Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1971: CHƯƠNG 1971: TỰ MÌNH THUA!

Johann Vương ném những mảnh vỡ đi, cười nói:

– Đi thôi, chúng ta ra ngoài nói chuyện, ở đây ồn ào quá! Diệp Lăng Phi, nếu anh thật sự muốn bảo vệ vợ mình, vậy thì phải thắng được tôi. Tôi sẽ cho anh cơ hội, nếu anh không muốn tranh thủ, vậy cũng tùy thôi. Tôi sẽ tiếp tục hành vi của mình, sẽ không dừng lại đâu! Diệp Lăng Phi, anh có nghĩ tới không, bất cứ chuyện gì cũng có hai mặt của nó. Thắng thua chẳng có ý nghĩa gì với tôi cả, tôi cũng không mất gì, nhưng đối với anh mà nói, nếu anh thua thì sẽ mất rất nhiều đấy!

Diệp Lăng Phi trầm mặc không nói gì. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi quán cà phê. Johann Vương không hút thuốc, tay hắn luôn đung đưa theo một tiết tấu nào đó. Nhất cử nhất động của Johann Vương luôn khiến người ta cảm thấy hắn cố ý làm như vậy, chính là để gây áp lực cho Diệp Lăng Phi, và Diệp Lăng Phi quả thật đã cảm nhận được áp lực. Đúng vậy, Diệp Lăng Phi thật sự thua thảm hại, hắn đã cảm thấy nguy cơ.

Trước kia, đối mặt với những người đàn ông có ý đồ với Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi luôn chọn dùng những thủ đoạn bạo lực để ép buộc, khiến họ biết khó mà rút lui. Nhưng đối mặt với Johann Vương, Diệp Lăng Phi lại cảm thấy những thủ đoạn này căn bản sẽ không có hiệu quả. Johann Vương dường như biết rõ tất cả mọi chuyện, luôn nắm bắt được suy nghĩ trong lòng Diệp Lăng Phi, điều đó khiến hắn có cảm giác bị người khác đoạt mất lợi thế. Diệp Lăng Phi không thích cảm giác như vậy, hắn rất ghét, nhưng không thể làm gì được, đành lấy thuốc ra hút. Diệp Lăng Phi nhìn quanh quất, Johann Vương cười nói:

– Diệp Lăng Phi, anh có nghĩ tới không, không phải tôi tự tin vào bản thân, mà là anh đã khiến tôi có niềm tin?

– Tôi không biết!

Diệp Lăng Phi nhìn Johann Vương, nói:

– Rốt cuộc anh muốn làm gì?

– Anh thử nói xem, anh cho rằng nếu tôi có được trái tim của Bạch Tình Đình thì là do cố gắng của tôi hay là anh đã giúp tôi đạt được điều này vậy?

Johann Vương đi hai bước rồi ngừng lại. Cách Johann Vương và Diệp Lăng Phi khoảng năm sáu bước, một đôi tình nhân trẻ đang ngồi trên ghế dài bên đường. Cô gái trẻ thân mật với chàng trai, thậm chí không ngại những người qua đường, nồng nhiệt hôn cậu ta. Còn chàng trai trẻ dường như rất bận tâm đến những điều này.

– Diệp Lăng Phi, nếu như tôi nói với anh rằng cô gái kia đã có tình nhân khác ở bên ngoài thì anh có tin không?

Diệp Lăng Phi nhìn cô gái trẻ đó, hỏi:

– Anh đây là đang đánh cược với tôi sao?

– Anh thử nói xem?

Johann Vương cười nói:

– Chúng ta đánh cược một đồng tiền xu, tiền cược như vậy thì sao?

– Được!

Diệp Lăng Phi đáp. Johann Vương cười nói:

– Anh xem đôi tình nhân đó sắp chia tay rồi. Chúng ta có thể theo dõi cô gái đó, nếu tôi đoán không sai thì đối tượng trong cuộc hẹn tiếp theo của cô ta chính là tình nhân của cô!

