Khi Diệp Lăng Phi nghe Nhạc Lâm Sơn nhắc đến chuyện Cửu Long triều thánh, hắn hơi ngây người, nhìn Nhạc Lâm Sơn. Thấy Diệp Lăng Phi nhìn mình như vậy, Nhạc Lâm Sơn không nhịn được hỏi:
– Tiểu Diệp, sao cậu lại nhìn tôi như vậy? Chẳng lẽ tôi có vấn đề gì sao?
– Không phải, chỉ là tôi đang nghĩ làm sao ông biết được chuyện Cửu Long triều thánh. Chẳng lẽ lão già cố ý ủy thác cho ông xử lý chuyện này sao?
Diệp Lăng Phi thì thầm:
– Trước giờ tôi vẫn thấy kỳ lạ, vì sao đặc công Trung Quốc lại biết chuyện này rồi nhúng tay vào. Bây giờ tôi đã hiểu ra, hẳn là ông âm thầm sắp xếp. Ngẫm lại cũng dễ hiểu thôi, với quyền lực của ông thì việc này dễ dàng thực hiện, chỉ là trước kia tôi chưa từng suy nghĩ kỹ!
Khi đối mặt với Diệp Lăng Phi, Nhạc Lâm Sơn không có gì phải giấu giếm. Ông ta gật đầu, nói:
– Cậu nói không sai, chuyện này quả thật do tôi an bài. Tôi nghe từ miệng lão già đó biết được chuyện Cửu Long triều thánh, muốn giúp lão già một phen, vì thế mới phái đặc công xử lý chuyện này. Tôi không muốn làm to chuyện, khiến mọi người đều biết có một thứ như vậy, nhưng không ngờ cuối cùng vẫn phải nhờ cậu xử lý nốt. Tiểu Diệp, tôi nghe nói cậu đang giải quyết chuyện này ở thành phố Vọng Hải!
– Lão gia, ông sai rồi. Phải nói là đặc công ông phái tới rất ưu tú. Nếu không có sự giúp đỡ của cô ấy, tôi không thể nhìn thấu được chuyện này, càng không thể nào làm rõ tất cả mọi chuyện. Tất nhiên, cái chết của tên đặc công Trung Quốc phản bội kia đã hé lộ một vài vấn đề. Lão gia, tôi muốn nói cho ông biết là trong chuyện Cửu Long triều còn có thế lực khác nhúng tay vào!
– Chuyện đó thì tôi cũng biết.
Nhạc Lâm Sơn nói:
– Là người của Tưởng gia nhúng tay vào. Lúc đầu tôi còn thấy kỳ lạ, rốt cuộc là ai đang âm thầm giúp đỡ, cuối cùng tôi cũng điều tra ra được. Tất cả là nhờ Vu Chấn ở thành phố Đông Hải điều tra hội sở giải trí Đại Phú Quý ở đó, nếu không thì tôi cũng không biết người đứng đằng sau âm thầm hỗ trợ cho công ty này mở hội sở giải trí trên cả nước lại là Tưởng gia. Tất nhiên, những chuyện đó tôi cũng không tiện nói. Bây giờ tôi đang định kéo gần quan hệ giữa tôi và Tưởng gia. Tôi đã nghĩ rồi, cứ tiếp tục tranh đấu với người của Tưởng gia thì cũng không có ý nghĩa gì. Sự đặc biệt của quốc gia này có nghĩa là cho dù chúng ta có thể áp đảo được đối phương thì sao chứ, chẳng phải vẫn tiếp tục công tác trong thể chế này sao? Trước giờ chúng tôi đã quên mất một chuyện: giá trị sự tồn tại của chúng tôi là giúp cho đất nước tốt đẹp hơn, chứ không phải vì cái gọi là đấu tranh chính trị đó!
