Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1931: CHƯƠNG 1931: CÔNG PHU SƯ TỬ NGOẠM (2)

Chu Ngọc Địch cười nói:

- Nói cũng đúng, chúng ta đang nói chuyện làm ăn, không phải là đang ngồi uống trà, chẳng ai biết sẽ xảy ra chuyện gì. Xã hội này, có một số người chuyên lừa đảo hãm hại làm đủ chuyện xấu! Diệp Lăng Phi, không nói chuyện này nữa, chúng ta nên nói về vụ giao dịch của chúng ta thì hơn!

- Chủ đề đó đang nói hay mà, sao đột nhiên lại không nói chuyện đó nữa!

Diệp Lăng Phi ôm eo Thanh Nhi, tay hắn đặt lên cánh tay bị thương còn chưa lành của cô, nhìn Chu Ngọc Địch, nói:

- Chu Ngọc Địch, trước khi chúng ta bàn chuyện làm ăn thì phải nói về Thanh Nhi đã. Cô cũng thấy cánh tay cô bé bị thương, với tư cách bà chủ của cô bé, cô có nên bồi thường một chút không?

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Chu Ngọc Địch mới quay sang nhìn Thanh Nhi. Từ lúc Thanh Nhi và Tử Nhi bước vào, Chu Ngọc Địch không hề để ý lắm đến hai người họ. Giờ đây, cô ta mới đánh giá Thanh Nhi một lượt, rồi cười nhạt nói:

- Đối với kẻ phản bội tôi, tôi chưa giết chết cô ta đã là ân huệ lớn nhất rồi, còn nói gì đến chuyện bồi thường chứ!

Khi Chu Ngọc Địch nói câu này, Diệp Lăng Phi cảm nhận rõ thân thể Thanh Nhi trong lòng khẽ run lên, đó là sự run rẩy vô thức. Hắn khẽ siết chặt tay mình. Thanh Nhi cảm giác được cánh tay Diệp Lăng Phi đang ôm chặt lấy cô, cô nép mình vào ngực hắn, giống như Bạch Tình Đình trước kia lúc gặp nguy hiểm thường làm vậy, hy vọng có thể nương tựa vào Diệp Lăng Phi để tìm cảm giác an toàn. Diệp Lăng Phi cười nói:

- Chu Ngọc Địch, cô nói vậy là không đúng rồi. Tuy cô ấy là thuộc hạ của cô, nhưng đó đã là chuyện quá khứ. Cô cũng thấy đấy, giờ đây chị em Thanh Nhi và Tử Nhi đã không còn quan hệ gì với cô nữa, cô cũng nên bồi thường một chút cho hai cô bé chứ! Nếu cô khăng khăng cho rằng mình không cần bồi thường cho hai chị em họ thì tôi cũng không còn lời gì để nói nữa. Tôi nghĩ giữa chúng ta không có gì để bàn bạc cả. Tôi không muốn bàn chuyện làm ăn với một con động vật máu lạnh, nhất là một số kẻ súc sinh không biết mình phải làm gì!

Khi Diệp Lăng Phi nói những lời này, sắc mặt hắn trầm xuống. Hắn ôm eo Thanh Nhi, nói:

- Thanh Nhi, chúng ta đi thôi!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, chợt nghe Chu Ngọc Địch hỏi:

- Diệp Lăng Phi, chẳng lẽ anh thực sự muốn ra mặt vì hai cô bé này sao?

- Vì sao lại không ra mặt cho họ chứ? Chẳng lẽ cô không cảm thấy hai người họ rất đáng thương sao? Chu Ngọc Địch, tôi nghĩ bất kỳ ai có lương tâm khi gặp Thanh Nhi và Tử Nhi đều có chung một suy nghĩ giống như tôi: rằng hai cô bé rất đáng thương, các cô nên được bồi thường vì những gì mình phải chịu!

Chu Ngọc Địch cười nhạt, nói:

- Bọn chúng mà đáng thương à? Lúc bọn chúng giết người thì có đáng thương không? Thanh Nhi, không ngờ ngươi đã tìm được chỗ dựa rất tốt đấy. Hừ, không tệ, cô bé ngươi cũng biết dùng thân thể mình để đạt được lợi ích nhỉ!

