Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1966: CHƯƠNG 1966: MÌNH ĐẾN RỒI!

Diệp Lăng Phi chưa bao giờ coi mình là thần. Hắn biết rõ thế giới này còn có rất nhiều nhân vật lợi hại khác tồn tại, những kẻ ẩn mình sau bức màn mới là đáng sợ nhất, bất cứ chuyện gì một khi đã công khai, nó không còn đáng sợ nữa! Điều khiến Johann Vương khiến người ta cảm thấy bất an nhất chính là việc không ai biết rõ thân phận của hắn, chính điều này khiến Diệp Lăng Phi luôn canh cánh trong lòng không thể an tâm. Hắn càng không điều tra được bối cảnh của Johann Vương lại càng cảm thấy bất an. Khi hắn nghe Bạch Tình Đình nhắc tới những chuyện có liên quan Johann Vương, Diệp Lăng Phi thầm suy tính. Hiển nhiên Johann Vương làm như vậy có mục đích gì hắn không đoán ra. Nếu nói là vì Bạch Tình Đình thì từ những hành động của Johann Vương không hề thể hiện điều đó. Nếu nói không phải, vậy thì mục đích Johann Vương làm như vậy lại là vì cái gì? Diệp Lăng Phi cũng không biết. Thật ra, trong lòng Bạch Tình Đình vẫn còn một số chuyện mà cô không nói ra, ví dụ như việc cô vẫn đang điều tra những người phụ nữ khác của Diệp Lăng Phi ở bên ngoài, điều mà cô không thể nói ra được.

Bởi vì Đỗ Thuận qua đời, Diệp Lăng Phi mới để lộ sự mềm yếu của mình, khiến cho Bạch Tình Đình ý thức được Diệp Lăng Phi cũng chỉ là một người bình thường, không phải là một người sắt đá giống như cô tưởng tượng. Diệp Lăng Phi như vậy lại càng khiến Bạch Tình Đình tỏ ra ngoan ngoãn hơn. Sức khỏe Diệp Lăng Phi đã khôi phục. Anh ở lại thành phố Nam Dương thêm một ngày, sau đó mọi người quyết định ngày mai sẽ quay trở lại thành phố Vọng Hải.

Tất nhiên không cần phải lái xe đường dài vất vả như lúc đến nữa. Bọn họ sẽ đến một thành phố khác gần thành phố Nam Dương, sau đó lên máy bay về lại thành phố Vọng Hải. Tối hôm đó, trước khi rời khỏi thành phố Nam Dương, Bạch Tình Đình chủ động thân mật với Diệp Lăng Phi. Cô tỏ ra cực kỳ chủ động và hăng hái, phần lớn là vì muốn bù đắp những tổn thất đã gây ra cho anh. Phải biết rằng cách đây không lâu, Bạch Tình Đình đã đuổi Diệp Lăng Phi ra khỏi phòng ngủ. Trong lòng cô luôn cảm thấy áy náy vì chuyện này, thế cho nên trên giường, cô chủ động phối hợp với Diệp Lăng Phi, cố gắng hết sức để thỏa mãn anh.

…………………………..

Trương Lộ Tuyết ngồi trong phòng làm việc tại công ty, đối diện cô là một nhà đầu tư tự xưng Trác Văn Quân. Trương Lộ Tuyết vốn không muốn nói chuyện lâu với người này. Cô có rất nhiều chuyện phải làm, không thể nào chú tâm đàm phán với người phụ nữ thoạt nhìn còn khá trẻ này được. Theo Trương Lộ Tuyết, tập đoàn muốn phát triển tuy cần tài chính, nhưng cô không cho rằng đầu tư tài chính từ bên ngoài là con đường tốt nhất. Ít nhất, Diệp Lăng Phi sẽ không đồng ý điểm ấy, vì trong tay anh có rất nhiều tiền. Từ rất lâu trước đó, Trương Lộ Tuyết đã biết được tin tức về tình hình tài chính của Diệp Lăng Phi. Lúc nào cần tiền, cô có thể trực tiếp đề đạt với anh, Trương Lộ Tuyết không cần bất kỳ nhà đầu tư nào cả.

