Bạch Tình Đình không nói gì, cô cầm ly rượu vang, đưa lên miệng, uống một ngụm hết một nửa ly. Rượu dính trên môi cô, Bạch Tình Đình thậm chí còn không nghĩ tới chuyện lau đi, cô đang cảm thấy rất phiền não. Johann Vương tay cầm một ly vang, hắn cũng không định uống rượu, nói:
– Có những lúc cô nên nghe ý kiến của người khác, có lẽ tôi chính là người có thể cho cô lời khuyên đó!
Bạch Tình Đình nghe Johann Vương nói vậy, cô quay sang nhìn hắn, trong ánh mắt toát lên vẻ không tín nhiệm, cô lắc đầu, nói:
– Anh không thể nào cho tôi lời khuyên được, anh căn bản không biết có chuyện gì xảy ra!
– Tôi nghĩ biểu hiện vừa rồi của cô đã nói cho tôi biết trong lòng cô đang có chuyện phiền não. Chỉ là, tôi cho rằng bây giờ cô không cần phải kể lại chuyện đó, mà hãy uống xong ly rượu trong tay, sau đó lại tìm một chỗ có thể ngắm cảnh. Vừa ngắm cảnh bên ngoài, vừa kể chuyện phiền não trong lòng cô, người đứng cạnh cô sẽ cho cô lời khuyên thỏa đáng nhất, giúp cô và gia đình không bị tổn thương! Dường như tôi uống hơi nhiều rượu, có lẽ nên ra ngoài hóng gió một chút cho tỉnh táo. Tôi nhớ có một sân thượng có thể ngắm cảnh bên ngoài!
Johann Vương nói xong câu ấy, cầm lấy một ly rượu đi ra ngoài, để Bạch Tình Đình ở lại đó. Bạch Tình Đình sau một lát chần chừ, cuối cùng uống nốt ly rượu trong tay, rồi lại lấy một ly rượu khác, đuổi theo Johann Vương. Vu Tiểu Vũ đang trò chuyện với Trác Văn Quân, vừa rồi Bạch Tình Đình đã nói là muốn đi lấy rượu, nhưng Vu Tiểu Vũ lại thấy Bạch Tình Đình đi ra ngoài. Cô do dự một lát, dường như là đang đắn đo không biết có nên đi cùng không. Trác Văn Quân đứng trước mặt Vu Tiểu Vũ, lại nói đến những chuyện khác, Vu Tiểu Vũ chỉ có thể từ bỏ ý nghĩ này, tiếp tục trò chuyện với Trác Văn Quân. Johann Vương tựa người vào lan can, tay cầm một ly rượu vang, nhìn về phía xa. Khi hắn nghe thấy tiếng bước chân sau lưng mình, Johann Vương cũng không quay lại, mãi đến khi tiếng bước chân dừng hẳn, Johann Vương mới cười nói:
– Cô có nhận ra không, thật ra thành phố này rất đẹp, đẹp đến mức khiến tôi cảm thấy bất ngờ. Tôi luôn cho rằng thành phố này không thích hợp với tôi, nhưng bây giờ tôi lại nghĩ, nếu người nhà của tôi còn sống thì nhất định sẽ định cư ở đây đấy!
Bạch Tình Đình tay cầm ly rượu, cô không để ý đến những gì Johann Vương nói mà trực tiếp hỏi luôn:
– Có phải là tất cả đàn ông đều háo sắc không?
Johann Vương nghe Bạch Tình Đình hỏi vậy thì bật cười, đáp:
– Đàn ông háo sắc là do hormone sinh dục nam của anh ta quyết định sứ mệnh kéo dài sự sống của đàn ông. Lúc đó cần giao phối với nhiều giống cái hơn để đạt được nhiều cơ hội sinh sản hơn, đó là bản tính của đàn ông. Nếu đàn ông không háo sắc thì sẽ đánh mất bản tính của mình đấy.
– Nói xạo, đây rõ ràng là nói xạo!
Bạch Tình Đình nói.
– Tất nhiên, tôi biết tôi nói như vậy đối với phụ nữ họ sẽ không muốn chấp nhận. Thực ra, bên trong phụ nữ cũng có loại gen đó, chỉ là phụ nữ so với đàn ông thì kín đáo hơn một chút. Nhưng điều đó không có nghĩa là phụ nữ không háo sắc, ngay cả những người phụ nữ bị lãnh cảm, trong cơ thể họ cũng có loại hormone này. Chỉ là những người phụ nữ khác nhau phải tìm những người đàn ông khác nhau. Từ trước đến giờ tôi luôn cho rằng thế giới này không có gì là vĩnh viễn không thay đổi cả, giống như tình cảm. Nếu như gặp được người thích hợp hơn thì sẽ càng có sức hấp dẫn lớn hơn!
Bạch Tình Đình quay sang Johann Vương, nói:
– Anh đây là đang quấy rối tình dục một cách trắng trợn, bất kỳ lúc nào tôi cũng có thể tố cáo anh đấy!
– Tôi chỉ nói ra quan điểm của tôi thôi, Tổng giám đốc Bạch. Tôi muốn nhắc nhở cô, là cô hỏi tôi chuyện này trước nên tôi mới trả lời đấy. Và tôi muốn nói thêm là tôi đã nghiên cứu về khả năng kết đôi của nam nữ trong xã hội, tôi gọi tắt là khảm Q. Đơn giản là làm thế nào để có thể nhìn thấu tâm tư người khác trong thời gian ngắn nhất, đó là một cách khống chế...!
Những gì Johann Vương nói sau đó khiến Bạch Tình Đình nghe mà như nước đổ lá khoai, căn bản không hiểu lý luận mà Johann Vương đang nói là gì. Nhưng không thể phủ nhận một điều, Johann Vương này quả thực rất lợi hại, chỉ nói vu vơ mấy câu đã khiến Bạch Tình Đình chú ý đến câu chuyện của mình.
