Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1960: CHƯƠNG 1960: CHIM HOÀNG YẾN CỦA TÔI! (1)

Bạch Tình Đình gọi điện thoại cho Vu Đình Đình, sau đó hai người hẹn gặp nhau. Vu Đình Đình thầm nghĩ, Bạch Tình Đình gọi điện thoại cho cô có lẽ là để tâm sự những chuyện khác, bao gồm cả chuyện của Diệp Lăng Phi. Thế nhưng, Vu Đình Đình đã sớm hạ quyết tâm, dù thế nào cũng sẽ không nhắc đến Diệp Lăng Phi. Cô nghĩ, nếu nói chuyện với Bạch Tình Đình quá nhiều, mình có thể lỡ lời, để lộ sơ hở, khiến mọi chuyện càng thêm rắc rối. Vu Đình Đình đã suy nghĩ rất rõ ràng điều này, bất luận thế nào cũng không thể nhắc đến mối quan hệ giữa cô và Diệp Lăng Phi.

Vu Đình Đình cũng từng nghĩ đến việc từ chối gặp Bạch Tình Đình, cho rằng nếu không gặp mặt thì Bạch Tình Đình sẽ không phát hiện ra điều gì bất thường. Nhưng nghĩ lại, cô thấy suy nghĩ đó không ổn lắm. Nếu cố tình lảng tránh, Bạch Tình Đình sẽ suy đoán lung tung, điều mà Vu Đình Đình hoàn toàn không muốn. Chính bởi vậy, Vu Đình Đình rơi vào thế khó xử, cuối cùng cô quyết định vẫn gặp Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình lái xe đến trước cửa biệt thự của Vu Đình Đình, cô xuống xe gọi điện thoại báo đã đến. Điều đó khiến Vu Đình Đình càng thêm bất an, gặp cũng không được, không gặp cũng không xong, cuối cùng đành chấp nhận gặp. Bạch Tình Đình tỏ ra rất thoải mái, trong lòng cô đã sớm tính toán kỹ lưỡng về cuộc gặp này. Bởi vậy, sau khi gặp Vu Đình Đình, Bạch Tình Đình cứ theo những gì đã định sẵn mà trò chuyện.

– Đình Đình, em ở đây một mình à?

Bạch Tình Đình hỏi vậy hoàn toàn là cố ý. Trước đây, Vu Đình Đình đã từng nhắc với Bạch Tình Đình rằng cô không ở một mình, còn có một người khác sống chung. Nghe Bạch Tình Đình hỏi, Vu Đình Đình liền đáp:

– Em ở cùng với bạn của em!

– Bạn của em à?

Bạch Tình Đình cầm ly trà Vu Đình Đình pha, nhấp một ngụm nhỏ, rồi đặt ly xuống, hỏi:

– Sao chị lại chưa gặp bạn em nhỉ?

– Chị rất bận rộn!

Vu Đình Đình đáp.

– Cô ấy đang làm nghề gì?

Bạch Tình Đình hỏi.

– Hình như cô ấy làm cho một công ty giải trí, em cũng không nắm rõ lắm!

Vu Đình Đình cố ý lảng tránh, Bạch Tình Đình cũng hiểu. Cô cười cười, nói:

– Chị không có ý gì đâu, em đừng hiểu lầm. Chị chỉ muốn tâm sự với em một chút, nhưng không biết phải làm sao để tìm được một chủ đề chung. Nếu vừa rồi chị nói gì đó làm em hiểu lầm thì cho phép chị xin lỗi, chị hi vọng em có thể thông cảm cho chị!

Thái độ của Bạch Tình Đình lúc nói chuyện rất thành khẩn, khiến Vu Đình Đình tin tưởng cô. Ít nhất, trong lời nói của Bạch Tình Đình, Vu Đình Đình không phát hiện ra điều gì bất ổn. Diệp Lăng Phi tất nhiên không biết chuyện Bạch Tình Đình đi tìm Vu Đình Đình. Giờ phút này, hắn đang cùng Trương Tuyết Hàn và Vu Tiêu Tiếu đi cắm trại dã ngoại. Địa điểm cắm trại đã chọn xong, Diệp Lăng Phi dựng lều vải – việc này đối với hắn mà nói, là quen tay hay việc, không có vấn đề gì. Trương Tuyết Hàn và Vu Tiêu Tiếu thì đang chuẩn bị đồ ăn. Lúc mọi người đến nơi đã là hơn một giờ chiều, trên xe chỉ ăn lót dạ. Đến đây, hai cô gái mới bắt đầu chuẩn bị bữa ăn chính thức. Mang theo cả lò nướng, thịt cũng đã chuẩn bị sẵn, tất nhiên là phải xem tay nghề nướng đồ ăn. Vu Tiêu Tiếu cầm hai miếng thịt đã nướng chín, đặt vào đĩa, đi đến chỗ Diệp Lăng Phi đang gia cố lều vải. Cô gắp một miếng, huơ huơ trước mặt Diệp Lăng Phi, hỏi:

– Diệp đại ca, anh thấy có thơm không?

– Thơm, rất thơm!

Diệp Lăng Phi nhẹ gật đầu, đáp.

– Không sai, miếng thịt nướng này quả là rất thơm!

Vu Tiêu Tiếu cười cười, nhét miếng thịt nướng vào miệng, cố ý nói:

– Thơm cũng là để em ăn, anh không có phần đâu!

