Diệp Lăng Phi đã quen với việc không đi làm, vậy mà hôm nay đột nhiên lại nhận được thông báo của tập đoàn yêu cầu hắn phải có mặt tại Tập đoàn Tân Á ngay để làm việc.
"Làm cái quái gì vậy, hôm nay mình định đi tìm Chu Hân Mính tâm sự, vậy mà..."
Diệp Lăng Phi chậm rãi bước ra khỏi cửa, trong lòng cảm thấy bất mãn. Hôm nay mới là thứ Ba, hắn còn nguyên một tuần nghỉ phép, vậy mà lại nhận được thông báo đi làm sớm, khiến toàn bộ kế hoạch của hắn bị đảo lộn.
Dù bất mãn là vậy, nhưng Diệp Lăng Phi cũng có chút tò mò muốn đến Tập đoàn Tân Á. Lâu rồi không gặp Đường Hiểu Uyển, không biết cô bé này dạo này thế nào rồi. Còn Lý Khả Hân nữa, trời mới biết sau lần bị hắn khiêu khích, cô bé quật cường ấy đang nghĩ gì.
Tám giờ sáng Diệp Lăng Phi đã ra khỏi cửa, thế nhưng cứ thế dây dưa mãi đến chín giờ hắn mới đặt chân tới Tập đoàn Tân Á.
Vừa mới bước vào tòa nhà, Diệp Lăng Phi đã bị cô nhân viên tiếp tân tên Tiểu Lệ gọi lại. Thì ra Tổng giám đốc muốn Diệp Lăng Phi vừa tới là lên thẳng phòng làm việc của ông ấy.
"Không biết Trương Khiếu Thiên muốn làm gì đây, tại sao lại cần gặp mình gấp như vậy, mình đâu phải tuyệt sắc mỹ nữ đâu chứ."
Diệp Lăng Phi vừa nói thầm vừa đi lên phòng Tổng giám đốc.
Tới trước cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc, Diệp Lăng Phi đang định đẩy cửa vào thì bất ngờ có một mỹ nữ với gương mặt lạnh như băng ngăn cản hắn.
"Đây là phòng làm việc của Tổng giám đốc, anh có hẹn trước không?"
Giọng nói của mỹ nữ vô cùng dễ nghe nhưng lại lạnh như băng, khiến người nghe cảm thấy vô cùng khó chịu.
Diệp Lăng Phi thấy mỹ nữ này ước chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, vóc người cao gầy, đường cong quyến rũ, khuôn mặt vô cùng tinh xảo, tựa như được vẽ bằng máy vi tính. Mặc dù so với vẻ đẹp cao quý của Bạch Tình Đình thì mỹ nữ này còn kém vài phần, thế nhưng sự hấp dẫn toát ra từ nàng lại khiến đàn ông khao khát muốn chinh phục.
Nếu là người đàn ông khác, có lẽ đã sớm bị mê hoặc, nhưng thật đáng tiếc, đây lại là Diệp Lăng Phi. Hắn không giống những người đàn ông khác; tuyệt sắc mỹ nữ phương Đông, thiên sứ tóc vàng phương Tây đều đã phải rên rỉ dưới bàn tay hắn, há có thể vì một mỹ nữ này mà bị mê hoặc sao? Diệp Lăng Phi cố ý híp mắt lại, dùng đôi mắt đầy mê hoặc liếc nhìn mỹ nữ kia, mang theo giọng đùa giỡn, hắn nói:
"Mỹ nữ, cô làm gì vậy? Không phải cô muốn khoe bộ ngực của mình đấy chứ? Nói thật đi, bộ ngực của cô trông bề ngoài thì rất đẹp, nhưng không biết bên trong thì thế nào."
"Anh..."
Mỹ nữ vừa nghe thấy vậy, nàng trừng mắt, giận dữ nói:
"Thưa anh, anh nên chú ý lời ăn tiếng nói của mình. Đây là Tập đoàn Tân Á, nếu như anh không có hẹn trước thì không thể gặp Tổng giám đốc được."