- Trác tiểu thư, tôi nghĩ vừa rồi tôi đã trình bày rất rõ ràng. Tập đoàn chúng tôi không cần bất kỳ sự đầu tư nào từ bên ngoài. Mặc dù cô có rất nhiều tài chính trong tay, nhưng đối với chúng tôi mà nói, những thứ đó không cần thiết. Chúng tôi không cần bất kỳ nguồn đầu tư nào khác cả!

Trương Lộ Tuyết nói,

- Tôi nghĩ cuộc nói chuyện giữa chúng ta có thể dừng ở đây rồi. Tôi còn có việc khác cần giải quyết!

Trác Văn Quân cười cười, nói:

- Vậy được rồi. Nếu Tổng giám đốc Trương không có hứng thú với lời đề nghị của tôi, tôi cũng đành phải đi về thôi!

Trác Văn Quân đứng dậy, đi ra khỏi văn phòng của Trương Lộ Tuyết. Lần này Trác Văn Quân đến tập đoàn, vốn cũng không mong đợi sẽ thành công. Cô ta tới đây chỉ là do Johann Vương yêu cầu, muốn gây áp lực cho nơi này, khiến tập đoàn của Diệp Lăng Phi cảm nhận được áp lực. Rốt cuộc Johann Vương muốn làm gì, hiện giờ Trác Văn Quân cũng không rõ. Không thể phủ nhận một điều, tất cả những gì mà Johann Vương làm đều khiến người ta không thể nào đoán ra được. Nhìn Trác Văn Quân rời đi, Trương Lộ Tuyết lại cầm lấy chiếc danh thiếp để trên bàn. Đối với những thứ ghi trên đó, cô cũng không có hứng thú. Cô chỉ nghĩ tới một điều mà Trác Văn Quân vừa mới nói lúc nãy: cô ta là bạn học thời đại học của Bạch Tình Đình. Trong lòng Trương Lộ Tuyết cũng không biết tại sao Trác Văn Quân lại phải nhắc đến quan hệ giữa cô ta và Bạch Tình Đình. Ngoài văn phòng có tiếng gõ cửa. Trương Lộ Tuyết nói:

- Mời vào!

Cửa phòng làm việc vừa mở ra, đã thấy Trịnh Khả Nhạc từ bên ngoài đi vào. Sắc mặt cô trông không được tốt lắm, hơi xanh xao. Trương Lộ Tuyết thấy Trịnh Khả Nhạc như vậy liền hỏi:

- Khả Nhạc, em làm sao thế?

- Em cảm thấy khó chịu lắm, cứ buồn nôn!

Trịnh Khả Nhạc nói nhỏ. Trương Lộ Tuyết nghe Trịnh Khả Nhạc nói như vậy, vội vàng đứng dậy. Quan hệ giữa cô và Trịnh Khả Nhạc luôn rất tốt, bây giờ thấy Trịnh Khả Nhạc như vậy, Trương Lộ Tuyết cũng cảm thấy lo lắng cho Trịnh Khả Nhạc. Cô dìu Trịnh Khả Nhạc ngồi xuống ghế sô-pha, hỏi:

- Khả Nhạc, buổi sáng em có ăn gì không?

- Không có!

Trịnh Khả Nhạc nói,

- Buổi sáng em không ăn gì cả, hẳn không phải là do ăn sáng mà bị đau bụng. Không biết vì sao em cứ thấy dạ dày khó chịu... Ôi, đừng bảo là em có…!

Trịnh Khả Nhạc vừa nói vậy, Trương Lộ Tuyết sửng sốt, lập tức hỏi:

- Khả Nhạc, ý em là em có thai? Em có bạn trai từ lúc nào vậy?

- Đâu có, em có bạn trai gì đâu. Đương nhiên là anh ấy rồi!

Trịnh Khả Nhạc hai gò má ửng hồng, hạ giọng nói:

- Em cũng không biết chuyện gì xảy ra cả, cứ ngốc nghếch phát sinh quan hệ với anh ấy. Lần đó còn không dùng bao cao su, em không thể cứ như vậy mà dính chưởng được! Thôi xong, nếu như thật sự có thì sao, em còn chưa chuẩn bị tâm lý mà, phải làm sao bây giờ...!

