Buổi tối, Bạch Tình Đình mang hoa quả đến cho Diệp Lăng Phi. Đi vào trong phòng bệnh của Diệp Lăng Phi thì nàng không thấy hắn đâu. Bạch Tình Đình đặt hoa quả lên bàn, nàng đang định tìm y tá hỏi xem Diệp Lăng Phi đã đi đâu thì thấy Diệp Lăng Phi vừa kéo quần lên vừa bước vào phòng bệnh.
Vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi không mặc quần áo bệnh nhân thì Bạch Tình Đình nhíu mày nói:
- Anh đi đâu vậy, tại sao lại ăn mặc như chim công thế? Có phải là vừa đi dụ dỗ mấy cô y tá đúng không?
Thấy Bạch Tình Đình xuất hiện trong phòng bệnh, Diệp Lăng Phi cũng không cảm thấy bất ngờ, dường như hắn đã biết Bạch Tình Đình sẽ đến sớm thôi. Sau khi thắt chặt dây lưng lại, Diệp Lăng Phi mới cười nói:
- Đâu có chuyện đó, y tá ở đây ai cũng kỳ lạ như nhau, anh tránh còn không kịp, nói gì đến dụ dỗ. Anh vừa đi vào WC, không biết tại sao mà cái dây lưng này lại lỏng như vậy.
- Anh định lừa trẻ con ba tuổi à. Tại sao anh không mặc quần áo bệnh nhân mà lại mặc quần áo của mình?
Bạch Tình Đình ngồi xuống giường bệnh, nàng cảm giác dưới mông mình có cái gì cộm cộm. Nàng đưa tay sờ xuống, lấy chiếc điện thoại của Diệp Lăng Phi dưới mông mình ra, đúng lúc có người gọi tới. Bạch Tình Đình bĩu môi, nàng đưa điện thoại cho Diệp Lăng Phi, nói:
- Của anh đây, không biết là tiểu tình nhân nào gọi điện đến cho anh nữa, mau nhận điện thoại đi.
Diệp Lăng Phi nghe thấy Bạch Tình Đình nói vậy, hắn còn tưởng là Đường Hiểu Uyển gọi tới nên trong lòng rất lo lắng. Sau khi cầm điện thoại từ tay Bạch Tình Đình hắn mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Diệp Lăng Phi đến ngồi cạnh Bạch Tình Đình, hắn cười ha hả nói:
- Em yêu, đừng nghĩ bậy, đây là một người bạn ngoại quốc gọi điện đến cho anh.
- Có muốn em đi ra ngoài một lúc không?
Bạch Tình Đình rõ ràng là không muốn ra ngoài thế nhưng nàng vẫn giả bộ nói vậy. Nàng vừa nhích người lên một chút thì bị Diệp Lăng Phi kéo tay xuống. Bạch Tình Đình ngồi trở lại, nàng thầm nghĩ:
- Hừ, tôi cũng không muốn ra ngoài đâu.
- Em yêu, em đừng có nghĩ bậy, anh đâu có làm chuyện gì xấu mà phải sợ.
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, hắn không nghe máy ngay, mà ném bộ quần áo bệnh nhân vào góc tường. Bạch Tình Đình không hiểu gì, nàng tức giận hỏi:
- Anh làm gì vậy?
- Về nhà, anh đang định chiều nay làm thủ tục xuất viện rồi chờ em đến đưa anh về.
- Anh muốn xuất viện?
Bạch Tình Đình còn tưởng rằng mình nghe lầm, đêm qua Diệp Lăng Phi khiến nàng sợ chết khiếp, suýt chút nữa nàng đã nghĩ Diệp Lăng Phi sẽ rời khỏi thế giới này. Đâu thể ngờ rằng chỉ mới qua một đêm, Diệp Lăng Phi lại như một người bình thường, chuyện này không chỉ có Bạch Tình Đình mà bất kỳ người nào thấy cũng đều không tin được. Nàng đặt tay lên trán Diệp Lăng Phi, cảm thấy trán hắn không còn nóng nữa mới hỏi:
- Thật sự là anh không sao chứ?
