Diệp Lăng Phi quỳ gối trước mộ cha mẹ hắn. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cũng quỳ theo. Là vợ của Diệp Lăng Phi, việc các cô đến bái tế cha mẹ chồng là chuyện rất bình thường. Chỉ có điều, cảnh tượng hai người phụ nữ xinh đẹp như vậy quỳ cạnh Diệp Lăng Phi khiến những thôn dân đi tới từ phía sau cảm thấy khó hiểu. Trong mắt họ, hai người phụ nữ này đều cực kỳ xinh đẹp, nhưng không hiểu sao họ lại cảm thấy hai người có mối quan hệ rất thân mật với Diệp Lăng Phi. Họ cũng thường xem tivi, phim truyền hình Hồng Kông, thấy nhiều người đẹp vây quanh một người đàn ông, nhưng đây là lần đầu tiên họ tận mắt chứng kiến cảnh tượng như vậy với Diệp Lăng Phi, khiến họ càng thêm khó hiểu. Diệp Lăng Phi thắp hương, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cũng làm theo, cắm nén nhang lên mộ. Cảm thấy không hiểu rõ quy củ ở đây, sau khi thắp hương xong, hai cô lại quỳ xuống cạnh Diệp Lăng Phi.
- Cha, mẹ, con thắp hương cho cha mẹ đây. Con dẫn hai người vợ của con đến thắp hương cho cha mẹ. Bây giờ con thật sự rất tốt...!
Diệp Lăng Phi nói chuyện trước bia mộ. Nghe hắn nói dẫn theo hai vợ đến, những thôn dân đó kêu lên những tiếng đầy kinh ngạc. Theo họ thì xã hội này chỉ cho phép một vợ, nhưng không ngờ Diệp Lăng Phi vậy mà dám cưới hai vợ, hơn nữa còn công khai như vậy. Trong lòng họ không khỏi cảm khái, xã hội này có tiền vẫn là tốt nhất. Diệp Lăng Phi cũng chẳng quan tâm đám thôn dân nói gì, hắn chỉ cần nghĩ cho mình là đủ rồi. Sau khi hắn nói xong, đến lượt Chu Hân Mính nói trước, đơn giản chỉ nói mình là vợ của Diệp Lăng Phi, đại loại vậy. Đến lượt Bạch Tình Đình, cô lại ngập ngừng một chút, sau đó nói:
- Cha, mẹ, con nhất định sẽ nối dõi tông đường cho Diệp gia!
Sau khi Bạch Tình Đình nói câu này, ngay cả Diệp Lăng Phi cũng toát lên vẻ ngạc nhiên. Hiển nhiên, hắn không ngờ Bạch Tình Đình sẽ nói như vậy, liền bảo:
- Tình Đình, em không cần...!
Diệp Lăng Phi còn chưa nói hết lời, đã nghe Bạch Tình Đình nói:
- Ông xã, những lời này là tâm sự từ đáy lòng em. Em luôn mong muốn như vậy, trước kia em đã nghĩ thế, sau này em vẫn nghĩ thế!
Diệp Lăng Phi không nói thêm gì nữa, cứ để Bạch Tình Đình nói. Tang lễ của Đỗ Thuận được cử hành vào ngày hôm sau. Diệp Lăng Phi cũng tham gia tang lễ. So với lúc vừa tới, giờ đây hắn đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Hắn mặc đồ tang tham gia tang lễ Đỗ Thuận. Sau khi trở về, Diệp Lăng Phi gọi đám người trưởng thôn vào trong nhà Đỗ Thuận.
- Trưởng thôn, tôi đã từng nói rồi, sau khi Đỗ gia gia qua đời, tôi sẽ không tiếp tục tài trợ cho thôn này nữa!
