Lúc Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại thì hắn và Bạch Tình Đình đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ. Diệp Lăng Phi đã sớm dự đoán được chuyện này, hôm nay ở bệnh viện khi nhìn thấy Bành Nguyên, hắn cũng đã cảm giác được trạng thái sức khỏe của Bành Nguyên rất kém cỏi. Hôm nay Bành Nguyên đã có hình ảnh của việc hồi quang phản chiếu, đó thường là tình huống xảy ra khi sắp chết. Trước kia Diệp Lăng Phi cũng đã gặp chuyện như vậy, hắn đã nghĩ đến chuyện Bành Nguyên sắp ra đi rồi, và mọi chuyện đúng như những gì hắn dự đoán. Lần này Bành Nguyên đã thật sự không kiên trì được nữa, không thể vượt qua được cơn bạo bệnh. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, hắn đứng ở trước cửa sổ của gian phòng, trong khoảnh khắc này, một ngôi sao băng xẹt qua bầu trời. Bạch Tình Đình đi đến sau lưng Diệp Lăng Phi, cô không muốn quấy rầy hắn. Bạch Tình Đình hiểu được tình cảm giữa Diệp Lăng Phi và Bành Nguyên, những chuyện hai người đã trải qua trước kia khiến cho Diệp Lăng Phi có tình cảm rất sâu sắc với Bành Nguyên. Nhưng hiện giờ, Bành Nguyên đã ra đi, Bạch Tình Đình có thể cảm nhận được tâm tình của Diệp Lăng Phi lúc này. Cô đứng sau lưng Diệp Lăng Phi, một lát sau, Bạch Tình Đình rốt cuộc cũng lên tiếng:
– Ông xã, bây giờ chúng ta đi qua đó sao?
Diệp Lăng Phi vẫn đưa lưng về phía Bạch Tình Đình như trước, không muốn quay người lại, ánh mắt hắn nhìn lên bầu trời đêm, chậm rãi nói:
– Chờ một lát, anh muốn ổn định lại cảm xúc của mình!
Phải biết rằng Diệp Lăng Phi rất ít nói như vậy. Bạch Tình Đình nghe ngữ khí của Diệp Lăng Phi rất không giống với bình thường, cô cũng không nhiều lời. Giờ phút này, Bạch Tình Đình cũng hiểu, bất luận nói cái gì cũng không thể an ủi Diệp Lăng Phi được, điều Diệp Lăng Phi cần là lẳng lặng ổn định lại tâm tình. Trương Lộ Tuyết cũng nhận được tin tức Bành Nguyên đã qua đời, cô lập tức chuẩn bị một chút, đi đến gian phòng của Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi. Tối hôm qua Trương Lộ Tuyết còn ngủ chung với Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, nhưng tối hôm nay cô lại không làm như vậy, cô về phòng của mình, không ngờ lại nhận được tin tức này. Trương Lộ Tuyết gõ cửa phòng của Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi, rất nhanh, Bạch Tình Đình đi ra mở cửa.
– Tình Đình!
Lúc Trương Lộ Tuyết thấy cửa phòng mở ra, cô mở miệng định nói cho Bạch Tình Đình biết tin tức mà cô vừa nhận được, lại thấy Bạch Tình Đình lắc đầu với mình, Trương Lộ Tuyết liền nuốt lại những gì mình định nói. Trương Lộ Tuyết nhìn vào bên trong phòng, thấy Diệp Lăng Phi đang đứng ở trước cửa sổ, mắt nhìn ra bên ngoài.
– Lộ Tuyết, ông xã đã biết rồi, cậu cho anh ấy một chút thời gian, để chính anh ấy điều chỉnh lại tâm tình, mình tin rằng ông xã có thể ổn định lại cảm xúc của mình!
Bạch Tình Đình nói xong quay người đi vào trong phòng. Trương Lộ Tuyết cũng đóng cửa phòng lại, cùng Bạch Tình Đình đi vào bên trong. Diệp Lăng Phi nghe được tiếng bước chân, cuối cùng hắn cũng quay đầu lại, trên mặt Diệp Lăng Phi mang theo một vệt nước mắt. Đây quả thực là chuyện khiến người ta không sao tin nổi, một người đàn ông như Diệp Lăng Phi thế mà lại rơi lệ. Nếu như đổi lại là trước đây, Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết nhất định sẽ cho đây là chuyện đùa, từ trước tới giờ hai cô chưa bao giờ thấy Diệp Lăng Phi rơi lệ.
