Thời gian này chỉ có Đường Hiểu Uyển một mình ở trong biệt thự tại Quảng trường Hải Tinh, đôi khi cô ấy còn về nhà mình, Vu Đình Đình vừa về tới biệt thự, liền đặt hành lý xuống, bắt đầu dọn dẹp phòng riêng. Bây giờ Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển không còn ở chung phòng như trước, dù sao cả hai đều có cuộc sống riêng và cần có không gian riêng tư. Khi Đường Hiểu Uyển bước vào phòng Vu Đình Đình, đã thấy Đình Đình đang dọn dẹp phòng mình, cô ngồi xuống giường của Đình Đình, cười nói:
- Đình Đình, chị không có thời gian quét dọn, chỉ 2-3 ngày mới dọn phòng một lần, phòng em thì chắc chỉ 2 lần/tuần, em sẽ không trách chị chứ?
Vu Đình Đình vuốt mái tóc lòa xòa trên trán sang một bên, ngẩng đầu, nhìn Đường Hiểu Uyển, nói:
- Chị Hiểu Uyển, tất nhiên em không trách chị rồi, em còn phải cảm ơn chị đã dọn phòng giúp em nữa. Ôi, chị Hiểu Uyển, em quên mất rồi, em mua quà cho chị rồi đấy!
Vu Đình Đình nói xong liền đặt cây chổi xuống, cô vẫn chưa dọn dẹp xong hành lý. Cô đi tới bên chiếc túi du lịch đặt trên bàn, Đình Đình mở miệng túi, lấy ra một chú thỏ bông, cười nói:
- Chị Hiểu Uyển, lần trước chị nói thích thỏ bông, lúc về nhà, vừa hay em thấy chú thỏ bông này liền mua ngay, không biết chị có thích nó không?
- Ôi trời, là thỏ lưu manh đáng yêu! Lần trước chị tìm mãi không thấy, Đình Đình, em thật tốt quá!
Đường Hiểu Uyển ôm con thỏ vào lòng, nói lời cảm ơn với Đình Đình. Vu Đình Đình cười nói:
- Chị Hiểu Uyển, không có gì đâu, em cũng chỉ vô tình tìm thấy nó thôi!
- Để chị đưa cho Diệp đại ca xem một chút, thật là một chú thỏ lưu manh đáng yêu!
Đường Hiểu Uyển tươi cười ngọt ngào, tay ôm chú thỏ lưu manh, còn thơm lên má Đình Đình một cái. Vu Đình Đình nhỏ tuổi hơn Đường Hiểu Uyển, nhưng Đường Hiểu Uyển lúc nào cũng đáng yêu ngọt ngào như vậy, đôi khi khiến người ta cảm thấy Hiểu Uyển mới là người nhỏ tuổi hơn. Đường Hiểu Uyển cầm chú thỏ lưu manh xuống tầng dưới. Diệp Lăng Phi đang nghe điện thoại. Hắn đã đặt vé máy bay cho Suzu Yamakawa và Minako, định sáng mai họ sẽ quay trở về Nhật Bản. Đồng thời, hắn trò chuyện với Minako, nếu cứ để Suzu Yamakawa và Minako về Nhật Bản như vậy, đây chẳng khác nào đẩy họ vào đống lửa. Nếu Suzu Yamakawa và Minako cứ thế mà đi thì vừa về tới Nhật Bản, lập tức sẽ bị những kẻ có ý đồ với gia tộc Yamakawa hoặc với chính Suzu Yamakawa giết chết. Vì vậy, hắn muốn hỗ trợ Minako một tay, ví dụ như ngoài hỗ trợ tài chính, hắn còn giúp Minako liên hệ với tất cả các tòa soạn báo lớn ở Nhật Bản, tạo thế cho Suzu Yamakawa khi quay trở lại Nhật Bản. Nếu Suzu Yamakawa đường đường chính chính về Nhật Bản thì không cần lo lắng bị ám toán. Dù sao chuyện đã đến nước này, chỉ còn cách làm to chuyện lên, như vậy mới giúp Suzu Yamakawa được an toàn. Suy nghĩ của Diệp Lăng Phi và Minako có thể nói là không mưu mà hợp, Minako cũng có ý như vậy. Khi Hiểu Uyển đi xuống, Diệp Lăng Phi vừa nói chuyện với Minako xong. Tiếng bước chân của cô khiến hắn quay đầu lại. Khi thấy Hiểu Uyển đang ôm một món đồ chơi bằng bông, Diệp Lăng Phi đặt điện thoại xuống, hắn nhìn món đồ chơi trong tay cô, hỏi:
- Là Đình Đình mua cho em đấy à?
