Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 190: CHƯƠNG 190: BỆNH CŨ TÁI PHÁT

Diệp Lăng Phi vất vả về đến nhà, người đã mệt rũ rượi. Bạch Tình Đình đang ung dung đọc tạp chí. Thấy vậy, Diệp Lăng Phi chỉ chào nàng một tiếng rồi đi thẳng lên lầu. Bạch Tình Đình có vẻ hoang mang, không hiểu sao bỗng nhiên Diệp Lăng Phi lại có bộ dạng như vậy.

Liên tiếp hắt hơi mười mấy cái, Diệp Lăng Phi cảm giác mình đã ốm thật rồi. Hắn tắm rửa qua loa một chút rồi lên phòng ngủ, ngủ một mạch đến sáng hôm sau mới thức dậy. Vừa mở mắt ra, Diệp Lăng Phi định xuống giường đánh răng rửa mặt thì cảm thấy choáng váng, toàn thân không còn chút sức lực nào.

Diệp Lăng Phi rất ít khi bị ốm, nhưng một khi đã ốm là ốm nặng. Ngày hôm qua, hắn và Chu Hân Mính ở trên núi. Dương khí chưa kịp khôi phục, lại bị Chu Hân Mính mở cửa xe khiến gió lạnh ùa vào trong lúc hắn chưa kịp mặc quần. Cộng thêm việc đi bộ từ trên núi về nhà, cho dù thân thể Diệp Lăng Phi có làm bằng sắt thép cũng phải đổ bệnh.

Mãi cho đến buổi trưa, Bạch Tình Đình vẫn không nghe thấy tiếng động gì trong phòng Diệp Lăng Phi. Nàng cảm thấy tò mò, thường ngày vừa sáng dậy đã nghe tiếng hắn nói chuyện, vậy mà hôm nay lại yên tĩnh lạ thường. Nàng đi lên gõ cửa phòng Diệp Lăng Phi, nhưng một lúc lâu sau vẫn không có tiếng trả lời.

"Không lẽ tên này vẫn còn đang ngủ? Tối qua hắn về nhà rất sớm mà, sao giờ này vẫn còn ngủ?"

Bạch Tình Đình cảm thấy nghi ngờ, nàng nắm lấy tay nắm cửa nhưng không ngờ phòng Diệp Lăng Phi lại không khóa.

Bạch Tình Đình có thói quen trước khi đi ngủ thường khóa cửa lại. Đây là thói quen từ nhỏ của nàng, bởi phòng của các cô gái luôn chứa đựng những bí mật. Lý do thứ hai xuất phát từ sự lo lắng đối với Diệp Lăng Phi, ai biết được trong lúc nàng ngủ, hắn sẽ làm gì.

Nhưng Diệp Lăng Phi lại không có thói quen như vậy. Hắn thường mở toang cửa phòng khi ngủ, chứ không đóng kín như Bạch Tình Đình.

Bạch Tình Đình đẩy cửa ra thì thấy Diệp Lăng Phi vẫn đang nằm trên giường, trùm chăn kín đầu, còn hai chân thì lại để ngoài. Thấy Diệp Lăng Phi vẫn còn ngủ say, trong lòng nàng khẽ động, thầm nghĩ:

"Ngày thường anh ta toàn bắt nạt mình. Khó lắm mới có cơ hội tốt như hôm nay, nhất định phải trả đũa mới được!"

Bạch Tình Đình đi tới chiếc bàn cạnh tường, thấy trên bàn đặt một cốc nước, bên trong vẫn còn gần một nửa. Nàng đã có chủ ý, liền cầm cốc nước đi tới cạnh giường Diệp Lăng Phi. Một tay kéo chăn trên đầu hắn ra, tay còn lại nàng đổ toàn bộ nước trong cốc vào mặt hắn.

"Ha ha, cuối cùng thì mình cũng trả đũa được rồi!"

Bạch Tình Đình cười đắc ý. Nhưng rất nhanh, nụ cười trên khuôn mặt nàng vụt tắt. Diệp Lăng Phi bị đổ nửa cốc nước lên mặt, nhưng hắn chỉ đưa tay lên lau mặt rồi yếu ớt nói:

"Vợ ơi, đừng đùa nữa, anh đang bị ốm."

Bạch Tình Đình đặt tay phải lên trán Diệp Lăng Phi, nàng sờ trán hắn, thốt lên:

"Tên khốn kiếp nhà anh, sao người anh nóng như thế này! Sao không nói cho em biết? Nếu còn tiếp tục như thế này anh sẽ chết đấy!"

