Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 189: CHƯƠNG 189: THẾ GIỚI TUYẾT TRẮNG

Chu Hân Mính bị Diệp Lăng Phi hôn, thân thể nàng run lên, hai tay cố sức đẩy Diệp Lăng Phi ra. Vốn dĩ nàng đã nghĩ đến việc tìm một biện pháp thích hợp để đoạn tuyệt quan hệ với Diệp Lăng Phi, nhưng chính việc này đã khiến nàng phải khổ tâm rất nhiều.

Những lời lúc nãy Chu Hân Mính nói với Diệp Lăng Phi đều xuất phát từ đáy lòng nàng. Dựa theo bề ngoài và gia thế của Chu Hân Mính thì không biết bao nhiêu đàn ông ở thành phố Vọng Hải này khát khao theo đuổi nàng. Vừa xinh đẹp, gia đình lại có quyền lực, nếu như ai theo đuổi được Chu Hân Mính chắc chắn cánh cửa chính trị sẽ rộng mở.

Thế nhưng Chu Hân Mính lại không vừa ý với bất kỳ người đàn ông nào, nàng vẫn muốn được làm một cảnh sát tốt, được bảo vệ sự an toàn cho những người dân trong thành phố. Chính điều này đã thúc đẩy Chu Hân Mính dành toàn bộ tâm trí và sức lực vào trong công việc. Trước khi gặp Diệp Lăng Phi, thậm chí nàng còn không biết thế nào là tình yêu. Xem phim thấy nam nữ yêu nhau rất đau khổ, Chu Hân Mính cho rằng những người này không có việc gì làm nên nghĩ lung tung ra những chuyện như vậy.

Nhưng từ sau khi tiếp xúc với Diệp Lăng Phi, tất cả mọi thứ đã thay đổi. Hết lần này đến lần khác phát sinh tranh chấp với Diệp Lăng Phi, tuy rằng lần nào nàng cũng ở thế yếu hơn, rất hận Diệp Lăng Phi nhưng nàng lại phát hiện ra càng ngày mình càng nghĩ đến Diệp Lăng Phi nhiều hơn, nhất là những khi gặp hắn tim nàng lại càng đập nhanh hơn.

Lần đó quan hệ với Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính đã cho rằng nàng đã trả hết ân tình cho Diệp Lăng Phi thế nhưng trên thực tế nàng lại không nhận ra rằng mình đã có tình cảm với hắn. Quả thực là như vậy, nếu như Chu Hân Mính không thích Diệp Lăng Phi liệu nàng có tình nguyện thân mật với hắn hay không? Không phải chỉ có mấy câu nói bình thường của Diệp Lăng Phi mà nàng có thể làm như vậy được, ít nhất trong lòng Chu Hân Mính phải có ý chấp nhận hắn thì nàng mới tự nguyện được như vậy.

Thực tế đúng là như vậy, sau khi trải qua đêm đó, nàng cảm giác mình nhớ Diệp Lăng Phi nhiều hơn. Mỗi tối trước khi đi ngủ, nàng lại hồi tưởng lại đêm đó. Hơi thở đầy nam tính cùng với thân thể cường tráng của Diệp Lăng Phi cứ liên tục hiện lên trong đầu nàng.

Những lần sau gặp Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính đã dần thích nghi với những màn đấu khẩu với hắn. Thậm chí, lúc Diệp Lăng Phi nhảy từ trên lầu xuống, nàng cảm giác trời đất tối đen, dường như tâm hồn mình đã bị Diệp Lăng Phi cuốn đi mất.

Càng yêu thích Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính lại càng cảm thấy thống khổ. Quan hệ giữa nàng và Bạch Tình Đình đã thúc đẩy nội tâm nàng đấu tranh gay gắt. Nàng không muốn bị người khác nói là mình đi cướp chồng của bạn, lại càng không muốn vì chuyện này mà đoạn tuyệt tình bạn gần 20 năm với Bạch Tình Đình. Chính cảm giác tội lỗi này đã khiến nội tâm Chu Hân Mính trở nên vô cùng mâu thuẫn, thậm chí nàng còn không dám đối mặt với Bạch Tình Đình.