Vu Tiêu Tiếu đưa miếng thịt còn lại ra trước mặt Diệp Lăng Phi. Hắn liền cầm lấy, cho vào miệng, trong lúc nhai nhồm nhoàm, vẫn không quên công việc dựng lều của mình. Vu Tiêu Tiếu chỉ cười, không nói gì. Diệp Lăng Phi vỗ vai cô một cái, nói:

– Đi thôi, chúng ta ra ngoài ăn gì đó đi, anh đói bụng rồi, chẳng còn sức làm gì nữa cả!

Vu Tiêu Tiếu và Diệp Lăng Phi đi ra ngoài lều vải, đến chỗ Trương Tuyết Hàn. Trương Tuyết Hàn đã nướng thịt xong. Những chuyện như vậy Vu Tiêu Tiếu không bao giờ muốn làm, chỉ có những cô gái như Trương Tuyết Hàn mới nguyện ý làm. Diệp Lăng Phi đã thật sự đói bụng, hắn liền ngồi xuống ăn.

– Diệp đại ca, chị của em đâu?

Vu Tiêu Tiếu bỗng nhiên hỏi:

– Hôm nay anh không ở nhà với chị em, em thực sự cảm thấy rất kỳ lạ!

– Kỳ lạ cái gì?

Diệp Lăng Phi nghe Vu Tiêu Tiếu hỏi vậy, hắn quay sang nhìn cô, nói:

– Chị của em cũng có việc phải làm, anh cũng có việc phải làm, chẳng lẽ như bây giờ không tốt sao?

Vu Tiêu Tiếu đảo mắt nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

– Diệp đại ca, em cảm thấy anh và chị nhất định có chuyện gì đó, anh nói thật cho em biết đi, rốt cuộc anh và chị em đã xảy ra chuyện gì?

– Tiểu nha đầu, không nên hỏi thì tốt hơn!

Diệp Lăng Phi nói:

– Tóm lại không liên quan gì đến em cả!

Diệp Lăng Phi nói đến đây, điện thoại đổ chuông. Hắn lau tay, lấy điện thoại ra, đưa lên tai nghe. Vu Tiêu Tiếu chu môi, hiển nhiên rất không hài lòng với câu trả lời của Diệp Lăng Phi. Cô cho rằng hắn đang đối phó qua loa với mình. Vu Tiêu Tiếu quay sang Trương Tuyết Hàn, mở miệng phàn nàn:

– Tuyết Hàn, cậu có nghe thấy không, Diệp đại ca anh ấy...!

Vu Tiêu Tiếu lời còn chưa nói hết, chợt nghe Diệp Lăng Phi kêu lên:

– Ông nói cái gì?

Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn đều hướng ánh mắt về phía Diệp Lăng Phi. Theo các cô thấy, nhất định là có chuyện gì đó xảy ra, nếu không Diệp Lăng Phi sẽ không phản ứng như thế. Chỉ là các cô lại không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

– Tôi biết rồi!

Diệp Lăng Phi cúp điện thoại. Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn có thể nhìn rõ hai hàng nước mắt lăn trên má hắn. Hai cô gái không thể ngờ được chuyện như vậy lại xảy ra, tận mắt nhìn thấy Diệp Lăng Phi rơi lệ, đây quả thực là điều khó có thể tưởng tượng.

– Diệp đại ca...!

Vu Tiêu Tiếu vừa mới hô mấy tiếng, đã thấy Diệp Lăng Phi xua tay, nói:

– Anh phải về thành phố Vọng Hải...!

Diệp Lăng Phi nói là làm ngay. Hắn không thu lều vải, những thứ đồ ăn khác đều mang lên xe, lập tức lái xe về thành phố Vọng Hải một cách gấp gáp. Từ đầu tới cuối, hắn không nói với Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Hắn lái xe rất nhanh, tay cầm di động, không ngừng gọi điện.

– Vương Vĩnh, điều ba mươi người từ công ty bảo an, chuẩn bị mười chiếc xe, tối nay xuất phát đến Nam Dương. Bảo họ chuẩn bị sẵn sàng, đi cả đêm để sáng mai đến Nam Dương...!

Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho Vương Vĩnh xong, lại tiếp tục gọi cho những người khác để sắp xếp công việc. Hắn tỏ ra cực kỳ bận rộn, không có thời gian giải thích rõ ràng với Trương Tuyết Hàn và Vu Tiêu Tiếu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn cũng không hỏi nhiều. Theo hai cô thấy, giờ phút này Diệp Lăng Phi rất bận rộn, căn bản không có thời gian để giải thích với họ. Diệp Lăng Phi cầm di động, bấm số Bạch Tình Đình. Lúc gọi cho cô, trong lòng hắn vẫn có chút băn khoăn, không biết mình có nên gọi điện thoại cho Bạch Tình Đình lúc này không. Điện thoại đổ chuông hai hồi, đã nghe thấy giọng nói của Bạch Tình Đình, cô hỏi:

– Ông xã, có chuyện gì vậy?

– Bà xã, bây giờ anh đang chuẩn bị về thôn Nam Dương!

Diệp Lăng Phi nói:

– Nếu em muốn đi thì có thể chuẩn bị một chút. Nếu em không muốn đi, anh cũng không nói nhiều làm gì!

– Thôn Nam Dương?

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến thôn Nam Dương, cô ngẩn người. Cô nhớ rõ tên thôn này, đó là nơi Diệp Lăng Phi sinh ra. Cô đã từng định đến thăm nơi đó, nhưng mãi không có cơ hội. Hôm nay Diệp Lăng Phi đột nhiên nói muốn về thôn Nam Dương, khiến Bạch Tình Đình cảm thấy hơi bất ngờ, cô hỏi:

– Ông xã, sao đột nhiên anh lại muốn về thôn Nam Dương?

– Anh phải về chịu tang!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!