Thật ra thì trưởng thôn cũng đã sớm có chuẩn bị về chuyện này. Lúc Diệp Lăng Phi nói câu đó, tất cả người dân trong thôn đều nghe rõ ràng, cũng nhớ rành mạch. Từ đó về sau, tất cả đều tỏ ra thân thiện với Đỗ Thuận. Ai bảo hàng năm đều nhận tiền của người ta cơ chứ? Đã nhận tiền, tất nhiên phải chăm sóc tốt cho Đỗ Thuận. Lúc Đỗ Thuận qua đời, người dân trong thôn còn cân nhắc đến việc không thông báo cho Diệp Lăng Phi về cái chết của ông. Sau đó, nghe lời trưởng thôn, họ nhận ra chuyện này sao có thể không báo cho người ta được? Nếu không báo, sau này người ta biết được nhất định sẽ rất tức giận. Hiện giờ trưởng thôn nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, ông ta lập tức nói:
- Chuyện này chúng tôi đã sớm biết. Những năm qua may mà có anh chiếu cố...!
Trưởng thôn còn chưa kịp nói xong, đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
- Trưởng thôn, vừa rồi tôi còn chưa nói xong, ông đừng vội nói. Ý của tôi là tuy trước đây tôi có nói với mọi người như vậy, nhưng không có nghĩa là bây giờ tôi thực sự làm như vậy. Tuy Đỗ gia gia đã qua đời, nhưng khi còn sống dù sao cũng được mọi người chăm sóc. Trước kia tôi thừa nhận trong lòng có chút tức giận, nhưng giờ thì không còn nữa rồi, tôi cũng không muốn nhắc đến những chuyện đó nữa. Tôi vẫn có thể tiếp tục tài trợ cho thôn ta, trước kia thế nào, bây giờ vẫn giữ nguyên như thế!
Lời Diệp Lăng Phi nói hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của trưởng thôn. Ông ta không ngờ cuối cùng mọi chuyện lại thành ra thế này. Ông nhìn Diệp Lăng Phi, muốn xác nhận xem mình có nghe lầm không. Diệp Lăng Phi nói một cách chắc chắn:
- Trưởng thôn, chính là như vậy đấy. Chuyện của Đỗ gia gia tiếp theo phải phiền ông xử lý giúp. Còn có phần mộ của cha mẹ tôi nữa, sau này cũng phải phiền trưởng thôn rồi!
- Anh yên tâm, chuyện ở đây cứ giao cho chúng tôi xử lý!
Trưởng thôn luôn miệng đáp.
Diệp Lăng Phi lấy tiền ra, giao cho trưởng thôn. Hôm qua ở lại thôn cả đêm, giờ đây hắn không muốn tiếp tục ở lại đây nữa, muốn về thành phố Nam Dương trước. Diệp Lăng Phi cảm thấy tâm trạng rối bời, không rõ nguyên nhân gì, chỉ thấy cả người khó chịu. Còn chưa tới thành phố Nam Dương, hắn lên cơn sốt cao, khiến Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính sợ tới mức lập tức đưa hắn vào bệnh viện Nam Dương. Sức khỏe của Diệp Lăng Phi rất tốt, bình thường hắn sẽ không vô duyên vô cớ bị bệnh. Lần này, có lẽ là do không được nghỉ ngơi đầy đủ khi ở thôn Nam Dương, cộng thêm tâm trạng không tốt vì mâu thuẫn với Bạch Tình Đình trước đó, và chuyến đi vất vả ngược xuôi. Nếu không phải cảm thấy cơ thể khó chịu, hắn đã chẳng vội vã nói với trưởng thôn để rời đi sớm như vậy.