Đúng như những gì Johann Vương đã đoán trước, đôi tình nhân kia tạm biệt nhau. Johann Vương và Diệp Lăng Phi theo dõi cô gái đó. Cô gái bắt một chiếc taxi, đi đến trước cổng công viên. Cô gái xuống xe, ở trước cổng công viên có một người đàn ông khoảng hơn 30 tuổi. Cô gái chạy tới, tặng cho người đàn ông kia một nụ hôn nóng bỏng. Diệp Lăng Phi dừng xe ở ven đường. Johann Vương ngồi ở ghế phụ lái, đưa tay ra, Diệp Lăng Phi ném cho hắn một đồng tiền xu. Johann Vương nắm đồng tiền xu trong lòng bàn tay, nói:

– Hành động của cô gái này với chàng trai kia rõ ràng là đang đền bù tổn thất, cho thấy trong lòng cô gái đó có sự áy náy. Cô ta rất yêu chàng trai trẻ kia, nhưng sự thờ ơ và thiếu quan tâm của cậu ta lại khiến bạn gái... Về phần người đàn ông kia, tôi có thể nói rằng, chẳng qua chỉ là có thể thỏa mãn những mong muốn thầm kín trong lòng cô gái đó mà thôi, nhưng cô gái đó không yêu người đàn ông hơn ba mươi tuổi này. Chỉ có điều, dù cho có thế nào, cuối cùng cô ta không thể ở bên chàng trai trẻ đó cả đời. Sau khi đã trải qua chuyện này, bọn họ không thể nào chung sống trọn đời được!

– Anh nói với tôi mấy câu đó là có ý gì?

Diệp Lăng Phi hỏi.

– Tôi nghĩ trong lòng anh có lẽ rất rõ ràng. Mọi tình cảm đều tan vỡ vì những nguyên nhân nội tại. Tôi không muốn thắng quá dễ dàng, tôi muốn tăng độ khó. Diệp Lăng Phi, anh không nên để tôi thất vọng, tôi không muốn thắng ván cược của chúng ta dễ dàng như vậy!

– Tôi sẽ không để anh phải thất vọng đâu!

Diệp Lăng Phi nói:

– Tôi phải cảm ơn anh đã nói cho tôi biết những điều này, tôi sẽ không cho anh có cơ hội đâu! Johann Vương, tôi nói thêm một câu nữa, cô ấy không phải vật cược giữa chúng ta. Nếu anh có ý kiến gì với tôi thì cứ tới tìm tôi!

– Tôi không có ý kiến gì với anh cả, tôi đã nói rồi, tôi thích đánh cược cùng người khác!

Johann Vương đẩy cửa xe ra. Hắn không lập tức xuống xe mà nói:

– Diệp Lăng Phi, nếu như lần này anh thua cuộc, anh tuyệt đối không có cơ hội đoạt lại thứ trong tay tôi đâu. Nhớ kỹ, tôi chỉ cho anh một cơ hội thôi!

Johann Vương nói xong liền xuống xe. Diệp Lăng Phi không lái xe, hắn hướng về phía Johann Vương, nói:

– Johann Vương, anh quá tự tin đó. Anh đừng quên nơi này là địa bàn của tôi!

– Tất nhiên tôi biết đây là địa bàn của anh, tôi cũng chỉ muốn nhắc nhở anh một câu, không có ý gì khác đâu!

Johann Vương vừa cười vừa nói.