- Đương nhiên rồi, anh đâu có ngu đến mức đi đùa giỡn với tính mạng.
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Hôm qua anh làm em sợ chết khiếp, nếu như không phải em phát hiện anh bị bệnh thì bây giờ anh đã sớm chầu Diêm Vương rồi.
Vừa nghe Bạch Tình Đình nhắc tới chuyện hôm qua, Diệp Lăng Phi trừng mắt nhìn, dường như hắn nhớ tới một chuyện quan trọng gì đó, nói:
- Trời ơi, anh nhớ ra rồi! Hôm qua em hắt cả cốc nước lạnh vào mặt anh.
- Thôi nào, em cứu anh thế mà anh còn dám nói đến chuyện này nữa à. Anh không sợ bị Thiên Lôi đánh chết à.
Bạch Tình Đình bĩu môi, tỏ vẻ coi thường.
- Được rồi, chúng ta không tính toán nữa.
Diệp Lăng Phi đứng lên nói:
- Em yêu, giúp anh thu dọn đồ đạc, những hoa quả này không thể để ở đây được, chúng ta mang về nhà ăn. Anh đi gọi điện thoại đây, tất cả mọi việc trông cậy vào em yêu đại nhân.
Diệp Lăng Phi cầm lấy điện thoại, gọi lại cho số máy vừa nãy.
Bạch Tình Đình cảm thấy ấm ức, nàng lẩm bẩm nói:
- Đúng thật là, biết thế mình đã không mua hoa quả đến đây. Anh biết em phải cực khổ thế nào mới mua được không, phải lái xe qua hai con phố mới mua được dứa và chuối thế mà một lời cảm ơn cũng không có, lại còn bắt em phải thu dọn đồ đạc.
Trong khi Bạch Tình Đình tỏ vẻ bất mãn, Diệp Lăng Phi lại đang gọi điện cho Paul. Hắn vừa gọi điện cho Paul vừa nhìn Bạch Tình Đình thu dọn, không hề chú ý đến Bạch Tình Đình đang lẩm bẩm.
- Paul, tại sao lúc này mới gọi điện, hình như hơi chậm một chút.
Diệp Lăng Phi nói bằng tiếng Anh.
- Tôi chỉ muốn báo cho anh một tin vui. Ngày hôm nay chỉ trong vòng một tiếng tôi đã thu mua được khoảng 300.000 cổ phiếu.
- Về phương diện này anh đúng là một chuyên gia. Tôi không cần phải lo lắng gì hết, tôi chỉ muốn nhìn thấy một kết quả tốt, được chứ?
- Tất nhiên rồi, tôi sẽ chơi từ từ. Dựa vào kinh nghiệm của tôi thì nếu như vứt tiền vào nhanh quá, sợ đối phương sẽ không chơi nữa. Tôi là một người đầu tư tài chính, tôi sẽ cố gắng đem lại kết quả tốt nhất cho khách hàng. Căn cứ theo phán đoán của tôi thì ngày mai chúng ta sẽ ra tay lần thứ hai, hơn nữa lần này vẫn phải duy trì đến hết tuần. Đợi đến khi có báo cáo cuối ngày thứ năm tôi sẽ kết thúc ván này, đến lúc đó tôi nghĩ anh có thể mở sâm panh để chúc mừng rồi.
Diệp Lăng Phi nở nụ cười nói:
- Paul, tôi sẽ chờ tin mừng của anh.
Diệp Lăng Phi bỏ điện thoại xuống, chợt nghe thấy giọng nói mềm mại của Bạch Tình Đình vang lên bên tai hắn.
- Diệp Lăng Phi, tiếng Anh của anh rất tuyệt. Tuy rằng em không giỏi tiếng Anh như anh nhưng ít nhất cũng có thể nói chuyện được với anh. À, vừa rồi anh nhắc tới kết quả gì, anh và người tên Paul rốt cuộc đang có âm mưu gì, có phải người tên Paul kia là người bạn ở Anh của anh không, tiền trong công ty em có phải là của anh ta không? Nói mau, rốt cuộc các anh đang có âm mưu gì?