Diệp Lăng Phi vừa định há miệng trêu chọc tiếp thì cánh cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc mở ra. Nữ thư ký của Trương Khiếu Thiên vội vàng đi tới, nàng cười tươi nói:
"Giám đốc Diệp, cuối cùng thì anh cũng tới. Tổng giám đốc vừa nhắc tới anh đấy, anh mau vào đi thôi."
"Nhưng có người ngăn cản tôi, tôi làm sao vào được đây?"
Diệp Lăng Phi cố ý liếc mắt nhìn sang mỹ nữ kia, hắn đùa giỡn nói:
"Vị đại tỷ đây coi thường người nhỏ bé như tôi, không cho tôi đi vào."
"Giám đốc Diệp, anh làm gì vậy. Nàng ấy vừa mới đến công ty được vài ngày thôi. Mà anh cũng thật là, tại sao lại đi tính toán với nàng ấy. Được rồi, anh mau vào đi thôi."
Diệp Lăng Phi đẩy cánh cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc, hắn đi vào trong rồi tiện tay đóng cửa lại.
"Chị Tâm, người kia là ai vậy? Tại sao lại đáng ghét thế."
Mỹ nữ mang theo vẻ tức giận ngồi xuống bàn làm việc, nàng bất mãn hỏi.
Thư ký hiện tại của Trương Khiếu Thiên đã làm việc tại Tập đoàn Tân Á được ba năm rồi, nếu không phải theo chồng đi Quảng Châu thì nàng cũng sẽ không từ bỏ công việc này đâu. Đối với những chuyện nội bộ trong Tập đoàn Tân Á, nàng nắm rõ như lòng bàn tay. Nàng đi tới trước bàn làm việc của mỹ nữ Trịnh Khả Nhạc, cười nói:
"Khả Nhạc, có một số người cô không thể đắc tội được, ví dụ như vị Diệp Lăng Phi này. Hắn là Giám đốc Bộ Tổ chức, sở dĩ tôi chưa giới thiệu hắn cho cô là bởi vì hắn đang bị đình chỉ công tác do đánh người trong công ty."
"Đánh người?"
Trịnh Khả Nhạc sửng sốt, nàng cảm thấy bất ngờ.
"Ừ, lại đánh trúng Giám đốc Bộ Sản Xuất và Giám đốc Bộ Thị Trường. Cô thấy bất ngờ phải không? Ngay cả tôi lần đầu nghe nói cũng thấy bất ngờ. Tất cả mọi người trong công ty chúng ta đều biết vị giám đốc này thích trêu chọc nữ nhân viên, nếu nói hắn là lưu manh thì cũng không quá lời. Đương nhiên là hắn chỉ nói ngoài miệng thôi, chứ không làm gì quá đáng, không giống như những giám đốc khác thích động tay động chân. Nói chung là việc xấu của hắn rất nhiều, thế nhưng Tổng giám đốc lại nhường nhịn. Cô thấy không, hắn mới nghỉ có một tuần mà Tổng giám đốc đã muốn hắn đi làm trở lại rồi."
Trịnh Khả Nhạc nghe xong, nàng bất mãn nói:
"Chị Tâm, người như thế tại sao lại vẫn còn tồn tại được trong công ty. Theo em thấy thì nên đuổi việc hắn đi."
"Khả Nhạc, tôi nói rồi, có một số việc không đơn giản như cô tưởng tượng đâu. Cô cần phải học hỏi nhiều hơn nữa."
Diệp Lăng Phi bước vào phòng làm việc của Trương Khiếu Thiên, không đợi Trương Khiếu Thiên có động tác gì, hắn đã kéo chiếc ghế tới trước bàn làm việc của Trương Khiếu Thiên, đặt mông xuống rồi vắt chéo hai chân, cười nói:
"Tổng giám đốc, tôi tới rồi."
