Bạch Tình Đình quay người lại, đã thấy Johann Vương đã đi xa, Johann Vương dường như không muốn nói thêm với Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình nhớ tới những gì Johann Vương vừa nói, cô lẩm bẩm:
– Ông xã, anh không thể khiến em quá đau lòng được, em đã vì anh mà dễ dàng bỏ qua nhiều chuyện, sức chịu đựng của em cũng có giới hạn!
Bạch Tình Đình nói xong, cô uống cạn ly rượu vang rồi quay trở lại bữa tiệc. Vu Tiểu Vũ và Trác Văn Quân cũng đã không còn nói chuyện với nhau nữa. Thấy Bạch Tình Đình đã quay lại, Vu Tiểu Vũ đi tới, thấp giọng hỏi:
– Em gái, rốt cuộc có chuyện gì vậy, sao em lại đi ra ngoài với người đàn ông đó?
– Chị, không có chuyện gì đâu!
Bạch Tình Đình lắc đầu, nói:
– Dạo này tâm tình của em không được tốt, chị, em cảm thấy hơi mệt, muốn về nhà trước!
– Ừ!
Vu Tiểu Vũ đáp.
Bạch Tình Đình không ở lại đây quá lâu, cô rời khỏi bữa tiệc. Vu Tiểu Vũ nhíu mày, nhớ lại những lời Bạch Tình Đình từng nói, Vu Tiểu Vũ luôn cảm thấy có điều gì bất ổn. Cô đang do dự không biết có nên kể cho Diệp Lăng Phi nghe chuyện này không. Thái độ của Bạch Tình Đình lúc này khiến Vu Tiểu Vũ không khỏi lo lắng. Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Tần Dao gọi tới, điều đó khiến Diệp Lăng Phi bất ngờ, hay đúng hơn, hắn không ngờ Tần Dao lại gọi cho mình vào lúc này. Theo Diệp Lăng Phi, Tần Dao sống một mình ở nước ngoài rất tốt, như vậy là đủ rồi. Trước kia Diệp Lăng Phi và Tần Dao quả thực từng có một đoạn tình cảm, nhưng giờ đây, chuyện giữa hắn và Tần Dao đã là quá khứ xa xôi. Diệp Lăng Phi mong Tần Dao có thể có cuộc sống riêng, tìm được người đàn ông mình yêu để kết hôn. Diệp Lăng Phi nghĩ vậy trong lòng, khi hắn nghe Tần Dao nhắc đến những chuyện cũ, Diệp Lăng Phi bỗng nhiên khẽ thở dài, nói:
– Đều là chuyện quá khứ rồi, không ngờ em vẫn còn nhớ rõ ràng đến thế. Nhóc con, em không thể cứ mãi như vậy được!
– Chính vì em đã gây ra, nên em mới nói vậy!
Tần Dao nói:
– Em rất nhớ anh, có lẽ tương lai em sẽ trở lại Trung Quốc, nhưng hiện tại em biết mình chỉ có thể chờ ở đây. Em lo lắng nếu gặp anh, em sẽ không khống chế nổi tình cảm của mình!
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
– Vậy thì chờ đến khi em có thể khống chế tình cảm của mình, lúc đó hãy gặp anh!
Đến cửa quán bar, Diệp Lăng Phi dừng xe. Nhớ lại những lời Tần Dao vừa nói, Diệp Lăng Phi không khỏi bật cười. Dã Thú và Dã Lang cũng xuống xe, thấy Diệp Lăng Phi bỗng nhiên bật cười, Dã Thú không khỏi ngoác miệng hỏi:
– Lão đại, lại có chuyện gì rồi?
– Không có gì, chỉ là anh thấy có vài chuyện khá thú vị!
Diệp Lăng Phi cười cười, nhưng hắn vẫn không giải thích, chỉ gọi Dã Lang và Dã Thú:
– Đi thôi, vào trong nào!
Trong quán rượu, ánh đèn nhấp nháy, có hai ba mươi người trẻ đang khiêu vũ trên sàn. Ở quầy bar, chỉ lác đác vài gã đàn ông đang tìm kiếm con mồi. Trong quán cũng không có nhiều phụ nữ lắm, lúc này vẫn chưa đến thời điểm náo nhiệt nhất. Diệp Lăng Phi cùng Dã Thú, Dã Lang đến đây chỉ để uống rượu. Ngón tay Diệp Lăng Phi gõ nhịp xuống mặt bàn theo điệu nhạc đang phát. Dã Thú cầm một chai bia, tu ừng ực, thu hút sự chú ý của mấy cô gái ngồi gần đó. Diệp Lăng Phi quay sang phía Dã Lang, hỏi:
– Dã Lang, cậu sao rồi?
– Thế nào là thế nào?
Dã Lang hỏi lại.
– Anh có thể hỏi gì chứ, tất nhiên là chuyện con cái rồi, chẳng lẽ cậu không muốn có con sao?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Dã Lang nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền cười đáp:
– Sao lại không muốn có con chứ, chỉ là chưa đến lúc thôi!
Dã Lang nói đến đây lại nở nụ cười. Nụ cười trên môi Dã Lang giờ đây rõ ràng nhiều hơn trước. Diệp Lăng Phi rất muốn thấy Dã Lang cười như vậy, trước kia Dã Lang luôn cười quá ít, khiến người ta nhìn vào cảm thấy không thoải mái. Nhưng giờ đây, môi Dã Lang luôn chực nở nụ cười, đó là một chuyện tốt. Diệp Lăng Phi uống hết một chai bia, vỗ bụng, nói:
– Anh đi vệ sinh chút!