– Anh đi rửa mặt, thay bộ quần áo. Tình Đình, em cũng chuẩn bị một chút, lát nữa chúng ta sẽ đến đó!
Diệp Lăng Phi nói đến đây, lại bổ sung thêm một câu:
– Có thể nói là anh đã đến rất kịp thời, nếu anh chậm trễ thêm một ngày nữa, có thể anh đã không được nhìn mặt lão già lần cuối rồi. Bất kể nói thế nào, có thể gặp được lão già một lần, lão già, mong ông ấy ra đi thanh thản!
Diệp Lăng Phi rửa mặt xong, thay một bộ quần áo, đi ra khỏi khách sạn. Bên ngoài khách sạn có rất nhiều xe taxi đang đậu, Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình cùng Trương Lộ Tuyết ba người lên xe taxi, đi thẳng đến bệnh viện. Bành Nguyên mất trong bệnh viện, thi thể vẫn còn ở đó. Trên đường đi, Diệp Lăng Phi không muốn nói chuyện, hắn không nói nên lời. Diệp Lăng Phi cảm thấy, tuy mình đã nghĩ tới chuyện đó, nhưng đến lúc nó xảy ra thật, Diệp Lăng Phi vẫn có cảm giác không biết phải làm sao. Đối với Diệp Lăng Phi mà nói, tình cảm hắn dành cho Bành Nguyên rất đặc biệt, đó là bắt đầu kiếp sống của Diệp Lăng Phi khi trở về đô thị. Nhưng bây giờ, tất cả những thứ đó vì sự ra đi của Bành Nguyên có chỗ thay đổi, ít nhất là Diệp Lăng Phi thấy, hắn đã mất đi một người bạn tốt. Trước giờ, Bành Nguyên luôn là bạn tốt của Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết ngồi ghế sau của xe, ánh mắt của hai người họ đều tập trung vào Diệp Lăng Phi. Giờ phút này tất cả những gì hai người nghĩ đến là Diệp Lăng Phi. Từ đầu đến cuối, Diệp Lăng Phi đều không quay đầu lại, hai cô có thể nhận ra được từ nét mặt của Diệp Lăng Phi, giờ phút này tâm tình của Diệp Lăng Phi cực kỳ phức tạp.
Trong bệnh viện đã sớm có rất đông người tụ tập, dù sao đây là Bành Nguyên, một người có địa vị hết sức quan trọng ở quốc gia. Lúc Diệp Lăng Phi đến nơi, xung quanh bệnh viện đã sớm bị phong tỏa rồi, xe taxi căn bản là không vào được, đành phải dừng xe ở bên đường, để bọn họ đi bộ vào trong bệnh viện. Ở trong bệnh viện Diệp Lăng Phi nhìn thấy Bành Hiểu Lộ đã khóc gần như muốn ngất đi. Diệp Lăng Phi vốn định đi qua đó an ủi Bành Hiểu Lộ, nhưng hắn lại không biết mình nên an ủi như thế nào. Trong tình hình bây giờ, biện pháp tốt nhất là không đến an ủi cô, hắn căn bản không an ủi được Bành Hiểu Lộ. Loại chuyện này, sự lựa chọn tốt nhất là Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi vỗ vai Bạch Tình Đình, ý bảo cô đi an ủi Bành Hiểu Lộ. Diệp Lăng Phi thì đi nhìn Bành Nguyên. Bành Nguyên giống như là đang ngủ vậy, từ trên mặt ông không nhìn ra được một chút đau đớn nào. Ở đó Diệp Lăng Phi cũng gặp được Nhạc Lâm Sơn. Vẻ mặt của Nhạc Lâm Sơn rất bi thống, ông ta và Bành Nguyên đã có tình cảm nhiều năm. Lần này Bành Nguyên ra đi, Nhạc Lâm Sơn cảm thấy cực kỳ cô đơn. Nhạc Lâm Sơn nhỏ tuổi hơn Bành Nguyên, lúc Bành Nguyên về hưu thì Nhạc Lâm Sơn còn đang tranh đấu quyền lực ở trung ương. Đúng lúc Nhạc Lâm Sơn đang chiếm thượng phong trong cuộc tranh đấu quyền lực gay gắt với Tưởng gia thì chuyện này lại xảy ra. Nỗi đau trong lòng khiến ông có thể buông bỏ chuyện tranh đoạt quyền lực. Ông ta đến sớm hơn Diệp Lăng Phi rất nhiều. Sau khi Diệp Lăng Phi đến đây, Nhạc Lâm Sơn đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:
– Không ngờ lão Bành cứ như vậy mà đi rồi, tôi còn chưa nói hết với ông ấy. Lão già này vốn dĩ là như vậy, không chịu chào hỏi một tiếng đã ra đi rồi, thật là vô tổ chức vô kỷ luật, thế mà động một tí lại nói mình là quân nhân. Tiểu Diệp, cậu có thấy quân nhân nào như vậy không, thật sự là vô kỷ luật!