Diệp Lăng Phi cười ha hả nói:
- Em yên tâm, người cho em mượn tiền không phải là người này, hắn chẳng qua chỉ là một người bạn ở Anh của anh thôi, hắn chỉ giúp anh đầu tư một chút. Mấy năm nay anh cũng tích cóp được khoảng 100.000 bảng Anh, anh muốn đem số tiền này nhờ anh ta đầu tư một chút cổ phiếu để kiếm lời thôi.
- 100.000 bảng Anh tương đương với một triệu nhân dân tệ. Diệp Lăng Phi, thật sự em không ngờ anh lại có tiền đấy.
Bạch Tình Đình bán tín bán nghi nói.
- Chút tiền ấy của anh có đáng gì so với em đâu. Thôi được rồi, Tình Đình, chúng ta về nhà thôi.
Diệp Lăng Phi chuyển hướng câu chuyện, hắn khoác vai Bạch Tình Đình đi ra khỏi phòng bệnh.
Bạch Tình Đình lái xe đưa Diệp Lăng Phi trở về biệt thự, Diệp Lăng Phi ngồi ghế bên cạnh, hắn cầm tờ báo Vọng Hải giở ra xem. Tờ báo này là sáng sớm nay Bạch Tình Đình mua, nàng định quay về công ty mới đọc nhưng lại để quên ở trong xe.
Diệp Lăng Phi cầm tờ báo, lật đi lật lại vài trang rồi nói:
- Tình Đình, cổ phiếu của công ty em thế nào rồi, hẳn là lên rồi đúng không?
Vốn dĩ tâm trạng Bạch Tình Đình cũng không tệ lắm thế nhưng vừa nghe thấy Diệp Lăng Phi nhắc đến cổ phiếu của công ty, mây đen lập tức kéo đến trên khuôn mặt nàng. Mang theo giọng phiền não nàng nói:
- Lên cái gì mà lên! Hiện giờ cổ phiếu của công ty em đang xuống rất thấp, nếu như hôm qua, không phải gần đến lúc có báo cáo cuối ngày mới đột nhiên tăng lên thì sợ rằng cổ phiếu của công ty em đã trở thành đống giấy vụn rồi. Đến lúc đó nói không chừng mấy vị cổ đông lớn trong hội đồng cổ đông sẽ bán tháo cổ phần. Em không hiểu ba em nghĩ gì nữa, cứ nhất quyết muốn thu mua lại những cổ phần đó, suốt cả ngày phải lo lắng công ty bị thâu tóm mất.
- Chuyện này có vẻ không bình thường, dường như có người đang âm thầm thu mua.
Diệp Lăng Phi lẩm bẩm nói:
- Nói không chừng có người đang cố ý đè giá cổ phiếu của công ty em, đè thấp giá cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế xuống rồi chờ đến khi các nhà đầu tư chứng khoán đều cho rằng cổ phiếu của tập đoàn không còn giá trị hắn sẽ thâu tóm những cổ phiếu đó. Đến lúc đó, anh tin rằng không chỉ có cổ phiếu của các nhà đầu tư chứng khoán mà ngay cả cổ phần của các cổ đông trong công ty cũng sẽ bị người đó thâu tóm hết.
- Diệp Lăng Phi, anh thông minh ra từ bao giờ thế.
Bạch Tình Đình nghiêng đầu nhìn Diệp Lăng Phi, nàng tán thành nói:
- Anh phân tích rất đúng, đây cũng là chuyện mà ba em lo lắng nhất. Ba em hoài nghi Lý Triết Hào giở trò thế nhưng hiện tại lại không có bằng chứng nào chứng minh Lý Triết Hào đang điều khiển cổ phiếu thế nên ba em chỉ còn cách trấn an các cổ đông, đồng thời xoay xở nguồn tài chính, cố gắng nâng giá cổ phiếu lên. Lúc em rời khỏi công ty thì ba em vẫn còn ở lại đó, ông đang nói chuyện điện thoại với chú Trương.