Nói xong, Diệp Lăng Phi cất bước về phía nhà vệ sinh. Diệp Lăng Phi đi vào nhà vệ sinh, đang lúc giải quyết nỗi buồn, đột nhiên một người đàn ông đeo kính đi đến, anh ta chọn bồn tiểu ngay cạnh Diệp Lăng Phi. Anh ta lơ đãng quan sát hạ thân Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi trừng mắt nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng.
– Tôi nhận ra anh!
Người đàn ông đeo kính đột nhiên thốt ra một câu, điều đó khiến Diệp Lăng Phi càng thêm hoảng sợ. Không phải hắn sợ bị người khác nhận ra, mà là người đàn ông đeo kính này sau khi nhìn hạ thân của hắn lại đột nhiên nói nhận ra hắn. Chẳng lẽ người này nhận ra mình thông qua hạ thân sao? Diệp Lăng Phi không muốn gặp phải một tên biến thái như vậy. Cho dù Diệp Lăng Phi cường thế đến mấy, vừa nghĩ tới có người nhìn mình như vậy, hắn cũng nổi da gà. Chung quy hắn không thể chấp nhận chuyện này được. Toàn thân Diệp Lăng Phi khẽ run rẩy, vội vàng kéo quần lên, lẩm bẩm:
– Tôi là một người đàn ông bình thường, anh ngàn vạn lần đừng có dính dáng đến tôi!
Nói xong, Diệp Lăng Phi vội vàng chạy ra khỏi nhà vệ sinh. Sau khi quay lại quầy bar, Diệp Lăng Phi lại gọi thêm một chai bia nữa, tu ừng ực, một hơi uống cạn. Dã Thú ôm một cô gái khoảng hai mươi tuổi, ăn mặc gợi cảm đi tới. Tay Dã Thú thản nhiên đặt lên mông cô gái, hắn cười toe toét hỏi:
– Lão đại, anh sao thế, trông anh cứ như vừa gặp quỷ!
– Móa nó, anh đúng là gặp quỷ thật, xui xẻo hết sức!
Diệp Lăng Phi lập tức mở miệng chửi rủa:
– Anh thật sự không ngờ đi uống rượu mà còn gặp phải một tên biến thái. Vừa nãy anh đang đi vệ sinh, có một tên đứng tiểu cạnh anh, hắn nhìn hạ thân của anh, sau đó nói cái gì mà nhận ra anh. Kệ con mẹ hắn chứ, đúng là xui xẻo mà!
Dã Thú và Dã Lang nghe xong, không nhịn được bật cười lớn. Dã Lang đưa tay vỗ vai Diệp Lăng Phi nói:
– Đây là số mệnh rồi, anh rất có dương cương chi khí đấy!
Nếu là trước kia, Dã Lang sẽ không nói vậy với Diệp Lăng Phi đâu. Bây giờ Dã Lang đã thay đổi rất nhiều. Diệp Lăng Phi cảm thấy sởn cả gai ốc. Nếu là phụ nữ thì tốt rồi, đằng này lại là một người đàn ông. Đây quả thực là chuyện khiến người ta ghê tởm đến cực điểm. Diệp Lăng Phi uống hết chai bia, khoát tay nói:
– Không nói nữa, anh về nhà ôm bà xã đây. Anh đã bảo không thể ra ngoài chơi, vừa đi chơi là gặp chuyện không may, anh nói cũng chuẩn thật. Kệ con mẹ hắn chứ, hôm nay xui xẻo, vô duyên vô cớ lại gặp phải một kẻ như vậy!
Diệp Lăng Phi hùng hổ nói. Hiển nhiên, chuyện trong nhà vệ sinh khiến Diệp Lăng Phi bị ám ảnh. Dã Thú và Dã Lang cũng không nói gì thêm với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi một mình đi ra khỏi quán bar, vừa đi được chưa xa, chợt nghe thấy sau lưng có người gọi:
– Diệp tiên sinh, xin chờ một chút!
Diệp Lăng Phi nghe thấy có người gọi mình, quay đầu lại xem là ai. Vừa nhìn đã thấy người đàn ông đeo kính vừa nói chuyện với hắn trong nhà vệ sinh đang đi theo. Diệp Lăng Phi vừa rồi đã cụt cả hứng vì sự xuất hiện của tên này, bây giờ thì hay rồi, tên này còn đuổi theo. Diệp Lăng Phi đang bực mình, hắn dừng lại, nhìn tên kia quát:
– Mày muốn làm gì, có phải muốn chết không?
Gã đàn ông đeo kính hiển nhiên không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói chuyện không khách khí như vậy. Anh ta liền chậm lại, đến khi cách Diệp Lăng Phi khoảng hai mét thì dừng bước nói:
– Diệp tiên sinh, trong tay tôi có mấy tấm ảnh, có thể chứng minh vợ anh có thể đang...!
Diệp Lăng Phi không đợi gã đeo kính nói xong, hắn đã ngắt lời:
– Tôi tin tưởng vợ mình, anh không cần nói thêm!
Diệp Lăng Phi nói xong, quay người đi về phía chiếc xe của mình. Người đàn ông đeo kính lại tiếp tục nói:
– Diệp tiên sinh, nếu anh đã không muốn mua những bức ảnh đó, tôi đành phải bán cho tòa soạn báo thôi. Tôi tin rằng tòa soạn báo sẽ cảm thấy hứng thú với những tấm ảnh này hơn đấy!
Diệp Lăng Phi quay người lại, nói với gã đeo kính:
– Lên xe đi, tôi muốn xem mấy tấm ảnh đó của anh thế nào!
Người đàn ông đeo kính nghe vậy, anh ta vội vàng bước nhanh hơn, đi tới chiếc xe của Diệp Lăng Phi, mở cửa bước lên.