Đó là tất nhiên, chẳng lẽ anh không biết tôi rất am hiểu kỹ thuật làm bếp sao?
Tưởng Á Đông cầm gói vịt nướng đi vào phòng, ánh mắt quét một vòng xung quanh gian phòng, không nhìn thấy thứ gì để đựng đồ ăn. Anh ta đi đến chỗ điện thoại trong phòng, gọi cho nhân viên lễ tân. Rất nhanh, một nhân viên phục vụ đẩy xe lên phòng, không chỉ mang đĩa tới mà còn có cả dao. Đó chính là thứ Tưởng Á Đông gọi là am hiểu kỹ thuật làm bếp, bởi vì anh ta nhờ nhân viên phục vụ thái thịt vịt. Diệp Lăng Phi đi lấy hai ly rượu, đặt lên bàn. Thấy Tưởng Á Đông cầm đĩa tới, hắn cười nói:
- Tưởng thị trưởng, lần này anh đã cho tôi được mở mang kiến thức thế nào là lãnh đạo. Nếu lãnh đạo mà có biện pháp hay là nhờ người khác làm giúp, gọi tắt là 'chỉ tay năm ngón'!
Tưởng Á Đông nghe Diệp Lăng Phi trêu chọc như vậy, anh ta vẫn tươi cười như không có chuyện gì, đáp lễ:
- Diệp tiên sinh, những lời này của anh tôi sẽ ghi nhớ kỹ. Chờ khi nào quay trở lại thành phố, tôi sẽ đem câu nói này của Diệp tiên sinh ra để làm khẩu hiệu tuyên truyền, nói rõ với tất cả những người lãnh đạo rằng, chúng ta tuyệt đối không thể chỉ biết nói mà không biết làm!
- Đừng, đừng, Tưởng thị trưởng à, anh không thể làm như vậy được. Anh đây là đang chế giễu tôi đó sao? Tôi chỉ thuận miệng nói như vậy thôi, tôi làm gì có tài cán mà dám bảo những người lãnh đạo như các anh phải làm gì chứ!
Diệp Lăng Phi ngồi xuống, lấy chai rượu vang, trước tiên cầm ly rượu của Tưởng Á Đông, vừa rót rượu vừa nói:
- Tưởng thị trưởng, anh thật sự không cần mỹ nữ ở cạnh sao? Tôi nói nhỏ anh nghe nhé, ở đây có rất nhiều người đẹp đấy, vừa rồi tôi cũng nhìn thấy một người đẹp ở đây đó!
Tưởng Á Đông cười nói:
- Diệp tiên sinh, nơi đây đã có nhiều mỹ nữ như thế, thế tại sao tôi lại không thấy Diệp tiên sinh đi tìm mỹ nữ nhỉ? Chẳng lẽ Diệp tiên sinh không có hứng thú với những mỹ nữ ở đây, hay là vì những mỹ nữ bên cạnh anh đã quá nhiều rồi, khiến anh phải e ngại?
Lúc Tưởng Á Đông nói những lời này, ánh mắt anh ta cũng chứa đựng ý cười nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi đặt ly rượu trước mặt Tưởng Á Đông, hắn cười nói:
- Tưởng thị trưởng, trong lòng tôi hiểu thật ra anh muốn nói gì với tôi. Nếu tôi nói là tôi luôn giữ mình trong sạch thì anh có tin không?
- Ừm... nếu người khác nói như vậy thì có lẽ tôi sẽ không tin, nhưng nếu là Diệp tiên sinh nói câu này thì tôi tuyệt đối không tin!
Tưởng Á Đông cũng rất thú vị. Anh ta vừa nói câu này xong khiến Diệp Lăng Phi cũng phải bật cười. Hắn lắc đầu, nói:
- Tưởng thị trưởng, không ngờ anh cũng hài hước như vậy, lại còn đùa giỡn với tôi như thế nữa! Được rồi, tôi thừa nhận, không phải tôi không muốn tìm mỹ nữ, mà là vì ở đây thật sự không có mỹ nữ nào cả. Tưởng thị trưởng, bây giờ anh đã hài lòng chưa?