Thanh Nhi liếc nhìn Chu Ngọc Địch, cô lạnh lùng nói:

- Bà chủ, không như những gì bà nghĩ đâu. Lần này Diệp tiên sinh hoàn toàn giúp chúng tôi vì mục đích khác. Tôi không biết mục đích thực sự của anh ấy là gì, nhưng tôi có thể khẳng định một điều: Diệp tiên sinh sẽ không hại chúng tôi. So với bà chủ, tôi tin tưởng Diệp tiên sinh hơn nhiều!"

- Hay, nói rất hay!

Chu Ngọc Địch cười lạnh, nói:

- Không ngờ ta lại nuôi lũ phản đồ các ngươi! Thanh Nhi, ngươi có nghĩ tới không, các ngươi sống như thế nào? Nếu không có ta, các ngươi đã chết từ lâu rồi. Nhưng giờ đây các ngươi lại quay ngược lại cắn ta, giỏi thật đấy, hóa ra bấy lâu nay ta lại nuôi ong tay áo nuôi cáo trong nhà!

- Bà chủ, chuyện này không thể trách tôi, là do đám lính đánh thuê mà bà mời tới làm...!

Thanh Nhi vừa nói đến đây đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời. Chỉ nghe Diệp Lăng Phi nói:

- Thanh Nhi, tôi tin là bây giờ cho dù cô có nói gì thì Chu Ngọc Địch cũng sẽ không nghe đâu. Cô ta tin rằng cô đã phản bội cô ả. Chỉ có điều tôi cho rằng đó là một sự lựa chọn không tệ, như vậy thì cô có thể rời bỏ Chu Ngọc Địch rồi, chẳng lẽ như vậy không tốt sao?

Thanh Nhi trầm mặc một lát rồi nói:

- Quả thực là một sự lựa chọn không tệ!

Tử Nhi từ bên ngoài bước vào, tự mình bê ấm trà và chén trà, đặt trước mặt Diệp Lăng Phi. Sau đó, Tử Nhi ngồi xuống bên cạnh hắn. Diệp Lăng Phi nhìn Chu Ngọc Địch, nói:

- Chu Ngọc Địch, chúng ta bàn từng chuyện một. Vốn dĩ tôi định tạm gác những chuyện đó lại rồi nói sau, nhưng nếu cô đã muốn nói chuyện với tôi thì tiện thể tôi cũng nói luôn! Đầu tiên là đám lính đánh thuê mà cô mời tới giết tôi đã chết hết rồi, hình như là 6 người. Không ngờ bọn chúng bị ngã chết ở thành phố Vọng Hải!

- Ngã chết rồi sao?

Chu Ngọc Địch sửng sốt. Quả thực cô ta không liên lạc được với đám người Nagy nữa. Chu Ngọc Địch đang suy nghĩ xem rốt cuộc vì sao Nagy lại không liên lạc với mình. Chẳng lẽ là vì bọn chúng không tin mình, cố ý không muốn liên lạc với mình sao? Chu Ngọc Địch vẫn còn chưa nghĩ thông. Khi cô ta nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trong đầu không khỏi nghĩ đã có chuyện xảy ra, cô ta liền nhìn về phía Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Thật ra thì không thể nói là ngã chết được. Bọn họ chết trên một chiếc máy bay trực thăng, không biết vì nguyên nhân gì mà chiếc máy bay đó nổ tung, kết quả những người đó đều chết hết. Tôi nghĩ có lẽ là do có người nào đó cố ý đùa dai đặt bom trên chiếc trực thăng mới thành ra nông nỗi này!