Trương Khiếu Thiên bất đắc dĩ lắc đầu, thầm nghĩ:
"Lão thủ trưởng, tôi thật không thể chịu nổi tên tiểu tử này. Hi vọng tiểu tử này không gây ra chuyện gì nữa, tôi thực sự không thể quản nổi hắn. Thế nhưng tiểu tử này cũng có chỗ dùng được, nếu không có hắn thì mình cũng không dễ dàng gì áp chế được Tiễn Thường Nam."
Trong lòng Trương Khiếu Thiên rất mâu thuẫn. Một mặt thì không muốn Diệp Lăng Phi ở đây để làm loạn công ty này nữa. Mặt khác thì lại muốn có Diệp Lăng Phi để áp chế Tiễn Thường Nam, khiến nội bộ bớt mâu thuẫn.
Thấy Diệp Lăng Phi ngồi trước mặt mình, Trương Khiếu Thiên kéo từ trong ngăn kéo ra một bao thuốc. Ông ném cho Diệp Lăng Phi một điếu và cầm lấy một điếu cho mình.
Diệp Lăng Phi không chút khách khí, hắn châm thuốc xong cười tủm tỉm nói:
"Tổng giám đốc, cô gái bên ngoài kia có phải là thư ký mới của ông không?"
"Ừ, là thư ký mới của tôi. Tiểu Tâm đã từ chức, nàng rất khéo giao tiếp."
Trương Khiếu Thiên nói.
"Tổng giám đốc, tại sao ông lại tìm một thư ký xinh đẹp như vậy, có phải là có ý đồ gì không? Thật ra mà nói, dựa vào thân phận của ông, có nuôi thêm mấy cô nữa thì cũng chẳng sao."
Trương Khiếu Thiên vừa mới rít một hơi thuốc, nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, toàn bộ khói thuốc bị sặc ngược vào miệng, ho sặc sụa. Ông vội vàng cầm lấy cốc nước uống một hơi, sau đó mới cảm thấy khá hơn.
Trương Khiếu Thiên bất đắc dĩ lắc đầu nói:
"Diệp Lăng Phi, lẽ nào anh không để cho tôi chút thể diện nào sao? Dù sao thì tôi cũng là Tổng giám đốc Tập đoàn Tân Á, anh nên nói chuyện lễ phép một chút chứ. Cái gì mà nuôi thêm mấy người, anh nghĩ tôi là loại người như vậy à?"
"Tổng giám đốc, ông đừng kích động, tôi chỉ nói đùa thôi mà."
Diệp Lăng Phi cười nói.
Trương Khiếu Thiên thầm nghĩ:
"Đừng có nói đùa như vậy chứ. Tôi sống đã mấy chục năm rồi, quan hệ vợ chồng rất tốt, từ trước đến nay không bao giờ làm chuyện bậy bạ. Nếu như bị người ngoài nghe thấy rồi tung tin đồn ra, chẳng phải là hủy hoại cuộc đời trong sạch của tôi sao?"
Trong đầu thì nghĩ vậy nhưng Trương Khiếu Thiên không nói ra ngoài. Ông cười nói:
"Đây là vấn đề về nguyên tắc, không thể nói năng xằng bậy được. Tôi đã kết hôn rồi lại có cả con gái nữa, gia đình tôi rất hòa thuận. Tôi không còn bị kích thích như thanh niên các anh nữa."
"Tổng giám đốc, Xem ông nói kìa. Chuyện tình cảm nam nữ là chuyện bình thường, đâu có phân biệt già trẻ đâu."
Diệp Lăng Phi nghiêng người về phía Trương Khiếu Thiên, khẽ nói:
"Tôi tin rằng Tổng giám đốc vẫn còn dùng được."
Trương Khiếu Thiên phát hiện ra mình không nên tiếp tục nói về vấn đề này nữa, nếu tiếp tục thì không biết Diệp Lăng Phi sẽ nói ra những lời gì nữa. Ông vội vàng chuyển trọng tâm sang vấn đề khác, và nói:
"Diệp Lăng Phi, chúng ta nói chuyện nghiêm chỉnh đi. Anh biết vì sao tôi thông báo cho anh đi làm không?"
