tiên sinh, chúng tôi bị người ta tấn công!

Diệp Lăng Phi nghe xong thì sửng sốt. Theo Diệp Lăng Phi thấy, lẽ ra phía Nhật Bản không nên triển khai hành động với Suzu Yamakawa và Minako mới phải chứ. Trong lúc Diệp Lăng Phi định hỏi rõ nguyên nhân, Suzu Yamakawa tiếp tục nói thêm một câu:

– Người tập kích chúng tôi chính là Kojiro Yamaguchi!

– Kojiro Yamaguchi là ai vậy?

Diệp Lăng Phi hỏi.

– Là cận vệ của cha tôi!

Suzu Yamakawa thấp giọng nói.

– Trong gia tộc Yamakawa có lời đồn rằng tôi là hung thủ giết cha nuôi!

Diệp Lăng Phi nghe vậy thì cười nói:

– Rất thú vị, thậm chí còn có người cho rằng cô đã giết Yonchien Yamakawa. Chuyện này cũng chứng tỏ có kẻ sợ cô quay trở lại Nhật Bản, hiện giờ đang tìm cách ngăn cản cô về nước. Cái tên Kojiro Yamaguchi mà cô vừa nói ấy, tôi thấy hắn chẳng qua chỉ muốn ngăn cản cô về Nhật Bản thôi. Những kẻ khác thì hi vọng vì sợ hãi mà cô sẽ không dám trở lại Nhật Bản. Kojiro Yamaguchi hiện giờ đang ở đâu?

– Bị Minako đả thương, sau đó chạy trốn rồi!

Diệp Lăng Phi nói:

– Vậy thì các cô mau chóng trở lại Nhật Bản đi. Bây giờ tôi sẽ đi đặt vé máy bay để sáng mai các cô quay trở về Nhật Bản. Các cô ở lại thành phố Vọng Hải càng lâu, sự tình sẽ càng phát triển theo hướng bất lợi. Lần này là Kojiro Yamaguchi, lần sau sẽ là những cái tên “Chiro” hay “Miro” gì đó. Tiện đây cũng nhắc cô một điều, khi cha cô còn sống đã từng nghiên cứu một loại độc tố ức chế thần kinh, lần này cô quay trở lại Nhật Bản nhất định phải cẩn thận!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!