- Ôi trời!

Lúc này Trương Lộ Tuyết đã chắc chắn rằng, nếu thật sự Trịnh Khả Nhạc có con thì đó chắc chắn là của Diệp Lăng Phi. Cô cảm thấy đau đầu cho anh, một người đàn ông lưu tình khắp nơi không biết cuộc sống sau này sẽ thế nào. Chuyện này một khi để Bạch Tình Đình biết được thì lại càng không ổn. Chỉ là bây giờ vẫn chưa tới lúc. Sau khi cẩn thận hỏi thăm Trịnh Khả Nhạc một số chuyện, trong lòng Trương Lộ Tuyết vẫn còn một số điểm hoài nghi, nhưng cô cũng không dám chắc, đành nói:

- Khả Nhạc, chúng ta đến bệnh viện khám đã, như vậy mới có thể làm rõ xem có chuyện gì! Em không nhất định là đang mang thai, không cần phải sợ. Hơn nữa, cho dù thật sự mang thai, vậy cũng là một chuyện tốt mà. Em có thể để Diệp Lăng Phi chịu trách nhiệm, chị tin anh ấy với tư cách một người đàn ông, nhất định sẽ phụ trách đấy!

Trịnh Khả Nhạc nhìn Trương Lộ Tuyết, cô khẽ cắn môi, đáp:

- Dạ!

Trương Lộ Tuyết tự mình lái xe đưa Trịnh Khả Nhạc đến bệnh viện để khám. Trương Lộ Tuyết đã có kinh nghiệm về chuyện này, mặc dù còn có một số điểm nghi vấn, nhưng cô lại không nói ra. Theo Trương Lộ Tuyết, những biểu hiện của Trịnh Khả Nhạc không nhất định là đang mang thai. Từ lúc Trịnh Khả Nhạc phát sinh quan hệ với Diệp Lăng Phi đến bây giờ còn chưa được một tháng, kinh nguyệt cô còn chưa tới, không giống như là mang thai. Nhưng Trương Lộ Tuyết vẫn bảo Trịnh Khả Nhạc đến bệnh viện để kiểm tra, quan trọng nhất là muốn cô cảm thấy yên tâm, không muốn để cô có gánh nặng gì trong lòng. Trong lúc Trịnh Khả Nhạc đang khám, Trương Lộ Tuyết ở bên ngoài gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi. Lúc cô gọi điện tới, Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình vừa mới về tới thành phố Vọng Hải. Đầu dây bên kia vừa nghe máy, Trương Lộ Tuyết lập tức nói:

- Diệp Lăng Phi, rốt cuộc là có chuyện gì? Anh nói cho em biết, có phải anh đã có quan hệ với Trịnh Khả Nhạc rồi không?

Trương Lộ Tuyết vừa nói xong câu này, chợt nghe thấy giọng Bạch Tình Đình vang lên trong điện thoại:

- Lộ Tuyết, anh ấy đang tắm. Là mình, Bạch Tình Đình đây!

Trương Lộ Tuyết vừa nghe thấy giọng Bạch Tình Đình, đầu cô cảm thấy như sét đánh ngang tai. Trương Lộ Tuyết cảm thấy hối hận, lúc đó cô không suy nghĩ nhiều. Hiện giờ cô mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, chỉ có điều, lúc này muốn đổi giọng Bạch Tình Đình cũng sẽ không tin tưởng đâu. Trương Lộ Tuyết tỏ ra cực kỳ xấu hổ, nói:

- Tình Đình, mình chỉ định đùa với anh ấy một chút thôi, Tình Đình...!

Trương Lộ Tuyết vốn tưởng rằng Bạch Tình Đình sẽ tức giận, nhưng không ngờ cô lại không có vẻ gì là giận dữ lắm. Cô hỏi:

- Lộ Tuyết, Khả Nhạc làm sao vậy?

- Không có gì, không có gì đâu!

Trương Lộ Tuyết nói.

❃ Thiên Lôi Trúc ❃ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!