Nàng muốn chấm dứt nhưng lại phát hiện sự việc càng ngày càng trở nên phức tạp. Nụ hôn nồng nhiệt của Diệp Lăng Phi không khiến nàng cảm thấy chán ghét mà ngược lại nó đốt cháy dục hỏa trong lòng Chu Hân Mính. Nhưng lý trí mách bảo Chu Hân Mính rằng nàng không thể làm vậy. Chu Hân Mính đẩy Diệp Lăng Phi ra, nàng tát một cái vào mặt hắn.

– Diệp Lăng Phi, anh làm gì vậy, buông tôi ra!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Hân Mính đỏ bừng, mới vừa tát Diệp Lăng Phi một cái mà tay nàng đã nóng rực. Nàng hi vọng Diệp Lăng Phi không thẹn quá hóa giận. Như vậy, nàng đã kiếm được một cái cớ tốt để đoạn tuyệt quan hệ với Diệp Lăng Phi.

Bị Chu Hân Mính tát cho một cái, Diệp Lăng Phi cười nói:

– Hân Mính, không biết "đánh là thương, mắng là yêu" sao? Lẽ nào em không hài lòng khi anh chỉ hôn em thôi sao?

Diệp Lăng Phi không để ý đến Chu Hân Mính đang trừng mắt nhìn mình, hắn mạnh mẽ tách hai chân Chu Hân Mính, đặt lên đùi hắn.

– Anh định làm gì, tên khốn kiếp nhà anh!

Chu Hân Mính cả kinh, chân tay luống cuống. Nếu như phụ nữ bị tách hai chân ra như thế này thì đến tám phần là sẽ làm chuyện đó. Chu Hân Mính thầm nghĩ chắc chắn Diệp Lăng Phi sẽ làm chuyện không hay. Nàng định ngăn cản Diệp Lăng Phi thì đã quá muộn. Hắn nắm chặt lấy chiếc áo của nàng, cố sức kéo ra.

Bên trong Chu Hân Mính mặc một chiếc áo ấm. Diệp Lăng Phi thô bạo kéo chiếc áo ngực của nàng xuống dưới nách.

– Khốn kiếp!

Chu Hân Mính liên tục mắng, tuy rằng hai tay nàng cố sức ngăn cản Diệp Lăng Phi nhưng không có kết quả. Tuy rằng lý trí mách bảo nàng không thể quan hệ với Diệp Lăng Phi thế nhưng nàng lại rất khát khao được làm lại lần thứ hai, được cảm nhận thân thể cường tráng của hắn.

Hạ thân của Diệp Lăng Phi dựng đứng lên, hắn bị dục hỏa châm đốt, trông giống như một con dã thú nằm đè lên người Chu Hân Mính.

Chu Hân Mính chỉ phí công phản kháng, tiếng cự tuyệt của nàng dần biến thành tiếng thở dốc, hai tay càng ngày càng trở nên vô lực. Quần của nàng bị kéo tuột xuống chân, toàn bộ nơi thầm kín của Chu Hân Mính bại lộ trước mắt Diệp Lăng Phi. Lúc này sự phản kháng của nàng đã trở thành khát khao.

Tất cả đều diễn ra trong chiếc xe chật chội, dường như tái hiện lại cảnh tượng trong phòng bệnh viện.

Cửa kính của chiếc xe nhanh chóng bị sương mù làm mờ, hai người trong xe đang bị dục hỏa thiêu đốt, họ triền miên với nhau mà không để ý gì đến khung cảnh bên ngoài.

Bên ngoài xe, bốn phía đều là một màu tuyết trắng, mọi thứ trở nên yên tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng rên rỉ khe khẽ từ trong xe vọng ra.

Bốn phía yên tĩnh, ngay cả những tiếng rên rỉ vừa rồi cũng biến mất.

Trong xe cảnh sát, Chu Hân Mính đang lau cơ thể mình, rồi nàng ném cuộn giấy về phía Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính mặc quần lót vào, chiếc quần vừa kéo đến đầu gối thì bất thình lình Diệp Lăng Phi vỗ vào mông nàng một cái. Với bảy phần giận dữ, ba phần ngượng ngùng, Chu Hân Mính nói:

– Anh là tên háo sắc, vừa rồi còn chưa thỏa mãn sao, lại còn muốn chiếm tiện nghi của em.

Vừa nói nàng vừa vội vàng kéo chiếc quần dài lên đến thắt lưng.

Diệp Lăng Phi uể oải dựa người vào ghế, hắn không có ý định mặc quần vào, mà châm một điếu thuốc. Khuôn mặt lộ vẻ thỏa mãn, hắn cười dâm đãng nói:

– Hân Mính, làm sao mà anh có thể thỏa mãn được, anh hận không thể ngày nào cũng được cùng em làm như vậy.