- Đúng vậy!
Đường Hiểu Uyển vốn lo lắng sẽ làm phiền Diệp Lăng Phi, bây giờ thấy Diệp Lăng Phi đã nói chuyện điện thoại xong, cô ôm chú thỏ lưu manh đi tới, giống như một cô bé vừa được cho đồ chơi, rúc vào lòng Diệp Lăng Phi. Hai tay ôm chú thỏ lưu manh, để Diệp Lăng Phi ôm lấy mình.
- Diệp đại ca, anh thấy chú thỏ này có đáng yêu không?
Đường Hiểu Uyển hỏi.
- Tất nhiên đáng yêu, vô cùng đáng yêu!
Diệp Lăng Phi túm lấy tai chú thỏ, cười nói:
- Tai của chú thỏ này rất thú vị, nhìn rất đáng yêu, anh thích túm tai nó nhất!
- Không được túm như vậy nữa, Diệp đại ca, anh làm hỏng tai chú thỏ mất!
Đường Hiểu Uyển yêu quý chú thỏ lưu manh của mình, không chịu để Diệp Lăng Phi túm tai chú thỏ như vậy nữa. Diệp Lăng Phi đành thu tay lại, hắn ghé môi hôn nhẹ lên má Hiểu Uyển một cái. Sau đó hắn mới buông tay ra, nói với Hiểu Uyển:
- Hiểu Uyển, em ở lại đây nhé, anh lên gác xem Đình Đình thế nào!
Đường Hiểu Uyển chỉ lo cho chú thỏ lưu manh vừa bị túm tai một cái. Diệp Lăng Phi đứng dậy đi lên tầng hai, còn chưa tới cửa phòng Đình Đình, đã thấy cửa phòng mở ra. Đình Đình tay cầm cây chổi, tay kia cầm một túi rác đi ra. Thấy Diệp Lăng Phi đứng trước cửa, Đình Đình tỏ vẻ bất ngờ, hỏi:
- Diệp đại ca, sao anh lại đứng ở đây?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Chẳng phải là để thăm em sao?
Đình Đình quơ quơ túi rác với Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp đại ca, để em vứt cái này vào thùng rác đã rồi sẽ quay về ngay!
Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, đi vào trong phòng ngủ. Trong phòng tràn ngập mùi hương thoang thoảng, cửa sổ mở, sàn nhà được quét dọn sạch sẽ. Hành lý của Đình Đình còn chưa được sắp xếp. Diệp Lăng Phi ngồi bên giường chờ Đình Đình quay về. Bỗng nhiên hắn thấy một cái hộp ở đầu giường. Hắn thuận tay mở cái hộp ra, chỉ thấy bên trong là kẹo cai thuốc lá. Diệp Lăng Phi sửng sốt, nghĩ thầm: "Đình Đình định dùng nó cho ai đây?". Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng suy nghĩ một lát, không phải là dành cho mình sao? Vừa lúc đó, Đình Đình quay lại, thấy Diệp Lăng Phi cầm cái hộp kia, Đình Đình vội vàng giải thích:
- Trên đường về em thấy cái này, em thấy Diệp đại ca hút nhiều thuốc quá, lo cho sức khỏe của anh nên em mua về định đưa cho Diệp đại ca!