Diệp Lăng Phi được đưa vào bệnh viện, lập tức truyền dịch. Bệnh viện thành phố Nam Dương cùng lắm chỉ là bệnh viện hạng ba, chung quy không thể sánh bằng bệnh viện ở thành phố Vọng Hải. Chu Hân Mính đã định đưa Diệp Lăng Phi về thành phố Vọng Hải, nhưng lo lắng đường xá xa xôi, Diệp Lăng Phi vốn đang bị bệnh, nếu tiếp tục đi xa như vậy nữa, bệnh tình của hắn sẽ còn nặng hơn. Bởi vậy, đành phải đưa tạm vào bệnh viện ở thành phố Nam Dương để điều trị trước. Diệp Lăng Phi, bởi vì sức đề kháng suy giảm, nên mới bị cảm và lên cơn sốt. Sau khi được truyền nước ở bệnh viện thành phố Nam Dương, bệnh tình đã được khống chế, chỉ là không thể lập tức quay về thành phố Vọng Hải được thôi. Chu Hân Mính quyết định ở lại thành phố Nam Dương nghỉ ngơi một hai ngày, ít nhất để Diệp Lăng Phi hồi phục rồi tính tiếp. Trong phòng khách sạn ở thành phố Nam Dương, Diệp Lăng Phi nằm trên giường. Bạch Tình Đình mặc một chiếc áo ngủ trắng thêu hoa ngồi bên giường, trong tay cô cầm một quả táo vừa mới gọt vỏ xong, đưa cho Diệp Lăng Phi, nói:
- Ông xã, ăn táo đi!
Diệp Lăng Phi khoát tay, nói:
- Hay là không ăn nữa. Bây giờ anh không có tâm trạng nào để ăn cả!
- Vậy để em cho ông xã ăn!
Lúc này Bạch Tình Đình bắt đầu làm nũng, cô lên giường, cầm lấy tay Diệp Lăng Phi đặt lên trên đùi mình, dịu dàng nói:
- Ông xã, nếu anh không ăn thì em sẽ không cho anh nghỉ ngơi!
- Em đây là đang khiêu khích anh đấy à?
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
- Đừng tưởng rằng bây giờ anh không thể xử lý em!
- Thế thì anh cứ làm đi!
Diệp Lăng Phi không động đậy, cười cười, nói:
- Được rồi, anh không chấp nhặt với em nữa. Em là một người không nói đạo lý, bà xã, anh chỉ có thể nghe lời em thôi!
- Ai không nói đạo lý chứ, em là người rất coi trọng đạo lý!
Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Ông xã, nếu có một ngày chúng ta không còn ở chung với nhau nữa, anh có nhớ em không?
- Tất nhiên là sẽ nhớ rồi!
Diệp Lăng Phi nói,
- Vì sao anh lại không nhớ em chứ?
- Ông xã, nếu có một ngày chúng ta bị ép phải rời xa nhau, anh sẽ làm gì?
Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi hơi ngẩn người, nói:
- Bà xã, rốt cuộc em muốn nói cái gì?
- Không, không có gì!
Bạch Tình Đình thay đổi giọng điệu,
- Em chỉ tùy tiện nói như vậy thôi. À, đúng rồi, ông xã, anh còn nhớ tên Johann Vương mà lần trước chúng ta gặp ở tỉnh thành không?
- Tất nhiên là anh vẫn còn nhớ, có chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, hỏi:
- Chẳng lẽ em có liên hệ với hắn ta?
Bạch Tình Đình không phủ nhận, nói:
- Hắn và bạn học của em đều tới thành phố Vọng Hải. Rốt cuộc bọn họ đến thành phố Vọng Hải để làm gì em cũng không rõ lắm, nhưng em cứ có cảm giác tên Johann Vương đó rất đáng sợ. Em không thể nói tại sao mình lại có cảm giác như vậy, nhưng cảm giác đó vẫn cứ hiện hữu!
Diệp Lăng Phi vừa nghe đến đó, lông mày lập tức nhíu lại. Hắn dường như đã tỉnh táo lại, lập tức nói với Bạch Tình Đình:
- Tình Đình, em kể lại tình hình lúc em tiếp xúc với Johann Vương cho anh biết, phải thật rõ ràng cụ thể, không được bỏ sót bất cứ chi tiết nào!