Tưởng Á Đông cầm lấy ly rượu, anh ta cười nói:
- Anh hỏi tôi có tin anh hay không à? Tôi uống rượu đã rồi nói sau. Tôi cho anh biết một bí mật, tuyệt đối đừng để người khác biết nhé: thật ra tôi là một ma men, nhất là khi nhìn thấy những chai rượu ngon, tôi không thể chờ đợi mà muốn uống ngay. Nào, chúng ta tạm thời không nói chuyện nữa, để tôi thưởng thức xem hương vị của loại rượu này thế nào!
Diệp Lăng Phi cười cười, hắn cũng nâng ly lên, đưa lên miệng uống một ngụm. Tưởng Á Đông cũng uống một ngụm, sau đó gật đầu, nói:
- Ừm, rượu này không tệ. Diệp tiên sinh, bây giờ tôi có thể trả lời anh. Thật ra, từ trước tới giờ tôi không tin anh, bởi vì những gì anh nói cho tới lúc này đều không phải sự thật!
Diệp Lăng Phi nghe Tưởng Á Đông nói như vậy liền cười bảo:
- Tưởng thị trưởng, anh không cảm thấy anh nói như vậy quá thẳng thắn sao? Tôi nhớ là những người làm quan như các anh, lúc nói chuyện đều thích vòng vo tam quốc cơ mà. Sao hôm nay Tưởng thị trưởng lại nói chuyện một cách thẳng thắn như vậy, tôi sắp không chịu nổi rồi!
- Bởi vì hôm nay ở đây chỉ có hai người chúng ta, tôi không cần lo lắng gì cả, trong lòng tôi nghĩ gì thì sẽ nói như vậy!
Tưởng Á Đông nói đến đây lại bổ sung thêm một câu:
- Tôi nói trước để anh rõ, sau khi ra khỏi gian phòng này, tôi sẽ không thừa nhận những gì mình đã nói đâu!
- Hiểu rồi hiểu rồi!
Diệp Lăng Phi cầm lấy một cái chân vịt, đưa lên miệng xé một miếng, hoàn toàn không để ý tới hình tượng. Thấy bộ dạng đó của Diệp Lăng Phi, Tưởng Á Đông cũng cầm lấy một cái chân vịt, cũng giống như Diệp Lăng Phi, đưa lên miệng xé một miếng. Bộ dạng của Tưởng Á Đông lúc ăn giống hệt như Diệp Lăng Phi, đều cực kỳ khó coi. Nếu để người ngoài nhìn thấy bộ dạng này của Tưởng Á Đông thì nhất định sẽ sốc. Tưởng Á Đông dù gì cũng là thị trưởng, sao có thể không để ý hình tượng như vậy được chứ. Nhưng mà đúng như những gì Tưởng Á Đông mới nói lúc nãy, ở đây chỉ có anh ta và Diệp Lăng Phi. Sau khi ra khỏi gian phòng này, Tưởng Á Đông sẽ không thừa nhận chuyện này, anh ta không cần phải lo lắng gì. Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng ăn uống phàm ăn tục uống của Tưởng Á Đông, hắn gật đầu, nói:
- Tưởng thị trưởng, tôi rất thích tính cách của anh. Nếu anh không phải người của Tưởng gia, biết đâu chừng chúng ta thật sự có thể trở thành bạn đấy. Chỉ đáng tiếc là đến cuối cùng chúng ta không thể nào trở thành bạn được!
Diệp Lăng Phi nói đến đây, lại bổ sung thêm:
- Nhưng mà lúc này chúng ta có thể làm bạn!
Tưởng Á Đông cầm lấy ly rượu vang uống một ngụm, anh ta nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Diệp Lăng Phi, tôi hỏi anh một việc, anh có thể lựa chọn trả lời hoặc không trả lời!
- Hỏi đi!
