Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1959: CHƯƠNG 1959: SỦNG VẬT! (2)

Lý Khả Hân nói chuyện cực kỳ thẳng thắn, không hề có chút khiếp đảm nào. Bạch Tình Đình nhìn bộ dạng của Lý Khả Hân, cô cười nói:

– Lý Khả Hân, thật không ngờ cô lại thay đổi nhiều như vậy. Cô nói như vậy rõ ràng là đã ám chỉ quan hệ giữa cô và chồng tôi. Tôi có thể hỏi sâu hơn một câu không, công ty của cô bây giờ là do chồng tôi giúp đỡ xây dựng sao?

Lý Khả Hân lắc đầu, nói:

– Tổng giám đốc Bạch, tôi có thể khẳng định với cô một điều, công ty này không có quan hệ gì với chồng cô, hoàn toàn là do một tay tôi gây dựng. Tôi vẫn luôn mơ ước vượt qua cô, nhưng nếu tôi chỉ dùng tiền của ông xã cô để vượt qua cô thì có ý nghĩa gì chứ? Tôi không thích cuộc sống như vậy!

– Vậy rốt cuộc cô muốn cái gì?

Bạch Tình Đình đột nhiên hỏi câu này. Lý Khả Hân hiển nhiên không kịp chuẩn bị cho phản ứng này của Bạch Tình Đình. Khi cô nghe Bạch Tình Đình hỏi như vậy, Lý Khả Hân hơi chần chừ một lát rồi lập tức nói:

– Nếu cô thật sự muốn hỏi tôi như vậy thì tôi sẽ trả lời rằng: thứ tôi muốn là chồng của cô. Nếu cô muốn bỏ anh ta thì tôi sẽ rất vui mừng đấy, như vậy cô đã cho tôi một cơ hội rồi!

– Cô yên tâm, tôi sẽ không để cô như nguyện đâu!

Bạch Tình Đình nói:

– Cho dù tôi không yêu anh ta, tôi cũng sẽ không ném anh ta cho cô đâu!

Bạch Tình Đình vừa nói ra những lời này, đã nhìn thấy Lý Khả Hân mỉm cười với cô. Hiển nhiên, Lý Khả Hân đã nắm được sơ hở trong câu nói vừa rồi của Bạch Tình Đình. Cô nhìn Bạch Tình Đình, nói:

– Vừa rồi cô có nói là cô không yêu chồng cô. Đã như vậy thì trong lòng tôi không cảm thấy gánh nặng gì nữa rồi. Từ trước tới giờ tôi luôn cảm thấy anh ấy đã có vợ, tôi không nên quang minh chính đại. Nhưng bây giờ tôi nghĩ mình có thể an ủi anh ấy!

– Cô đừng có hòng, chồng tôi sẽ không coi trọng cô đâu!

Bạch Tình Đình cảm thấy hối hận vô cùng, sao mình lại có thể nói như vậy chứ? Trong lòng cô cũng không hề có ý đó, cô chỉ lỡ lời nói vậy thôi. Nhưng Bạch Tình Đình không ngờ Lý Khả Hân lập tức bắt được chỗ sơ hở đó, khiến cho cô cảm thấy không thể chịu nổi. Bạch Tình Đình nghe Lý Khả Hân nói xong câu đó, cô lập tức phản bác. Lý Khả Hân cười một cách bình thản, cô nhìn Bạch Tình Đình, nói:

– Tổng giám đốc Bạch, bây giờ cô đã mất bình tĩnh. Chuyện đó không phù hợp với tính cách của cô, ít nhất cô cũng nên cố gắng giữ tỉnh táo chứ! Tôi biết mục đích cô tìm đến lần này là gì rồi, có phải muốn làm rõ quan hệ giữa tôi và chồng cô không? Thật ra, vấn đề này cô nên hỏi chồng cô chứ không phải đến tìm tôi.