Chu Hân Mính xua tay, nàng vươn tay phải, nói:

– Diệp Lăng Phi, cho em một điếu thuốc.

Diệp Lăng Phi cảm thấy bất ngờ, hắn chưa bao giờ thấy Chu Hân Mính hút thuốc, tại sao bây giờ lại muốn xin thuốc. Tuy rằng không giải thích được nhưng Diệp Lăng Phi vẫn rút ra một điếu thuốc đưa cho Chu Hân Mính, hắn hỏi:

– Em hút thuốc à?

– Thỉnh thoảng hút một điếu.

Hai ngón tay phải Chu Hân Mính kẹp lấy điếu thuốc, vừa châm xong, nàng rít một hơi, ngay lập tức ho sặc sụa. Diệp Lăng Phi thấy vậy, hắn không nhịn được cười rộ lên. Chu Hân Mính đỏ mặt, nàng véo vào đùi Diệp Lăng Phi một cái, khiến hắn nhíu mày lại.

Chu Hân Mính kéo cửa sổ xe xuống, đặt tay lên cửa sổ, lẩm bẩm:

– Trong xe ngột ngạt quá, mở cửa ra cho thoáng.

Lúc trước hai người triền miên với nhau nên đóng cửa xe lại mở điều hòa. Nhưng bây giờ Chu Hân Mính đã mặc quần áo vào nên nàng mở cửa sổ xe xuống cho thoáng. Ngay lập tức một cơn gió lạnh tràn vào, Diệp Lăng Phi cảm giác hai chân mình rét run, vội vàng kéo quần lên. Hắn trách:

– Làm gì vậy, lẽ nào em muốn mưu sát chồng!

– Thôi đi, em và anh đâu có quan hệ sâu sắc đến mức đó.

Chu Hân Mính bĩu môi nói:

– Em đang định đưa anh về cục cảnh sát rồi tố cáo anh tội cưỡng bức.

Lần thứ hai Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi phát sinh quan hệ, tâm tình nàng trở nên khoan khoái, bao nhiêu lo lắng lúc trước giờ đã tan thành mây khói. Nàng cũng suy nghĩ cẩn thận, mình với Diệp Lăng Phi đã quan hệ với nhau thì có muốn không thừa nhận cũng không được. Nếu như nghĩ lại thì bây giờ đâu phải thời kỳ phong kiến nữa, đâu cần phải chú ý tới tam tòng tứ đức rồi phải gả cho Diệp Lăng Phi. Nếu như cả ngày phải né tránh Diệp Lăng Phi chi bằng cứ đối mặt với hắn, như vậy ngược lại có thể sống thoải mái hơn. Còn về phần Bạch Tình Đình, mình cũng không phải muốn lấy Diệp Lăng Phi, thế nên cũng không làm tổn thương đến cô ấy. Cùng lắm nếu Bạch Tình Đình có phát hiện thì nàng cũng nói rằng mình bị Diệp Lăng Phi cưỡng bức, vừa rồi không phải là như vậy sao, chính mình đã bị Diệp Lăng Phi ép buộc.

Phản ứng của Chu Hân Mính không khiến cho Diệp Lăng Phi bất ngờ, với cá tính của Chu Hân Mính, nàng đâu phải là một con chim nhỏ nghe lời. Lúc trước sở dĩ nàng ngượng ngùng bởi vì nàng không biết phải đối mặt thế nào với Diệp Lăng Phi, thế nhưng sau khi suy nghĩ kỹ thì Chu Hân Mính không còn giống một cô bé mắc cỡ nữa.

Trên thực tế, Diệp Lăng Phi cũng đoán được điều này. Thấy Chu Hân Mính nói đùa như vậy dường như nàng không còn để bụng chuyện vừa rồi nữa.

Diệp Lăng Phi cũng không biết biểu hiện này của Chu Hân Mính là tốt hay xấu nữa. Nghe thấy Chu Hân Mính nói mình là tội phạm, Diệp Lăng Phi không phục nói:

– Có vẻ là em dụ dỗ anh, anh không chịu nổi sự cám dỗ đó nên mới phạm sai lầm.