Nói xong, Bạch Tình Đình vội vàng chạy xuống lầu bảo dì Ngô gọi cấp cứu.

Diệp Lăng Phi bị một chiếc xe cứu thương đưa đến bệnh viện. Lúc trước, Bạch Tình Đình gọi điện thoại cho bệnh viện nói có bệnh nhân cần cấp cứu khẩn cấp, yêu cầu xe cứu thương đến ngay lập tức. Bệnh viện còn tưởng bệnh nhân nguy hiểm đến tính mạng nên không chỉ phái xe cứu thương tới mà còn chuẩn bị sẵn một bộ thiết bị cấp cứu trên xe. Đến nơi, họ mới phát hiện chỉ là một người bị sốt cao, thế nhưng đã đưa xe cứu thương đến rồi thì đành phải đưa vào bệnh viện thôi. Bạch Tình Đình cảm thấy rất lo lắng, nàng áy náy vì lúc nãy đã đổ cốc nước vào mặt Diệp Lăng Phi nên cũng vội vã lái chiếc Honda S400 của mình theo sau xe cứu thương.

Lần này Diệp Lăng Phi ốm rất nặng, hắn sốt 39 độ, toàn thân nóng rực. Vì Bạch Tình Đình kiên quyết nên bệnh viện quyết định đưa Diệp Lăng Phi vào phòng chăm sóc đặc biệt để tiện theo dõi.

"Paul, tôi tin anh sẽ không khiến tôi phải thất vọng. Tôi chờ tin tốt từ anh."

Nằm trên giường bệnh, Diệp Lăng Phi vẫn gọi điện cho Paul. Sau khi gọi xong, hắn ném điện thoại xuống giường rồi với lấy một quả táo, cắn một miếng lớn. Mới hôm qua Diệp Lăng Phi còn đang ốm nặng, vậy mà chỉ qua một đêm hắn đã hoàn toàn bình phục. Thể chất của hắn quả là dị thường, ngay cả bác sĩ cũng phải tán thưởng kỳ tích này. Phải biết rằng, lúc đưa vào viện ngày hôm qua, Diệp Lăng Phi đã sốt cao tới 39 độ dẫn đến biến chứng. Toàn thân hắn co giật kịch liệt, bác sĩ đã phải thông báo bệnh nhân đang trong tình trạng nguy kịch. Lúc đó, Bạch Tình Đình sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, nàng gần như khóc không thành tiếng. Nhưng đến khoảng tám giờ tối, đột nhiên Diệp Lăng Phi không còn co giật nữa, chỉ còn lại sốt cao thôi.

Thế nhưng Bạch Tình Đình vẫn đợi đến mười giờ đêm, sau khi xác nhận Diệp Lăng Phi không còn nguy hiểm đến tính mạng nàng mới yên tâm trở về biệt thự.

Thế mà chỉ qua một đêm, Diệp Lăng Phi đã bình phục hoàn toàn, không còn sốt cao nữa. Buổi sáng vừa mới thức dậy, chưa kịp ăn gì thì hắn đã gọi điện cho Paul, nhắc nhở Paul rằng hôm nay sẽ là một ngày bận rộn.

Sau khi gọi điện xong, Diệp Lăng Phi xuống giường, đi loanh quanh trong phòng bệnh một chút rồi lại trở về giường. Hắn gọi một cuộc điện thoại quốc tế. Sau khi kết nối được, sắc mặt Diệp Lăng Phi trở nên ngưng trọng, nói:

"An Kỳ, căn bệnh cũ của tôi lại tái phát rồi."

"Satan, anh phải biết rằng loại thuốc này đã ngừng sản xuất. Tôi đã từng cho người liên hệ với công ty dược phẩm Myc nhưng họ trả lời rằng loại thuốc này đã bị nước Mỹ liệt vào danh sách thuốc cấm sản xuất, thế nên công ty đó đã đình chỉ sản xuất."

An Kỳ nói tiếp:

"Hơn nữa, công ty đó còn nhắc nhở, nếu như còn tiếp tục sử dụng, cơ thể sẽ có phản ứng dữ dội, thậm chí có thể tử vong."

"Tôi nghĩ tôi cần phải có thứ thuốc chết tiệt này. Tôi không ngờ căn bệnh cũ lại tái phát, tôi sợ mình sẽ không khống chế được bản thân. An Kỳ, bây giờ tôi cần cô giúp tôi, nhanh chóng tìm giúp tôi loại thuốc trị được căn bệnh này, kể cả tạm thời ngăn chặn nó bùng phát cũng được."