Diệp Lăng Phi thấy Trương Khiếu Thiên chuyển trọng tâm câu chuyện, hắn cảm thấy vô vị, ngả người về phía sau, lười nhác đáp:
"Tôi làm sao biết được, tôi vẫn còn một tuần nữa, thế nên không thể ngờ được rằng đột nhiên lại có thông báo đi làm."
"Đó cũng là bất đắc dĩ thôi. Hiện tại, Bộ Tổ chức đã chính thức vận hành, thế nên có hàng đống công việc cần phải giải quyết. Phó Tổng Trần một mình vận hành Bộ Tổ chức nên hết sức mệt mỏi mà lại không ai có thể chia sẻ gánh nặng cùng với nàng. Đặc biệt là mấy ngày hôm nay, Phó Tổng Trần bị ốm phải xin nghỉ làm. Tôi không còn biện pháp nào khác nên đành phải thông báo cho anh đi làm sớm."
"Ồ, thì ra là như vậy."
Diệp Lăng Phi nghe xong, gật đầu nói:
"Tổng giám đốc, anh chỉ cần nói cho tôi biết phải quay lại làm việc là được rồi, đâu cần quanh co như vậy. Nghĩ lại thì cũng thật là, đâu có giám đốc bộ phận nào mà lại ngu như tôi chứ? Giám đốc một bộ phận mà không đủ tiền lương để sống. Thế nhưng tôi tin rằng nhất định cuối năm Tổng giám đốc sẽ cho tôi một bao lì xì. Tôi nói vậy có đúng không, Tổng giám đốc?"
Trương Khiếu Thiên đã sớm nghĩ Diệp Lăng Phi đề cập đến chuyện này, ông cười nói:
"Cái này thì anh yên tâm, tiền lương bất quá cũng chỉ tạm thời thôi mà. Chờ đến cuối năm, tôi sẽ trả lương đúng với chức vụ Giám đốc Bộ phận của anh. Còn về tiền thưởng cuối năm thì tất nhiên là sẽ không ít rồi."
"Vậy thì tốt."
Diệp Lăng Phi dập điếu thuốc vào gạt tàn, hắn đứng dậy, nói:
"Tổng giám đốc, tôi đi làm đây, nhớ kỹ đừng có quên tiền thưởng đấy nhé."
Nhìn Diệp Lăng Phi đi ra khỏi phòng làm việc, Trương Khiếu Thiên bất đắc dĩ lắc đầu.
Vừa mới bắt đầu phiên giao dịch sáng nay, những người chơi cổ phiếu đều bán tháo cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, thế nhưng trong tay Bạch Cảnh Sùng lại chỉ có hai mươi triệu nhân dân tệ. Đêm qua, ông đã gọi điện cho ngân hàng hi vọng họ có thể cho vay tiền để ứng phó với đợt khủng hoảng lần này. Thế nhưng ngân hàng lại trả lời Bạch Cảnh Sùng rằng, hiện tại là cuối năm thế nên ngân hàng đã khóa sổ sách và không còn bất kỳ một nghiệp vụ cho vay nào nữa. Nếu như Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế muốn vay thì phải chờ tới năm sau.
Bạch Cảnh Sùng biết ngân hàng đang từ chối khéo. Nói trắng ra là bọn họ thấy tình hình trước mắt của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế không tốt lắm, thế nên không dám cho vay.
Cũng may là Bạch Cảnh Sùng vẫn còn có vài lão bằng hữu. Trương Khiếu Thiên cho vay mười triệu, từ những người khác cũng được mười triệu, tổng cộng là hai mươi triệu.
Bạch Cảnh Sùng dự định bắt đầu phiên giao dịch sáng thứ Ba ông sẽ ném mười triệu vào để kéo cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế lên, khiến cho những người chơi cổ phiếu yên tâm. Nhưng không đợi ông xuất thủ thì những người chơi cổ phiếu đã bán tháo đống cổ phiếu đó ra, Bạch Cảnh Sùng ném mười triệu vào chỉ như muối bỏ bể, không có bất kỳ một hồi âm nào. Việc này khiến Bạch Cảnh Sùng lo lắng, không hiểu đối phương rốt cuộc có bao nhiêu tiền để bỏ vào thị trường chứng khoán.