Trong lúc nói chuyện mắt Nhạc Lâm Sơn hơi đỏ hoe, ông ta cố nén không để cho mình rơi nước mắt. Diệp Lăng Phi nhìn Nhạc Lâm Sơn, nói:
– Sáng nay lúc gặp ông ấy, tôi cũng cảm giác được lão già có lẽ không trụ được nữa rồi, chỉ là tôi nghĩ chắc lão già sẽ kiên trì được thêm mấy ngày, nhưng thật không ngờ ông ấy lại ra đi nhanh như vậy. Nhưng mà nói không chừng lão già được hưởng phúc ấy chứ, không cần tiếp tục sống trong cái xã hội này nữa. So với lão già thì ông còn kém xa lắm, ông còn phải tiếp tục tranh đấu vì danh lợi!
– Đúng vậy, tôi thì vẫn phải tiếp tục tranh đấu, nhưng còn cách nào khác chứ, đó là số mệnh của tôi rồi!
Nhạc Lâm Sơn không muốn nhìn tiếp nữa, ông ta quay người lại, nói với Diệp Lăng Phi:
– Tiểu Diệp, có muốn cùng tôi đi ra ngoài một lát không, bỗng nhiên tôi cảm thấy lòng hoảng hốt, đột nhiên rất muốn uống rượu, cậu có thời gian đi uống chút rượu với lão già này không?
Diệp Lăng Phi nghe Nhạc Lâm Sơn hỏi như vậy, hắn nhìn Nhạc Lâm Sơn, nói:
– Lão gia, tôi thấy sức khỏe của ông cũng không thể uống rượu được nữa rồi, tôi không muốn hai người bạn của tôi trong nước đều ra đi cả. Tôi đi ra ngoài tâm sự với ông thì được, nhưng chuyện uống rượu thì thôi đi, vì sức khỏe của ông mà!
Nhạc Lâm Sơn lắc đầu, nói:
– Tiểu Diệp, cậu đừng coi tôi vô dụng giống như lão già đó. Ông ấy có thể thanh thản rồi, từ nay về sau không phải phiền não nữa. Khi nào xuống suối vàng, tôi nhất định sẽ nói với lão ấy, tôi muốn cho lão biết rằng, tôi giỏi hơn lão ấy. Tôi muốn cho lão ấy thấy tôi làm việc, chẳng phải lão ấy nói tôi suốt ngày cứ bận đông bận tây sao, vậy thì tôi sẽ để lão ấy thấy, tôi có thể giày vò mình đến mức nào. Lão già này đúng là quá đáng, sợ tôi giỏi hơn nên cứ thế mà ra đi. Tiểu Diệp, đi, chúng ta đi uống rượu, chỗ tôi còn có một chai Mao Đài còn chưa mở đó!
– Thôi bỏ đi, tôi đã nói rồi, tôi không muốn uống rượu!
Diệp Lăng Phi nói:
– Lão gia, chúng ta cứ nói chuyện thôi cũng được, tôi có thể nhớ rõ tình cảnh chúng ta gặp nhau lần đầu tiên, chớp mắt đã lâu lắm rồi!
– Đúng vậy, đã bao nhiêu năm rồi!
Nhạc Lâm Sơn nói:
– Tôi cũng không ngờ lão già lại ra đi vội vàng như vậy, sao không chờ đến khi nào tìm lại được Cửu Long chứ, như vậy thì ông ấy có thể yên tâm rồi!
✶ Truyện dịch AI tại Thiên Lôi Trúc ✶