Diệp Lăng Phi cầm lấy cái hộp đó, vỗ vỗ chiếc giường, ý bảo Đình Đình ngồi xuống. Tay phải hắn đặt lên vai Đình Đình, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Đình Đình đã lâu lắm rồi chưa được gặp Diệp Lăng Phi. Từ sau khi được nghỉ, cô liền về nhà, cho dù muốn gặp Diệp Lăng Phi cũng không thể gặp. Ngửi thấy hơi thở quen thuộc, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc, trong lòng Đình Đình cảm thấy một hồi run rẩy. Tình cảm của cô và Diệp Lăng Phi rất đặc biệt. Khi Đình Đình nhìn thấy Diệp Lăng Phi, cô không hề nghĩ đến chuyện ân ái. Rất nhiều tiểu thuyết khi miêu tả phụ nữ, luôn cho rằng họ đam mê chuyện giường chiếu đến mức nào, sau khi gặp được đàn ông sẽ vì thân thể cường tráng của anh ta mà mê muội, chỉ muốn bị anh ta chiếm hữu. Những tiểu thuyết này chủ yếu là nói dối, căn bản không hiểu tâm lý phụ nữ. Ít nhất, Đình Đình cho rằng khi ở cùng Diệp Lăng Phi, cô không phải vì muốn hưởng thụ chuyện ân ái với hắn. Khi ở bên cạnh hắn, chỉ cần được hắn ôm thôi cũng đã đủ rồi. Cô yêu hắn thật lòng, cho dù 1 tháng, 2 tháng không tiếp xúc thân mật với hắn, cũng sẽ không vì những khát khao đó mà có hành vi bất thường. Đình Đình chỉ cần được Diệp Lăng Phi ôm dịu dàng như vậy là đủ rồi, điều đó đã đủ để cô cảm thấy rất vui sướng. Trên mặt cô hiện lên nụ cười hạnh phúc, khuôn mặt xinh đẹp càng trở nên sáng bừng, mỹ lệ. Diệp Lăng Phi quay sang, vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt mỹ lệ của Đình Đình. Hắn không nhịn được ghé môi tới. Đình Đình nhắm mắt lại, như một người phụ nữ dịu dàng. Đình Đình càng như thế, càng khiến Diệp Lăng Phi không rời môi được. Một lúc lâu sau, môi Diệp Lăng Phi chiếm lấy đôi môi kiều diễm của Đình Đình mới chịu rời ra. Trên mặt hắn nở nụ cười hài lòng, cố ý liếm môi. Động tác này khiến Đình Đình nhìn thấy càng làm mặt cô đỏ bừng hơn. Diệp Lăng Phi hỏi:
- Đình Đình, lâu rồi chưa gặp nhau, em có thấy nhớ anh không?
- Dạ!
Đình Đình cúi đầu xuống, không hề lảng tránh tình cảm của mình đối với Diệp Lăng Phi. Trong mắt cô toát ra ánh nhìn thắm thiết. Ánh nhìn này là của người phụ nữ khi nhìn người đàn ông mà mình yêu mến. Ánh mắt đó khiến Diệp Lăng Phi không nhịn được sinh ra cảm giác thương tiếc. Hắn ghé môi tới, Đình Đình nhắm mắt lại chờ đợi nụ hôn của hắn. Trong lúc hai người đang hôn nhau thắm thiết, Đường Hiểu Uyển tay ôm chú thỏ bông, mở cửa phòng đi vào. Hiểu Uyển vừa đi vào đã thấy Đình Đình và Diệp Lăng Phi đang ôm hôn nhau. Hiểu Uyển chu miệng ra, oán trách:
- Diệp đại ca, chẳng trách anh không ở dưới nhà với em, hóa ra anh ở chỗ này!
Diệp Lăng Phi rời môi khỏi môi Đình Đình, tay phải nắm lấy tay Hiểu Uyển, kéo cô tới. Hắn hôn lên môi Hiểu Uyển một cái, nói:
- Ai nói anh không thương Hiểu Uyển chứ, nào, đến đây để anh thương em nào!
✶ Truyện dịch AI tại Thiên Lôi Trúc ✶