Chu Hân Mính bĩu môi nói:

– Đàn ông đều là như vậy, chơi xong thường không chịu thừa nhận. Nhưng mà cũng không sao, em cũng đã nói với anh rồi, để đoạn tuyệt quan hệ với một tên khốn kiếp như anh đúng là khó hơn lên trời, anh đúng là đồ mặt dày. Thôi quên đi, tại em không may gặp phải anh. Diệp Lăng Phi, coi như vừa nãy em sai lầm, anh đừng có hi vọng sẽ có lần sau.

– Hân Mính, tại sao lại tuyệt tình như vậy, chúng ta vừa rồi còn...

– Im miệng! Anh đừng tưởng như vậy là "được voi đòi tiên" nha. Diệp Lăng Phi, tôi cảnh cáo anh, từ giờ trở đi, anh mà còn dám đụng vào người tôi thì lập tức tôi sẽ bắt anh vào cục cảnh sát, tôi không nói chơi với anh đâu!

Chu Hân Mính cầm lấy đống giấy nói:

– Đây là chứng cứ.

– Hân Mính, coi như em lợi hại.

Diệp Lăng Phi thè lưỡi, thầm nghĩ:

– Cô gái này đúng là trở mặt vô tình, vừa rồi còn tốt như vậy thế mà đột nhiên lại thay đổi.

– Còn một việc nữa tôi muốn nhắc nhở anh, không được để Tình Đình biết chuyện giữa chúng ta.

Chu Hân Mính bổ sung.

– Đương nhiên rồi, tại sao anh lại nói cho cô ấy biết? Lẽ nào em nghĩ đàn ông đi vụng trộm bên ngoài rồi lại về khoe với vợ mình?

Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại.

Chu Hân Mính không để ý tới Diệp Lăng Phi, nàng mở cửa xe ra, nói:

– Xuống xe.

– Tại sao lại xuống xe?

Diệp Lăng Phi kỳ quái hỏi.

– Tôi bảo anh xuống xe thì xuống đi, anh cho rằng đây là xe của anh à?

Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi không chịu xuống xe, nàng đẩy một cái, Diệp Lăng Phi ngã lăn xuống đất. Chu Hân Mính ngồi trong xe đưa tay đóng cửa xe lại, nàng mở cửa sổ xe, đối diện với Diệp Lăng Phi, cười ha hả:

– Khốn kiếp, đừng tưởng rằng chỉ có mình anh biết chơi người khác, tôi cũng biết. Đây là hình phạt đối với hành vi dã man của anh vừa rồi. Anh từ từ mà đi bộ xuống núi nhé.

Chu Hân Mính vừa nói vừa khởi động chiếc xe cảnh sát.

Diệp Lăng Phi thấy chiếc xe cảnh sát lướt qua mặt mình, hắn cảm giác thiếu thiếu mất cái gì nhưng nhất thời lại không nghĩ ra. Đi bộ từ trên đỉnh núi Nam Sơn xuống thì không biết đến bao giờ mới về được nhà. Hắn nghĩ nếu sớm biết vậy thì đã tự mình lái xe lên đây. Lúc này mà gọi điện thoại cho Bạch Tình Đình thì khi nàng lên đến đây chắc chắn sẽ hỏi hắn làm gì mà đến chỗ này, đến lúc đó Diệp Lăng Phi thật không biết trả lời thế nào. Không còn cách nào khác, Diệp Lăng Phi quyết tâm đi bộ xuống núi. Khi hắn chuẩn bị khởi hành thì mới phát hiện chiếc áo khoác của mình vẫn còn trên xe.

– Hân Mính, mau quay lại! Tôi không có áo khoác, lẽ nào cô muốn tôi chết rét à?

Diệp Lăng Phi cao giọng hô thế nhưng chiếc xe của Chu Hân Mính đã sớm khuất dạng.

Chu Hân Mính lái xe xuống núi, nàng vừa lái xe vừa khóc. Nàng hận chính mình, vì sao lại vô dụng như vậy, hết lần này đến lần khác đều không thể cự tuyệt Diệp Lăng Phi. Mùi vị nam tính hoang dại của Diệp Lăng Phi khiến nàng nhận ra rằng cho dù có lảng tránh thì cũng không thể giải quyết được vấn đề này. Bây giờ nàng không có khả năng cự tuyệt Diệp Lăng Phi nhưng cũng không thể tiếp nhận hắn được, chỉ còn cách thản nhiên đối mặt, đi một bước tính một bước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!