- Trương Khiếu Thiên?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Dù sao thì chú Trương cũng là tổng giám đốc công ty anh, có vẻ như anh không tôn trọng ông ấy lắm, thảo nào ông ấy lại tạm thời cách chức anh. Nếu là em thì đã đuổi anh từ lâu rồi.
- Anh đâu có làm gì sai. Hơn nữa, cho dù anh bị đuổi thì chẳng phải vẫn còn Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế sao. Nếu không thì em sắp xếp cho anh làm phó tổng giám đốc, anh lớn như vậy rồi nhưng cùng lắm cũng chỉ làm giám đốc một bộ phận, chưa bao giờ được ngồi vào ghế phó tổng giám đốc một tập đoàn lớn, không biết cảm giác sẽ ra sao.
Diệp Lăng Phi nói giỡn:
- Lần trước, chẳng phải tập đoàn của em thông báo tuyển dụng phó tổng giám đốc à. Em xem anh có hợp không, sắp xếp cho anh vào vị trí đó đi.
- Đừng có đùa nữa.
Bạch Tình Đình cười khanh khách, mây đen trên khuôn mặt nàng đã tan biến. Bạch Tình Đình bĩu môi nói:
- Cho dù không tìm được người thì cũng không nhận anh. Nhận anh vào thì cả công ty loạn lên mất, mà tân phó tổng giám đốc cũng đi làm rồi. Người ta tốt nghiệp đại học Harvard, lại từng giữ chức vụ cao, anh lấy cái gì mà so sánh với người ta.
- Không phải là tên hèn mọn mà anh gặp lần trước chứ?
Diệp Lăng Phi thuận miệng hỏi.
Thật không ngờ lời Diệp Lăng Phi nói lại đúng, Bạch Tình Đình gật đầu nói:
- Là Trần Hàn Lâm, anh sao vậy, ghen tức à.
Bạch Tình Đình cố ý nói:
- Em thấy Trần Hàn Lâm cũng là người có phong độ, tướng mạo tuấn tú, quan trọng là anh ta có tài, đã cùng học một trường đại học với em, so với cái tên hèn mọn anh nói thì giỏi hơn rất nhiều. Em còn đang cân nhắc xem có nên đi ăn cùng anh ta không.
- Em yêu, không thể nào! Cái tên hèn mọn kia sao có thể sánh với anh được.
Diệp Lăng Phi biết Bạch Tình Đình đang chọc tức hắn nhưng hắn vẫn mang theo một chút phiền muộn trong lời nói:
- Nếu như tên khốn kiếp ấy dám theo đuổi em yêu của anh, anh sẽ thiến hắn, khiến hắn cả đời không làm đàn ông được.
- Diệp Lăng Phi, anh được đấy, có phải tất cả những người theo đuổi em anh đều muốn làm như vậy không?
Bạch Tình Đình cười ha hả nói.
- Không, anh chỉ nhằm vào hắn.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa nhìn xuống quần mình. Nhìn Bạch Tình Đình xinh đẹp thế kia, chắc chắn phải có hàng nghìn kẻ không biết sống chết muốn theo đuổi nàng, nếu thật như vậy thì Diệp Lăng Phi sẽ bận tối mắt. Hắn cười hì hì nói:
- Nếu như còn có người đàn ông nào muốn theo đuổi em yêu của anh, cùng lắm thì anh sẽ bắt họ bán sang Châu Phi làm nô lệ.
- Đi chết đi, nói năng không đàng hoàng.
Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi chọc cho cười khanh khách. Nàng liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi nói:
- Nếu như em đối tốt một chút với anh là anh lại làm càn ngay được. Thế nên phải nghiêm khắc với anh, tối nay phải chuẩn bị nước tắm cho em.
- Cam tâm tình nguyện vì em yêu mà cống hiến sức lực.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa nhìn Bạch Tình Đình đang lắc đầu. Nàng không hiểu rốt cuộc người này tốt ở điểm nào mà tại sao mình lại cứ coi trọng hắn như vậy.