Diệp Lăng Phi khoát tay với Tưởng Á Đông, ý bảo anh ta không cần e dè, có chuyện gì thì cứ hỏi. Tưởng Á Đông nói:
- Tôi rất muốn biết rốt cuộc anh và Hiểu Lộ có quan hệ như thế nào. Sao tôi cứ có cảm giác giữa anh và Hiểu Lộ có quan hệ nào đó không thể nói ra, là kiểu... kiểu..., tóm lại, là kiểu quan hệ mà tôi cũng không diễn đạt được!
Tưởng Á Đông nói xong, Diệp Lăng Phi lại bật cười. Hắn nhìn Tưởng Á Đông, nói:
- Tôi hiểu ý anh. Có phải là anh muốn hỏi quan hệ giữa tôi và Hiểu Lộ thân thiết đến mức nào rồi không? Tưởng Á Đông, anh không cần nghĩ nữa, giữa anh và Hiểu Lộ sẽ không có tiến triển gì đâu. Cho dù cô ấy không phải là người phụ nữ của tôi, anh cũng không có cơ hội, huống chi, tôi căn bản không định buông tay mà!
Tưởng Á Đông cười cười, nói:
- Diệp Lăng Phi, anh quả là rất tham lam đó nhỉ! Anh đã có vợ rồi, vậy mà vẫn muốn duy trì quan hệ với Hiểu Lộ. Nhưng mà tôi lại rất khâm phục anh, bởi vì anh có thể vô liêm sỉ một cách thản nhiên như vậy. Tôi thì không được, tôi suốt ngày phải thể hiện những điều tôi không thích, cả ngày dạy dỗ người khác cũng mệt lắm đấy. Nếu có thể tôi thật sự hi vọng hai chúng ta có thể đổi chỗ cho nhau!
- Anh nói thật chứ?
Diệp Lăng Phi nghe Tưởng Á Đông nói như vậy, hắn nheo mắt lại, cười bảo:
- Không ngờ một người như tôi còn có người hâm mộ mình, hơn nữa còn là một đại nhân vật như Tưởng thị trưởng. Ừm, không tệ, không tệ. Nhưng mà cũng phải nói trước, cho dù anh có hâm mộ thế nào, tôi cũng không thể đổi cho anh được. Một cô gái xinh đẹp như Hiểu Lộ muốn tìm cũng khó lắm, tôi sẽ không buông tay đâu. Tưởng Á Đông, anh hãy đi tìm những cô gái khác đi. Chỉ có điều, tôi tin là những người như anh không lo không tìm được cô gái tốt. Mấu chốt là phải xem anh định tìm gì, không biết tôi nói có đúng không?
Tưởng Á Đông lắc đầu cười nói:
- Nếu tôi nói với anh là vợ tôi là ai không phải do tôi quyết định thì anh có tin không?
- Tất nhiên là tôi tin rồi, vì sao tôi lại không tin chứ?
Diệp Lăng Phi nghe Tưởng Á Đông nói như vậy, hắn gật đầu, đáp:
- Bởi vì tôi nghe rất nhiều người nói với tôi điều này, nhưng mà tới tận bây giờ tôi không để những lời đó vào lòng. Tôi cho rằng đó chỉ là những lời nói dối. Nếu anh thật sự gặp được cô gái mà anh yêu, vậy thì nhất định phải theo đuổi cô ấy đến cùng. Không cần chờ đến tương lai để anh hối hận, như vậy thì được gì? Tưởng Á Đông, tôi hỏi anh, anh nói anh có thể đạt đến vị trí gì, đến trung ương hay là nguyên thủ quốc gia? Tôi lại hỏi anh một câu, cho dù anh làm được như thế thì sao chứ, chẳng lẽ anh không còn là Tưởng Á Đông nữa sao?
Tưởng Á Đông uống cạn ly rượu vang một hơi. Anh ta cầm lấy chai vang, rót thêm cho mình một ly, rồi lắc đầu nói:
- Chúng ta có thể không nói đến những chuyện này được không? Đó đều là những chuyện phiền phức cả. Hôm nay tôi chỉ muốn nói chuyện phiếm với anh, nhưng chúng ta sẽ không trò chuyện về ba cái chuyện chính trị vớ vẩn đó. Chỉ nói chuyện tình yêu đôi lứa có được không?