Đúng lúc Bạch Cảnh Sùng còn đang lo lắng xem có nên ném tiếp mười triệu vào nữa hay không thì đột nhiên thị trường chứng khoán có phản ứng. Không biết nguồn tài chính từ đâu mà có bao nhiêu cổ phiếu bán ra đều bị mua vào hết, khiến cho trong khoảng thời gian ngắn, giá cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế đã được kéo lên.
Rất kỳ quái, giá cổ phiếu vừa mới bắt đầu được kéo lên thì đột nhiên nhân vật thần bí kia lại dừng lại, không có bất kỳ một hành động nào nữa. Dường như hắn muốn khống chế cổ phiếu chứ không có ý định kéo giá cổ phiếu lên hẳn.
Bạch Cảnh Sùng cảm giác rất kỳ quái, rốt cuộc thì người này định làm gì?
Bạch Cảnh Sùng chỉ còn lại duy nhất mười triệu, tuy rằng nếu như bây giờ ném vào thì cũng có thể kéo giá cổ phiếu lên được một chút nhưng mà thực ra cũng không có ý nghĩa gì. Ông cảm giác dường như có hai bàn tay đang điều khiển giá cổ phiếu của tập đoàn, hơn nữa họ có nguồn tài chính rất hùng hậu, vượt xa con số mấy chục triệu.
Khi Bạch Cảnh Sùng cảm thấy không có cách nào lý giải được thì Lý Triết Hào cũng ý thức được dường như có chút không thích hợp. Ngày hôm qua, đột nhiên không hiểu nguồn tài chính từ đâu mà kéo giá cổ phiếu lên đến 8 đồng. Vốn dĩ Lý Triết Hào định khi bắt đầu phiên giao dịch sáng nay sẽ bán tháo tất cả những cổ phiếu mua ngày hôm qua để tiếp tục đè thấp giá cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, khiến cho Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế phải tan vỡ. Thế nhưng đâu ngờ rằng vừa mới bắt đầu phiên giao dịch được hơn một giờ thì giá cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế lại tăng lên, hơn nữa còn tăng rất nhanh.
Lý Triết Hào biết tình hình như vậy là không ổn, dường như có người đang giúp Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Dựa vào nguồn tài chính lên đến tiền tỷ của mình, Lý Triết Hào lập tức quyết định mua vào cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, như vậy cũng sẽ kiếm được một khoản lời.
Những người hôm qua vừa mới bán tháo cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, thấy giá cổ phiếu đang tăng liền bỏ tiền ra mua vào. Kết quả là giá cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế tăng trên diện rộng và lên tới tám đồng ba.
"Lão Trịnh, chuyện gì xảy ra vậy?"
Lý Triết Hào hỏi Trịnh Tín Vân.
Trịnh Tín Vân cười nói:
"Cái này gọi là lạc đà chết còn to hơn ngựa. Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế không còn tiền nữa nên xuất ra mấy chục triệu để giữ thể diện. Bạch Cảnh Sùng không muốn tận mắt thấy cổ phiếu của tập đoàn mình trở thành một đống giấy vụn. Ông ta định giở tiểu xảo với chúng ta, muốn cho chúng ta thấy nguồn lực tài chính của ông ta vẫn còn rất dồi dào. Thế nên chúng ta sẽ tiếp tục thu mua cổ phiếu, rồi ngày mai lại bán tháo ra, để xem rốt cuộc thì Bạch Cảnh Sùng có bao nhiêu tiền để chơi."
"Ừ, tốt, cứ làm như vậy đi."
Lý Triết Hào hết sức tín nhiệm Trịnh Tín Vân. Chủ ý đã định, Lý Triết Hào phân phó cho người đi mua cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, có bao nhiêu mua hết.
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả