Diệp Lăng Phi dẫn theo hai chị em Thanh Nhi và Tử Nhi đi gặp Chu Ngọc Địch. Chu Ngọc Địch chắc không thể ngờ được rằng, lúc cô ta gọi điện thoại cho Tưởng Khải Lâm thì Diệp Lăng Phi đang ngồi ngay bên cạnh. Những gì cô ta nói với Tưởng Khải Lâm đã sớm bị Diệp Lăng Phi nghe hết rồi. Từ những lời đó, Diệp Lăng Phi hiểu được rằng Chu Ngọc Địch cũng đang chuẩn bị muốn lấy mạng mình, cái gọi là địa phương an toàn đơn giản là nơi thuận tiện để giết người. Diệp Lăng Phi biết rõ chính mình chuẩn bị đối mặt với nguy hiểm, nhưng Diệp Lăng Phi là người việc nghĩa thì chùn bước, điều đó khiến cho hai chị em Thanh Nhi và Tử Nhi đều không khỏi thắc mắc. Thanh Nhi nói với Diệp Lăng Phi:
– Anh Diệp, em cho rằng với tình hình hiện giờ không nên đến đó thì tốt hơn. Anh Diệp đâu phải không biết, bà chủ làm việc chưa bao giờ do dự. Nếu quả thực bà ấy muốn ra tay thì nhất định sẽ không chút do dự đâu. Nếu anh đến đó thì có thể sẽ gặp nguy hiểm đấy!
Diệp Lăng Phi nghe Thanh Nhi nói vậy, hắn cười cười, nói:
– Tôi lại không nghĩ thế. Tôi luôn cảm thấy bà chủ của các em không phải người tệ bạc. Cho dù cô ta muốn ra tay thì ít nhất cũng phải nhìn thấy ngọc bội trong tay tôi, nếu không thì cô ta sẽ không ra tay đâu. Các em yên tâm đi, tôi đảm bảo nếu tôi chưa lấy ngọc bội ra thì bà chủ của các em sẽ không ra tay đâu!
– Vậy nếu anh lấy ngọc bội ra thì sao?
Thanh Nhi bất chợt hỏi câu này. Diệp Lăng Phi nghe Thanh Nhi hỏi vậy, khẽ cười nói:
– Nếu như vậy thì tôi tin là bà chủ của các em sẽ không chút do dự ra tay với tôi!
Diệp Lăng Phi khiến cho Thanh Nhi và Tử Nhi chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm. Hai cô không cho rằng đây là một biện pháp hay, ít nhất là trong tình hình hiện giờ, biện pháp này thật kém cỏi, đúng là hạ sách. Thanh Nhi và Tử Nhi đã tiếp xúc với Diệp Lăng Phi được một thời gian. Trong ấn tượng của hai chị em, Diệp Lăng Phi này tuy khiến người ta khó đoán khi nào hắn nói thật, khi nào nói dối, nhưng không thể phủ nhận rằng, Diệp Lăng Phi tuyệt đối không phải kẻ tự đưa mình vào chỗ nguy hiểm. Nói cách khác, trước khi làm bất cứ việc gì, hắn nhất định đã có tính toán, chỉ là cố ý không nói ra mà thôi. Hai chị em Thanh Nhi và Tử Nhi nhìn Diệp Lăng Phi, hai người bọn họ cũng không nói thêm gì nữa. Diệp Lăng Phi thấy hai chị em nhìn mình, cười hỏi:
– Các em nhìn tôi làm gì, chẳng lẽ tôi nói không đúng sao?
– Hoàn toàn không đúng!
Thanh Nhi nói,
– Anh đâu phải người thích mạo hiểm. Bây giờ anh đã có gia đình, có con gái, chẳng lẽ anh có thể liều lĩnh như vậy sao? Em không tin đâu, chỉ là anh không tin tưởng bọn em, nên mới không chịu nói với bọn em, phải không?
Diệp Lăng Phi nghe Thanh Nhi nói vậy, hắn đưa tay ra véo má Thanh Nhi, cười nói:
– Nhóc con, hóa ra em cũng rất thông minh đấy chứ, không ngờ bị em nhìn thấu rồi. Được rồi, được rồi, tôi thừa nhận mình làm vậy là có ý đồ khác, chỉ là hiện giờ vẫn chưa tới lúc, không thể nói với các em được. Tôi đã nói rồi, các em cứ đi theo tôi là được, không cần lo lắng cho sự an toàn của mình!
– Bọn em hiểu rồi!
Thanh Nhi nói,
– Anh là Satan mà, một người khiến cho bà chủ của bọn em nghe mà còn phải khiếp sợ!
– Ý em là bà chủ của bọn em rất sợ tôi sao?
Diệp Lăng Phi nghe những lời này của Thanh Nhi, hắn nhìn nhìn Thanh Nhi, hỏi:
– Em không gạt tôi đấy chứ?
– Tại sao em phải lừa anh?
Thanh Nhi cũng nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
– Chẳng lẽ lừa anh có ích lợi gì sao?
– Ừ, nói cũng đúng, các em lừa tôi cũng chẳng được lợi lộc gì cả!
Diệp Lăng Phi nghe Thanh Nhi nói vậy xong, liền cười bảo:
– Không ngờ được rằng ả đàn bà thúi Chu Ngọc Địch đó cũng biết sợ tôi. Chẳng trách cô ta luôn miệng nói là không sợ tôi, hóa ra là cô ta đang che giấu nỗi lo lắng sâu thẳm trong lòng. Ừm, rất thú vị. Sớm biết ả đàn bà thúi đó sợ mình đến thế, mình nên dọa dẫm cô ta nhiều hơn. Chỉ là bây giờ tôi nghĩ cho dù tôi muốn dọa cô ta chỉ e không còn cơ hội nữa rồi…!
Diệp Lăng Phi không nói tiếp đoạn sau, nhưng cho dù Diệp Lăng Phi không nói, hai chị em Thanh Nhi và Tử Nhi cũng nghe ra được từ trong lời nói của Diệp Lăng Phi. Hai cô hiểu được rằng Diệp Lăng Phi muốn giết Chu Ngọc Địch. Một người thì muốn giết Diệp Lăng Phi, một người khác thì lại muốn lấy mạng Chu Ngọc Địch, hai người này giống như là hai oan gia, căn bản không thể hóa giải.
Xe taxi dừng lại trước cửa một quán trà. Quán trà này có vẻ rất bình thường. Tại tỉnh thành nơi cao ốc mọc lên san sát như rừng, giữa chốn phồn hoa ấy, quán trà này lại có vẻ bình thường, bình thường đến mức không tương xứng với sự phồn hoa của thành phố. Chính vì một thành thị phồn hoa như vậy, khiến cho cuộc sống của những người ở đây có thể hưởng thụ cảm giác táo bạo mà nó đem lại, trong đó bao gồm cả những người như Chu Hồng Sâm. Trước khi đến với thành phố này, Chu Hồng Sâm hùng tâm vạn trượng, luôn cho rằng mình có thể làm nên một sự nghiệp lớn ở đây. Nhưng sau khi đến thành phố này, ông ta mới nhận ra muốn làm nên một sự nghiệp lớn ở đây là chuyện vô cùng khó khăn. Nhưng quán trà này lại có vẻ bình thường. Đến lúc Diệp Lăng Phi xuống xe, hắn vẫn không cho rằng đây là nơi họ hẹn gặp. Bề ngoài khiêm nhường, nhưng sau khi bước vào, mới biết bên trong không hề kém cạnh những quán trà hay khu vui chơi giải trí xa hoa khác, thậm chí còn toát lên một vẻ tôn quý khó nhận ra. Nơi này là một nơi bí mật, không muốn để cho công chúng biết tới. Mỗi chính phủ ở đâu cũng có những khoản kinh phí không thể công khai, và những nơi như thế này hoàn toàn là chỗ để họ tiêu tiền.
Tỉnh ủy chưa bao giờ hỏi thăm rốt cuộc nơi đây đã tiếp đãi bao nhiêu quan chức chính phủ, cũng không hỏi một ngày ở đây thu nhập bao nhiêu, càng không biết nơi này có tiến hành giao dịch ngầm nào không. Tưởng Khải Lâm nói chỗ này cho Chu Ngọc Địch, điều đó chứng tỏ thật ra quan hệ giữa Chu Ngọc Địch và Tưởng Khải Lâm rất sâu. Chỉ là bởi vì sự xuất hiện của Diệp Lăng Phi, khiến ở thời khắc cuối cùng Tưởng Khải Lâm lựa chọn từ bỏ Chu Ngọc Địch, khiến Chu Ngọc Địch không thể lấy Tưởng Khải Lâm làm chỗ dựa. Lúc Diệp Lăng Phi đến quán trà thì Chu Ngọc Địch đã chờ sẵn bên trong rồi. Trong căn phòng chỉ có một mình Chu Ngọc Địch, Chu Ngọc Địch không dẫn theo người khác. Tình hình như thế này rất dễ khiến cho người ta buông lỏng cảnh giác, cho rằng Chu Ngọc Địch không có ý gia hại, nhưng trên thực tế lại không phải như vậy. Càng yên tĩnh như thế này càng nguy hiểm. Mọi người buông lỏng cảnh giác sẽ có hậu quả thế nào, Diệp Lăng Phi không muốn phạm phải sai lầm không thể tha thứ như vậy. Hắn đi vào trong phòng, thấy Chu Ngọc Địch ngồi một mình ở đây, Diệp Lăng Phi cười nói:
– Chu Ngọc Địch, tôi cứ nghĩ ít nhất cô phải mang theo ba bốn vệ sĩ, nhưng không ngờ cô lại ngồi một mình ở đây. Cô bảo tôi phải tin tưởng cô thế nào đây?
– Chẳng lẽ không dẫn người tới thì không tốt sao?
Chu Ngọc Địch nghe Diệp Lăng Phi nói những lời đó, cô ta cười cười, nói:
– Người của tôi đều bị anh mang đi cả rồi, anh bảo tôi đi đâu mà tìm người đây? Diệp Lăng Phi, bây giờ tôi thật sự bội phục anh. Anh nói xem, rốt cuộc anh giở thủ đoạn gì, khiến cho người của tôi đều bị đưa đi? Hai tiểu nha đầu Thanh Nhi và Tử Nhi này thì còn dễ nói, dù sao bọn chúng cũng còn trẻ. Nhưng Trác Việt và Chân Cơ thì không phải người trẻ tuổi nữa, sao bọn họ có thể phản bội tôi được chứ? Chẳng lẽ thật sự là do cách quản lý của tôi có vấn đề sao?
– Ừm, tôi cũng nghĩ như thế!
Diệp Lăng Phi ngồi đối diện với Chu Ngọc Địch, ôm eo Thanh Nhi kéo cô vào lòng khi vừa ngồi xuống bên cạnh, sau đó quay sang phân phó với Tử Nhi:
– Tử Nhi, ra ngoài gọi trà cho chúng ta. Ở những nơi như thế này, chúng ta chỉ có thể tin tưởng chính bản thân mình!
Diệp Lăng Phi vừa nói ra những lời này, Chu Ngọc Địch ngồi đối diện liền nở nụ cười. Cô ta nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
– Diệp Lăng Phi, anh nói vậy khiến tôi có cảm giác bất đắc dĩ. Tôi đến đây là để nói chuyện làm ăn với anh, chứ không phải muốn so đo ân oán, nhưng anh thì khác, cái gì anh cũng nhằm vào tôi! Diệp Lăng Phi, không biết tôi nói có đúng không?
– Chu Ngọc Địch, tùy cô muốn nghĩ thế nào thì nghĩ!
Diệp Lăng Phi lạnh nhạt nói,
– Tôi vốn không có bản lĩnh gì, chỉ thích sống cẩn thận rụt rè, nhất là lúc gặp những người như cô, tôi lại càng phải cảnh giác hơn. Ai biết cô sẽ vụng trộm giở trò gì chứ! Chúng ta một là một, hai là hai, không phải tôi nhát gan, hoàn toàn là vì cô khiến tôi lo lắng, không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể làm như vậy thôi!
▷ Thiên Lôi Trúc — Nơi cộng đồng dịch AI tụ họp ◁