"Satan, tôi sẽ tìm cách. Thế nhưng tôi cũng phải nhắc nhở anh, có khi anh sẽ không thể khống chế được bản thân đâu. Ở Trung Quốc không ai có thể giúp anh được, chi bằng anh quay trở về tổ chức đi, chúng ta có thể nghĩ cách không cho căn bệnh của anh bùng phát."

An Kỳ lo lắng nói.

"Tôi đã nói rồi, tôi muốn vĩnh viễn rời khỏi tổ chức Lang Nha để sống một cuộc sống bình thường. An Kỳ, cô không cần khuyên tôi nữa."

Diệp Lăng Phi nói tiếp:

"Mau tìm cách giúp tôi đi."

"Satan, tôi biết rồi, anh phải bảo trọng đấy. Khi nào có thời gian tôi sẽ đến thăm anh. Anh biết đấy, tôi không thích đàn ông đâu, nhưng anh thì là ngoại lệ đó nha."

An Kỳ nở nụ cười rồi cúp máy. Diệp Lăng Phi thoáng chút sửng sốt, rồi lập tức hắn cũng tươi cười, lẩm bẩm:

"Con bé này, đúng là không biết chừng mực gì cả."

Trong Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải, Lý Triết Hào đang ngưng thần ngồi trên ghế, trước mặt hắn là ba tên thủ hạ đang nghe lệnh thu mua cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Cố vấn đầu tư của Lý Triết Hào là Trịnh Tín Vân đang nhàn nhã đi uống cà phê. Hắn có biệt danh là cao thủ tài chính, từ hơn 20 năm trước đã nổi danh. Chỉ là sau một lần thất thủ, lộ ra vụ hắn rửa tiền từ một tổ chức nên bị tổ chức đó chém đứt ba ngón tay phải.

Chính vì có Trịnh Tín Vân trợ giúp nên Lý Triết Hào giành được rất nhiều lợi nhuận. Lần này đối đầu với Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, Trịnh Tín Vân vẫn rất tự tin. Hắn cho rằng mình đã nắm được tình hình trong tầm tay, cho dù Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải không mua được Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế thì cũng thu về một món lời lớn.

Lý Triết Hào dùng mọi thủ đoạn và đã có được 3 tỷ vốn lưu động trong tay. Hơn nữa, theo tin tình báo cho biết, hiện tại Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế căn bản không còn vốn lưu động nữa. Tuy rằng Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế được cho là có mười mấy tỷ trong tay nhưng đại bộ phận là tài sản cố định. Còn về phần vốn lưu động thì chỉ sợ ngay cả mấy chục triệu cũng không có, nếu không thì đâu đến mức để ngân hàng đòi tiền suýt phá sản.

Cái mà Trịnh Tín Vân tin tưởng nhất là tiền. Chỉ cần có tiền trong tay là có thể tạo ra quy tắc trò chơi. Thị trường cổ phiếu lại càng như vậy, hiện tại thị trường cổ phiếu trong nước còn chưa hoàn chỉnh. Nếu như người nào có đủ tiền để mua bán cổ phiếu trên thị trường thì sẽ trở thành Chúa Tể.

"Lão Trịnh, hiện tại cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế đang ở mức 13,5 đồng. Chúng ta sẽ thu mua khoảng một triệu cổ phiếu, sau đó bán ra ồ ạt để đẩy giá cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế xuống, tạo ra một cơn khủng hoảng tài chính."

Lý Triết Hào đem phán đoán của mình nói cho Trịnh Tín Vân. Trịnh Tín Vân gật đầu, cười nói:

"Lão Lý, chúng ta là bạn nối khố bao nhiêu năm, tôi còn không hiểu ông sao? Theo tôi thấy thì đến phiên giao dịch sáng mai, cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế sẽ thành một đống giấy vụn. Sau đó, Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế sẽ là của ông, ông sẽ trở thành cổ đông lớn nhất của tập đoàn. Tôi nghĩ chuyện đầu tiên ông muốn làm là đuổi Bạch Cảnh Sùng ra khỏi Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế."