Bạch Tình Đình đưa ly cà phê lên miệng, uống cạn ly cà phê, nhìn Lý Khả Hân, chậm rãi nói:

– Lý Khả Hân, chúng ta đều là phụ nữ. Bất kể trước kia tôi đối xử với cô như thế nào, tôi cũng mong cô hiểu cho tâm trạng của tôi lúc này. Trước giờ tôi không phải là người không biết đạo lý, nhưng hiện giờ tôi lại cảm thấy không hiểu nổi bản thân. Anh ấy là chồng của tôi, tôi đã kết hôn với anh ấy. Tôi hi vọng trong lòng chồng tôi chỉ có duy nhất một người là tôi. Nhưng bây giờ cô nhìn xem, bên cạnh chồng tôi lại có nhiều cô gái khác đến vậy. Tôi với tư cách vợ anh ấy, tôi chỉ muốn biết rốt cuộc trong lòng anh ấy có chỗ đứng của tôi hay không? Lý Khả Hân, tôi chỉ hi vọng cô đứng trên lập trường của một người phụ nữ mà nói cho tôi biết, rốt cuộc cô và ông xã tôi có quan hệ không?

Sau khi Bạch Tình Đình nói ra những lời này, Lý Khả Hân ngồi đối diện với Bạch Tình Đình ngẩn người. Hiển nhiên, Lý Khả Hân không ngờ Bạch Tình Đình lại ăn nói nhún nhường như vậy. Phương thức nói chuyện không hề giống như Bạch Tình Đình vốn có, nhưng Bạch Tình Đình hiện giờ lại nói chuyện với Lý Khả Hân bằng giọng điệu như vậy. Lý Khả Hân cắn chặt môi, dường như cô đang do dự. Nét mặt cũng không còn như lúc nãy nữa. Hiển nhiên, những gì Bạch Tình Đình vừa nói đã chạm đến tận sâu trong lòng Lý Khả Hân. Lý Khả Hân là một người phụ nữ, trong lòng cô bắt đầu cảm thấy đồng tình với Bạch Tình Đình. Ngay cả một người phụ nữ như Bạch Tình Đình cũng có thể gặp phải chuyện như vậy. Lý Khả Hân nói với vẻ do dự:

– Tổng giám đốc Bạch, tôi và anh ấy quen nhau từ cách đây khá lâu. Lúc đó anh ấy là trưởng phòng của tôi… Tôi và anh ấy quả thực từng có một hai lần…!

Lý Khả Hân nói đến đây, rốt cuộc không nói tiếp được nữa. Trước kia, Lý Khả Hân luôn cho rằng lúc cô đối mặt với Bạch Tình Đình có thể ứng phó dễ dàng. Hiện giờ cô mới biết được, cô căn bản không thể làm được điều đó. Lý Khả Hân đứng dậy, nói:

– Tổng giám đốc Bạch, tôi còn có chuyện phải giải quyết. Sau này chúng ta lại liên hệ nhé!

– Được!

Bạch Tình Đình đáp.

Bạch Tình Đình nhìn Lý Khả Hân vội vàng rời khỏi đây, cô mới từ từ quay đầu lại, lấy điện thoại di động ra, gọi một cuộc điện thoại. Khi đầu dây bên kia nhấc máy, Bạch Tình Đình liền hỏi:

– Nếu tôi biết chồng tôi có người phụ nữ khác ở bên ngoài thì tôi nên làm gì?

– Dựa theo suy nghĩ trong lòng cô mà làm thôi. Thật ra cô đã có kế hoạch rồi, chỉ là bây giờ cô còn đang do dự không biết có nên vạch trần thêm nhiều chuyện không thể chấp nhận. Tổng giám đốc Bạch, tất cả đáp án đều nằm trong lòng cô, cô biết phải làm gì mà!

Bạch Tình Đình mấp máy môi, nói:

– Vậy tôi hỏi anh, anh thấy suy nghĩ của tôi là như thế nào?

– Suy nghĩ của tôi về nội tâm của cô?