Vừa nhìn thấy đôi vợ chồng trẻ nắm tay nhau về đến nhà, Cô Ngô đã tỏ vẻ vui mừng mời hai người vào ăn cơm. Diệp Lăng Phi kéo ghế ra cho Bạch Tình Đình rồi hắn ngồi bên cạnh, từ đó có thể thấy quan hệ giữa hai người đã trở nên thân mật hơn rất nhiều. Trên khuôn mặt Cô Ngô tỏ vẻ tươi cười, bà nhìn đôi vợ chồng son dùng bữa.
- Tình Đình, hai đứa định khi nào kết hôn, theo tôi thấy thì hai đứa cũng nên kết hôn đi.
Cô Ngô nói.
- Kết hôn, tôi còn chưa nghĩ đến chuyện này. Biểu hiện của người này bây giờ khá tốt, nhưng ai biết được sau này anh ta có thay đổi không, tôi không muốn hủy hoại cả cuộc đời, tôi còn phải quan sát anh ta thêm đã.
Bạch Tình Đình cố ý dùng ánh mắt khiêu khích liếc nhìn Diệp Lăng Phi đang ăn cơm. Diệp Lăng Phi vừa gắp một miếng thịt định bỏ vào bát của Bạch Tình Đình thì nghe thấy nàng nói vậy hắn cho ngay miếng thịt vào miệng hắn, bất mãn nói:
- Hủy hoại cái gì mà hủy hoại! Người đàn ông như anh trên thế giới này chỉ có một không hai. Gả cho anh, em sẽ hưởng phúc cả đời.
- Cả đời bị anh làm tức chết thì có.
Bạch Tình Đình nói vậy.
Cô Ngô cười ha hả nói:
- Theo tôi thấy thì hai đứa đừng nên như vậy nữa. Tôi là người từng trải, phụ nữ nên kết hôn với người đàn ông từng trải một chút. Tình Đình, theo tôi thì cô đừng có nghĩ tiêu cực như vậy, để hôm nào tôi đi nói chuyện với lão gia, lão gia đã sớm muốn có cháu bồng rồi. Ông vẫn thường xuyên hỏi thăm hai đứa thế nào, tôi thấy lão gia muốn hai đứa sớm sinh cho ông một đứa cháu ngoại đấy.
- Cô Ngô.
Bạch Tình Đình xấu hổ đỏ mặt.
- Bà đừng nói lung tung, tôi sẽ không sinh con với anh ta đâu.
- Em yêu, anh cũng nghĩ như vậy là đúng. Chúng ta cũng nên nghĩ đến đời sau, nhưng mà sinh con đâu phải một hai ngày mà làm được. Em biết không, phải mang thai những mười tháng trời, nếu như ba em muốn có cháu bồng thì chúng ta nên bắt đầu sớm một chút. Hay là tối nay chúng ta bắt đầu đi?
Bạch Tình Đình trừng mắt, nàng nổi giận nói:
- Anh nói lung tung gì thế, có muốn em đánh chết anh không.
Cô Ngô thấy hai người đang yên đang lành tự nhiên lại ầm ĩ lên, bà vội vàng nói:
- Được rồi, tôi nghĩ nếu không thì hai đứa đính hôn đi. Tôi thấy Tình Đình cũng lớn rồi, cũng nên yên bề gia thất là vừa.
- Cô Ngô, xem bà nói kìa.
Bạch Tình Đình khẽ nói nhỏ:
- Em đâu có nói là không đính hôn.
Những lời này đã biểu lộ hết tâm ý thế nhưng Diệp Lăng Phi lại cảm thấy phiền não. Nếu như là trước đây thì hắn sẽ vui vẻ đồng ý thế nhưng bây giờ thì hắn lại đang lo lắng, hắn lo lắng nếu như không có cách nào khống chế bệnh tình của mình thì hắn sẽ tìm đến một thành phố khác để tiếp tục cuộc sống.