– Vậy anh nói vấn đề của tôi là gì?
Bạch Tình Đình hỏi.
– Gia đình cô, chồng cô có người phụ nữ khác ở bên ngoài. Làm vợ, cô cảm thấy không cam lòng. Cô đang chờ cơ hội, chờ đợi một cơ hội để chứng minh chuyện đó, cũng là đợi cơ hội để bộc lộ. Nếu tôi đoán không lầm thì thậm chí trong lòng cô còn đang suy nghĩ có nên ly hôn làm kết cục cuối cùng không!
Bạch Tình Đình há hốc miệng, cô không tài nào ngờ được Johann Vương nói cứ như tận mắt nhìn thấy vậy. Hắn nói toẹt hết suy nghĩ trong lòng cô ra. Lúc đối mặt với Johann Vương, Bạch Tình Đình có cảm giác vô lực, cảm giác đó giống như Diệp Lăng Phi từng gặp phải khi đối diện với Johann Vương. Nếu không thì Diệp Lăng Phi cũng đã không bảo Angel đi điều tra bối cảnh của Johann Vương. Diệp Lăng Phi cũng muốn biết rốt cuộc Johann Vương là thần thánh phương nào. Bây giờ xem ra, hiển nhiên, Johann Vương không đơn giản như những gì Angel điều tra ra được.
Bạch Tình Đình uống một hớp rượu, Johann Vương lấy khăn tay từ trong người ra. Bạch Tình Đình nhìn Johann Vương đưa khăn tay cho cô. Nếu lúc này Johann Vương dùng khăn tay trực tiếp lau chỗ rượu dính trên môi cô, Bạch Tình Đình nhất định sẽ cự tuyệt, sau đó sẽ hung hăng khinh bỉ cái tên nhìn có vẻ cẩn thận nhưng lại thiếu lễ phép này. Không phải lúc nào cũng cần tỏ ra mình là một người đàn ông cẩn thận, nhưng Johann Vương lại đưa khăn tay cho Bạch Tình Đình, điều đó lại hoàn toàn khác. Trong mắt Bạch Tình Đình, Johann Vương là một người chu đáo, biết săn sóc. Bạch Tình Đình là phụ nữ đã có chồng, Johann Vương sẽ không để Bạch Tình Đình trở thành chủ đề của các phóng viên giải trí ở nơi công cộng như vậy. Johann Vương đưa khăn tay cho Bạch Tình Đình rồi nói:
– Cô đã uống nhiều quá rồi, rượu không phải uống như vậy đâu. Cô uống như vậy sẽ chỉ khiến bản thân say, cũng không thể giải quyết được sự phiền muộn trong lòng. Nếu là tôi thì tôi sẽ chậm rãi uống rượu, thưởng thức hương vị của rượu, rồi nghĩ xem rốt cuộc nên làm thế nào là tốt nhất!
– Tôi không biết phải làm gì cả. Nếu là người khác thì tôi sẽ rất quyết đoán nói cho họ biết phải làm gì, nhưng chuyện này lại xảy ra với tôi, tôi cũng không biết phải làm sao bây giờ!
Johann Vương cười nhẹ, nói:
– Thật ra trong lòng cô biết phải làm sao. Người ta sống, điều quan trọng nhất là phải hiểu mình muốn gì, phải kiên định nguyên tắc. Cô đã nghe chuyện con đập trên sông chưa?
Bạch Tình Đình lắc đầu, Johann Vương cười nói:
– Thật ra, câu chuyện đó kể về một con đập ở dòng sông nọ ngàn năm vững chãi. Người ngoài nhìn vào thấy, con đập đó không gì có thể phá nổi. Nhưng một khi có người bắt đầu, lúc xây đập đã dùng một ít tạp chất, mọi chuyện sẽ ngày càng không ổn. Đến cuối cùng, người ta sẽ phát hiện ra có quá nhiều tạp chất, bởi vì khi một người nghĩ như thế, hai người nghĩ như thế, cứ luôn cho rằng không có vấn đề, cuối cùng, con đập sẽ bị phá hủy đấy. Chúng ta đều phải kiên định nguyên tắc, không thể lui bước!
Johann Vương nói xong, uống sạch ly vang trong tay, hướng về Bạch Tình Đình cười nhẹ nói:
– Tính tôi vốn không thích kể chuyện lắm, tôi nghĩ là do tôi đã uống hơi nhiều. Rất vui được gặp cô ở đây, Tổng giám đốc Bạch, biết đâu chừng sau này chúng ta còn có cơ hội gặp nhau...!
Johann Vương nói xong liền xoay người rời đi, không hề có ý muốn nói tiếp với Bạch Tình Đình. Phải biết rằng Bạch Tình Đình đã gặp rất nhiều người đàn ông có vẻ ngoài tiêu sái, thường đợi cô bắt chuyện, nhưng lúc này có lẽ cô cũng nên đi. Lúc trước Bạch Tình Đình không hề muốn bỏ đi, nhưng lần này cô lại quay người lại rồi. Bạch Tình Đình không thể phủ nhận, có mấy lời Johann Vương nói đã chạm đến tim cô. Cô đương nhiên nhớ rõ mình đã lần lượt cho phép Diệp Lăng Phi xằng bậy bên ngoài như thế nào. Lúc đó cô chỉ hy vọng mình có thể duy trì gia đình này, nhưng hiện giờ xem ra dễ dàng tha thứ cũng không phải là biện pháp tốt nhất, sẽ chỉ khiến Diệp Lăng Phi không biết kiêng dè.