Sau khi Lý Triết Hào nghe Trịnh Tín Vân nói vậy, khuôn mặt nghiêm nghị lạnh lùng của hắn rốt cuộc cũng nở nụ cười. Hắn vỗ vai Trịnh Tín Vân, nói:

"Lão Trịnh, cũng chỉ có ông là hiểu tôi nhất. Ừ, ông cứ yên tâm, chờ khi nào thành công, tôi tuyệt đối sẽ không bạc đãi ông."

Theo lệnh của Lý Triết Hào, ba tên thủ hạ kia bắt đầu hành động, chúng đem bán số lượng lớn cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế vào thị trường. Đồng thời, Lý Triết Hào còn chi tiền cho các nhà bình luận, phóng viên kinh tế và tài chính để thúc đẩy việc đưa tin về khủng hoảng của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Những thông tin bất lợi này sẽ khiến những người chơi cổ phiếu lo sợ mà bán tháo cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, làm cho giá cổ phiếu ngày càng hạ. Tuy rằng Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế đã trả hết nợ ngân hàng nhưng tình hình tài chính vẫn chưa ổn định, lại có thêm Lý Triết Hào nhúng tay vào nữa khiến cho giá cổ phiếu của tập đoàn đã giảm xuống còn 9,8 đồng.

Bạch Cảnh Sùng thấy tình thế không ổn, ông vừa tìm cách bác bỏ tin đồn, vừa công bố những tin tức có lợi và tìm kiếm các đối sách khác. Ông lập tức triệu tập hội đồng quản trị để trấn an lòng tin của các cổ đông. Ông nói cho những cổ đông biết hiện tại tập đoàn không có vấn đề gì, sở dĩ giá cổ phiếu giảm xuống là do có người phá hoại, mong các vị cổ đông không nên lo lắng.

Bề ngoài thì những cổ đông này đều tỏ ra ủng hộ Bạch Cảnh Sùng, nhưng trong lòng ông biết nếu như trong khoảng thời gian ngắn mà không tìm được biện pháp kéo giá cổ phiếu lên thì những cổ đông này cũng sẽ bán tháo số cổ phiếu họ đang nắm giữ, không ai lại đi tự nguyện nắm một đống giấy vụn trong tay cả.

Bạch Cảnh Sùng vội vàng điều động toàn bộ vốn lưu động của tập đoàn để đánh trận này. Ông tưởng rằng có nhiều người bán thì sẽ thu mua được nhiều cổ phiếu, nhưng thật không ngờ lại không phải như vậy. Hình như có người đồng thời mua lại những cổ phiếu đó, hơn nữa đối phương lại có nguồn lực tài chính rất mạnh.

Nguồn vốn lưu động trong tay Bạch Cảnh Sùng chỉ có mấy chục triệu. Đối phương chọn đúng lúc này để ra tay là bởi vì hắn biết ông không còn nhiều tiền trong tay nữa.

"Chết tiệt, nếu như có thể đợi đến phiên giao dịch cuối ngày thì có thể có thêm thời gian kiếm thêm tiền."

Bạch Cảnh Sùng nhìn vào đồng hồ. Bây giờ còn cách phiên giao dịch cuối ngày một giờ đồng hồ nữa, thế nhưng cổ phiếu của tập đoàn đã giảm xuống còn 5,8 đồng. Nếu như phiên giao dịch cuối ngày không ngăn chặn được tình trạng này thì chắc chắn đến sáng mai, những người nắm giữ cổ phiếu sẽ điên cuồng bán tháo. Hiện tại thì ông đã không còn cách nào nữa, chỉ có thể hi vọng có một kỳ tích xuất hiện.

"Tổng giám đốc, cổ phiếu của chúng ta đang lên!"

Bạch Cảnh Sùng vốn đang chán ngán thất vọng, đột nhiên nghe được tin tức này, ông gần như muốn chạy lại tận nơi để xem. Quả nhiên, có người đã nâng giá cổ phiếu của tập đoàn lên, hơn nữa trong thời gian ngắn còn lên được đến mức 6,5 đồng. Trong vòng một giờ đồng hồ trước khi có phiên giao dịch cuối ngày, cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế đã từ 5,8 đồng lên tới 8,2 đồng. Trong đó, người bí ẩn kia đã thu mua khoảng ba triệu cổ phiếu.

"Kỳ tích, đúng là kỳ tích!"

Đến khi có phiên giao dịch cuối ngày, Bạch Cảnh Sùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất thì ông vẫn còn thời gian chuẩn bị, ông phải suy tính cẩn thận để tìm cách đối phó trong phiên giao dịch sáng mai.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!