Diệp Lăng Phi nghe Nhạc Lâm Sơn nói như vậy, thiếu chút nữa đã cảm động đến rơi nước mắt. Chỉ tiếc là, Diệp Lăng Phi chưa bao giờ muốn tin tưởng lời nói của bất kỳ chính trị gia nào. Điểm khác biệt lớn nhất giữa Nhạc Lâm Sơn và Bành Nguyên là Bành Nguyên là quân nhân, nhưng Nhạc Lâm Sơn thì không. Chỉ một điểm khác biệt đó thôi cũng đủ để Diệp Lăng Phi tin rằng so với những gì Bành Nguyên nói, những lời của Nhạc Lâm Sơn chỉ có thể tin tưởng được một phần mà thôi, và cái “một phần” đó là một phần rất nhỏ. Chỉ là, Diệp Lăng Phi lại bất động thanh sắc nhìn Nhạc Lâm Sơn. Hắn không nói gì cả, chỉ nhìn ông ta, điều đó khiến Nhạc Lâm Sơn cảm thấy kỳ lạ, bèn hỏi:
– Tiểu Diệp, chẳng lẽ tôi nói không đúng sao?
– Không phải vậy.
Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:
– Tôi chỉ đang nghĩ có lẽ cái chết của lão già đã ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng của ông. Tôi thật sự không ngờ ông có thể nói ra những lời như vậy, thật sự nằm ngoài dự liệu của tôi. Lão gia, đối với tôi mà nói, tôi rất hy vọng ông có thể nắm quyền, bởi vì nếu ông nắm quyền thì sẽ tốt hơn cho tôi. Đó là lời nói thật lòng của tôi. Tôi hy vọng ông có thể lên nắm quyền, đồng thời, nếu ông cần gì cũng có thể nói với tôi, tôi sẽ cố gắng hết sức mình để giúp ông!
Diệp Lăng Phi nói mấy câu này xong, Nhạc Lâm Sơn giơ tay vỗ vỗ vai hắn, nói:
– Tiểu Diệp, tôi sẽ nhớ kỹ những lời này của cậu. Từ nay về sau nếu có phiền toái gì thì sẽ nhờ cậu giúp đỡ!
Buổi tối, Diệp Lăng Phi trằn trọc mãi không ngủ được. Từ sau khi hắn từ bệnh viện về, chỉ ngủ được hai ba tiếng rồi không tài nào ngủ tiếp. Hắn mở mắt ra, bên ngoài trời còn chưa sáng. Cánh tay trắng như tuyết của Bạch Tình Đình vắt ngang trên ngực hắn. Diệp Lăng Phi cẩn thận từng chút một dịch cánh tay cô ra khỏi ngực mình. Sau khi bước xuống giường, Diệp Lăng Phi trần truồng đi vào phòng tắm. Bị nước lạnh dội lên người, Diệp Lăng Phi cảm thấy khoan khoái dễ chịu đến không nói nên lời. Tuy hắn mới chỉ ngủ được hai ba tiếng, nhưng Diệp Lăng Phi cũng không cảm thấy mệt mỏi lắm. Hắn lại để vòi sen giội lên toàn bộ thân thể mình, để làn nước lạnh chảy khắp người. Hắn muốn cảm giác này, cảm giác lạnh lẽo đó khiến hắn quên đi những chuyện đau lòng. Không biết từ lúc nào, Bạch Tình Đình đã đứng trước cửa phòng tắm. Cô cũng giống như Diệp Lăng Phi, mới ngủ được mấy tiếng, mắt hơi thâm quầng. Diệp Lăng Phi tỏ vẻ xấu hổ, nói:
– Tình Đình, xin lỗi em, là anh đánh thức em.
– Không đâu, chỉ là tự em không ngủ được thôi.
Trên người Bạch Tình Đình chỉ mặc một chiếc quần lót. Cô đi vào phòng tắm, bộ ngực đung đưa. Bạch Tình Đình đã qua tuổi hai mươi của một thiếu nữ thanh xuân, nhưng thân thể cô vẫn mềm mại, căng tràn sức sống như một cô gái tuổi đôi mươi. Bạch Tình Đình ngáp một cái, đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi. Cô nhấc chân lên, khom người, cởi quần lót xuống dưới chân. Bạch Tình Đình không mặc gì đứng song song với Diệp Lăng Phi, để nước lạnh xối lên người mình. Cô nói:
– Ông xã, em có thể hiểu được tâm trạng của anh lúc này. Tất nhiên em cũng vậy thôi. Chúng ta là vợ chồng, nên cùng nhau gánh chịu.