Trong điện thoại vang lên một hồi tiếng cười, sau đó là tiếng dập máy. Bạch Tình Đình không ngờ còn có người không thèm để ý đến mình như vậy, không nhịn được hừ lạnh một tiếng. Bất kể thế nào, trong lòng Bạch Tình Đình quả thực đã có chủ ý, cô biết rõ bước tiếp theo mình nên làm cái gì. Bạch Tình Đình lại nghĩ tới Vu Đình Đình. Theo Bạch Tình Đình thấy, mình có lẽ nên đến gặp cô bé đó để tâm sự. Tất nhiên, điều cô quan tâm không phải là cô gái tên là Vu Đình Đình đó. Bạch Tình Đình đã cho rằng Vu Đình Đình có quan hệ với Diệp Lăng Phi rồi. Cô muốn tìm hiểu về cô gái trong bức ảnh chụp cùng Diệp Lăng Phi hôm trước, chính là cô gái tên là Đường Hiểu Uyển đó. Bạch Tình Đình lấy điện thoại di động ra, gọi cho Vu Đình Đình. Khi người ở đầu dây bên kia nhấc máy, Bạch Tình Đình cười nói:

– Đình Đình đúng không, chị muốn gặp em để tâm sự, bây giờ em có thời gian không?

Ở trong phòng khách sạn, Johann Vương đặt điện thoại xuống. Đối diện với hắn, Trác Văn Quân mặc một bộ áo ngủ mỏng tang, bên trong không hề mặc gì. Cô cầm hai ly rượu vang đi đến trước mặt Johann Vương, cô đưa một ly cho Johann Vương, cầm một ly khác rồi ngồi vào lòng Johann Vương. Cánh tay mảnh khảnh khoác lên vai Johann Vương, lười biếng nói:

– Ông chủ, em thật sự không nghĩ ra mục đích ngài làm như vậy rốt cuộc là vì cái gì. Nếu ngài muốn lên giường với cô ta thì với thủ đoạn của ngài bất cứ lúc nào ngài cũng có thể, nhưng ngài lại cứ chậm rãi, điều này khiến em không thể hiểu nổi!

– Điển cố dục cầm cố túng (muốn bắt thì cố ý thả) chắc em cũng biết. Tôi đang làm như vậy. Tôi cảm thấy rất hứng thú với người bạn học của em và chồng cô ấy. Hai người bọn họ là những đối tượng đáng để nghiên cứu! Tất nhiên, tôi cũng không phủ nhận một điều là tôi có chút hứng thú với bạn học của em. Em theo tôi lâu như vậy rồi, chẳng lẽ không biết tôi không phải là một người đàn ông có thể lên giường với bất kỳ một người phụ nữ nào sao? Bạn đời của tôi nhất định phải là những người khiến tôi phải để tâm, ví dụ như em…!

Johann Vương đặt tay lên đùi Trác Văn Quân, tiếp tục vuốt ve phần trên cơ thể cô. Trác Văn Quân ngẩng mặt lên, hôn Johann Vương. Môi hắn rời khỏi môi Trác Văn Quân, hắn tiếp tục nói:

– Em khiến tôi rất thưởng thức. Đồng thời, cô ấy cũng khiến tôi phải thưởng thức. Càng tiếp xúc nhiều với cô ấy, tôi càng phát hiện mình càng ngày càng có hứng thú với cô ta. Ngoại trừ khí chất và tính khí của cô ta, với thân phận vợ của người từng sáng lập tổ chức buôn bán vũ khí Lang Nha, điều đó đủ khiến tôi cảm thấy hứng thú rồi! Satan, cái tước hiệu lừng danh. Cách đây chưa lâu, Lang Nha Satan, hai cái tên này gây sóng gió cho xã hội. Satan thậm chí còn cho rằng chính là một Đấng cứu thế, hắn có thể làm chủ thế giới này. Đáng tiếc là, hắn không hiểu được quy tắc của cái thế giới này. Thậm chí lúc gặp tôi ở tỉnh thành, hắn còn không nhớ được tôi! Nhưng tôi lại nhớ rất rõ bộ dạng của hắn lúc mới tới nước Anh. Tôi vẫn luôn dõi theo từng bước phát triển của hắn, giống như những sủng vật tôi nuôi từ nhỏ vậy. Tôi luôn dành rất nhiều thời gian và tâm huyết để theo dõi…!

– Vậy sau đó thì sao?

Trác Văn Quân hỏi.

– Em nói đám sủng vật đó á?

Johann Vương uống cạn ly rượu vang trên tay, hắn mỉm cười, nói:

– Em đoán thử xem!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!