Chu Ngọc Địch nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô ta lập tức hiểu được ý tứ của hắn. Giờ phút này, Chu Ngọc Địch trái lại trở nên bình tĩnh. Những tên lính đánh thuê đó đã chết, tất nhiên không thể nói gì về quan hệ với cô ta. Tạm thời Chu Ngọc Địch sẽ không thừa nhận cô ta có liên quan với đám lính đánh thuê đó, tuy cô ta cũng biết, lý do này của mình có lẽ cũng không thể lay chuyển được Diệp Lăng Phi, nhưng so với việc không có lý do gì thì còn tốt hơn. Từ trong lời nói của Diệp Lăng Phi, Chu Ngọc Địch nghe ra được, lần này vì tiêu diệt những tên lính đánh thuê đó mà Diệp Lăng Phi đã bỏ ra không ít vốn liếng, thậm chí còn không tiếc cho nổ một chiếc máy bay trực thăng. Chu Ngọc Địch có thể cảm nhận được sự thù hận của Diệp Lăng Phi đối với những tên lính đánh thuê đó. Cô ta tỏ ra lạnh nhạt, nói:

- Chuyện của những tên lính đánh thuê đó không liên quan gì tới tôi. Bọn chúng sống hay chết, chẳng dính dáng gì đến tôi cả. Điều tôi quan tâm nhất là ngọc bội, những chuyện khác tôi đều không quan tâm!

- Nhưng đám người Trác Việt hoàn toàn vì những tên lính đánh thuê đó mới phản bội cô. Chu Ngọc Địch, chẳng lẽ cô thật sự không biết một chút nguyên nhân nào sao?

- Tại sao tôi phải biết chứ?

Chu Ngọc Địch khẽ cử động tay phải, cô ta lấy bao thuốc lá ra. Sau khi châm một điếu, Chu Ngọc Địch đảo mắt nhìn hai chị em Thanh Nhi và Tử Nhi, nói:

- Tôi tin là hai cô bé ước gì tôi chết sớm một chút thì càng tốt. Diệp Lăng Phi, tôi hy vọng anh có thể hiểu được một điều: đối với anh mà nói, tôi dù sao cũng là một khách hàng. Tôi sẽ mua những miếng ngọc bội trong tay anh với giá mà anh muốn. Nếu không có tôi ở đây, tôi tin là những miếng ngọc bội trong tay anh sẽ trở thành phế vật đấy!

Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:

- Điểm ấy thì tôi cũng thừa nhận. Chu Ngọc Địch, tôi không phủ nhận điều đó. Số ngọc bội trong tay cô nhiều hơn tôi, nhưng cô có từng nghĩ qua chứ, nếu tôi không muốn những miếng ngọc bội đó nữa thì sao?

Chu Ngọc Địch sửng sốt nhìn Diệp Lăng Phi, trong lòng cô ta không hiểu rốt cuộc hắn muốn nói điều gì. Chợt nghe Diệp Lăng Phi lạnh nhạt nói:

- Tôi nghĩ là tôi đã nói ra đề nghị của mình rồi. Chu Ngọc Địch, cô không nên đem mấy miếng ngọc bội đó ra nói chuyện với tôi. Chuyện mà chúng ta nói bây giờ là vấn đề đền bù tổn thất cho Thanh Nhi và Tử Nhi. Nếu cô không có thành ý bù đắp tổn thất thì xin lỗi, tôi cũng không muốn bán ngọc bội nữa!

Diệp Lăng Phi nói xong, Chu Ngọc Địch suy nghĩ một chút, cuối cùng khẽ gật đầu nói:

- Diệp Lăng Phi, tôi chấp nhận. Nói đi, anh muốn bao nhiêu tiền?

- 10 triệu đô la Mỹ!

Diệp Lăng Phi mở miệng nói. Hai chị em Thanh Nhi và Tử Nhi nào ngờ được rằng Diệp Lăng Phi mở miệng là đòi 10 triệu, hai chị em cô đều ngây ngẩn cả người. Chu Ngọc Địch cũng không ngờ Diệp Lăng Phi chào giá cắt cổ như vậy. Lần này cô ta tới đây mang theo không nhiều tiền lắm, chỉ cầm 10 triệu đô la tới, định thả con săn sắt bắt con cá rô. Nhưng Chu Ngọc Địch không ngờ Diệp Lăng Phi mở miệng là đòi 10 triệu, hơn nữa tiền này chỉ là để đền bù thiệt hại cho hai chị em Thanh Nhi và Tử Nhi thôi, về phần ngọc bội thì không nhắc tới một chữ nào. Diệp Lăng Phi chào giá rất chát, 10 triệu đô la tương đương với hơn 60 triệu nhân dân tệ. Diệp Lăng Phi rõ ràng là định dùng công phu sư tử ngoạm để vòi tiền.

❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!