Diệp Lăng Phi quay mặt về phía Bạch Tình Đình, nhìn khuôn mặt mỹ lệ của người phụ nữ mà hắn yêu. Mấy năm trước đây, Bạch Tình Đình còn là một công chúa không cho ai tới gần. Đến tận bây giờ, Diệp Lăng Phi vẫn còn nhớ rõ bộ dạng của cô lúc đó, khi cô không cho phép người khác đụng chạm. Hắn vẫn còn nhớ rõ cảnh Bạch Tình Đình tranh cãi đấu khẩu với hắn trước kia. Nhưng mà bây giờ, Bạch Tình Đình đã thay đổi rất nhiều, biết cảm thông với Diệp Lăng Phi, cũng trở nên nhu thuận hơn. Bạch Tình Đình lúc này càng giống như một người vợ hiền dịu, mà đó cũng là người vợ mà Diệp Lăng Phi mong ước. Tất nhiên, so với Chu Hân Mính, có thể Bạch Tình Đình vẫn còn một số chỗ chưa được tốt lắm, nhưng cô có thể làm được như vậy cũng đã rất tốt rồi, Diệp Lăng Phi đã rất thỏa mãn. Diệp Lăng Phi đưa cánh tay cường tráng ra kéo Bạch Tình Đình vào lòng. Thân thể da thịt hai người dán chặt vào nhau. Bạch Tình Đình vòng tay ôm lấy Diệp Lăng Phi, cô cảm nhận được sự ấm áp của chồng mình.
– Tình Đình, em có biết bây giờ em đã thay đổi rất nhiều không?
Diệp Lăng Phi thấp giọng thì thầm vào bên tai Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình lắc đầu, nói:
– Em không quan tâm mình đã thay đổi bao nhiêu, em chỉ biết anh là chồng em, em yêu anh, anh là người đàn ông duy nhất trong trái tim em!
– Thế còn nhạc phụ thì sao?
Diệp Lăng Phi bất thình lình hỏi câu này. Bạch Tình Đình đang ở trong lòng hắn, hiển nhiên không ngờ hắn có thể hỏi như vậy. Ban đầu cô tỏ ra sững sờ, rồi lập tức xấu hổ nói:
– Ông xã, anh lại đùa em rồi. Có lẽ anh cũng hiểu được tâm ý của em. Cha em và anh là hai người đàn ông khác nhau. Cha đã ban cho em cuộc sống này, còn anh lại làm cho cuộc sống của em nhiều màu sắc hơn. Em yêu anh, yêu anh suốt đời!
Diệp Lăng Phi cúi đầu xuống, đặt lên đôi môi kiều diễm của Bạch Tình Đình một nụ hôn thật sâu. Hai tay Bạch Tình Đình ôm lấy cổ hắn. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình hôn nhau say đắm trong phòng tắm. Làn nước lạnh chảy trên thân thể hai người. Bạch Tình Đình không tự chủ được quấn lấy hông Diệp Lăng Phi, trong lòng cô như có một ngọn lửa đang thiêu đốt. Cảm giác này không thể nói ra lời, nhưng lại rất mỹ diệu. Sau khi môi của Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi tách nhau ra, cô mở miệng nói:
– Ông xã, anh để em sinh cho anh một đứa bé đi. Em muốn sinh con cho anh, như vậy thì sẽ không có bất cứ chuyện gì có thể chia cắt chúng ta nữa!
Diệp Lăng Phi nhìn vào mắt Bạch Tình Đình, nói:
– Tình Đình, em không cần lo lắng tình cảm của chúng ta. Tình cảm của chúng ta không gì có thể chia cắt được. Anh sẽ ở bên cạnh em cả đời, chúng ta có thể tiếp tục thế này, cả đời không rời xa!
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình lại một lần nữa quấn lấy nhau. Giờ phút này, không có bất kỳ chuyện gì có thể chia tách bọn họ, dường như toàn bộ thế giới này chỉ còn lại hai người họ mà thôi!
✼ Thiên Lôi Trúc ✼ Cộng đồng AI