Diệp Lăng Phi trừng mắt nhìn Johann Vương, sau đó lái xe rời đi. Vừa rồi, từ chỗ Johann Vương, Diệp Lăng Phi đã hiểu được rằng Johann Vương muốn nói với hắn rằng tình cảm giữa hắn và Bạch Tình Đình xảy ra vấn đề, và những điều đó không phải do Johann Vương tạo thành, mà do chính Diệp Lăng Phi tạo ra. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra, gọi cho Bạch Tình Đình. Hắn muốn nói chuyện rõ ràng với cô. Theo Diệp Lăng Phi thấy, có một số việc nhất định phải nói rõ trước mặt Bạch Tình Đình, hắn không thể để Johann Vương cứ như vậy dắt mũi mình được. Johann Vương quá tự tin, đây cũng là nhược điểm duy nhất Diệp Lăng Phi có thể khai thác để đối phó với hắn. Nếu Johann Vương không tự tin như vậy, Diệp Lăng Phi cho rằng hắn tuyệt đối không thể nào giành chiến thắng, nhưng hiện giờ thì khác. Điện thoại đổ chuông bốn năm hồi, cuối cùng giọng nói của Bạch Tình Đình cũng vang lên trong điện thoại. Diệp Lăng Phi nói:

– Tình Đình, anh...

Diệp Lăng Phi còn chưa nói hết câu, chợt nghe Bạch Tình Đình nói:

– Ông xã, em đang ở bệnh viện. Có chuyện gì về nhà mình nói sau nhé!

– Em đang ở bệnh viện à?

Diệp Lăng Phi nghe vậy thì hơi ngẩn người, vội vàng hỏi:

– Tình Đình, em ở bệnh viện làm gì, xảy ra chuyện gì vậy?

– Không có gì, em đi gặp Lộ Tuyết. Lộ Tuyết và thư ký của cậu ấy đến bệnh viện khám tổng quát. Thư ký Trịnh cảm thấy không khỏe, nghi ngờ có thai, cho nên Lộ Tuyết tới đây cùng cô ấy, em cũng đến đây xem sao!

Bạch Tình Đình nói đến đây, lại bổ sung thêm:

– Ông xã, anh còn nhớ thư ký Trịnh, Trịnh Khả Nhạc không?

– À...

Diệp Lăng Phi sửng sốt. Bạch Tình Đình nhắc đến Trịnh Khả Nhạc, chắc hẳn cũng biết rõ mối quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc rồi. Điều đó khiến Diệp Lăng Phi không biết phải nói với Bạch Tình Đình ra sao. Trước kia, hắn luôn tìm đủ mọi lý do để giải thích, nhưng giờ đây hắn nhận ra dù có giải thích thế nào, Bạch Tình Đình cũng sẽ không tin. Hắn không biết có nên thẳng thắn mọi chuyện hay không.

– Ông xã, chờ em gặp Lộ Tuyết xong sẽ đến chỗ anh. Ừm, vậy nhé!

Bạch Tình Đình cúp máy. Trước mặt Bạch Tình Đình, Trương Lộ Tuyết nhìn cô với vẻ mặt bất đắc dĩ, nói:

– Tình Đình, có phải cậu quá nhạy cảm không? Mình cho rằng Khả Nhạc...

– Không có gì!

Bạch Tình Đình nói:

– Lộ Tuyết, cậu nói rõ mọi chuyện cho mình được không? Dù sao chúng ta cũng là bạn tốt, là chị em tốt, mình không muốn có ai giấu giếm chuyện như vậy với mình. Mình muốn biết toàn bộ sự thật!

Trương Lộ Tuyết do dự, nói:

– Chuyện này...

Cô nhìn Bạch Tình Đình, liền nhận ra Bạch Tình Đình đang nhìn mình chằm chằm. Trương Lộ Tuyết chần chừ, nói:

– Tình Đình, chuyện này nói ra rất phức tạp, không phải một hai câu là có thể nói rõ ràng được!

– Không sao, mình có thể đợi, hiện giờ mình có rất nhiều thời gian!

Bạch Tình Đình nói:

– Lộ Tuyết, nếu cậu thật sự coi mình là chị em thì hãy nói cho mình biết sự thật đi!

– Nói cho cậu biết sự thật?

Trương Lộ Tuyết nhìn Bạch Tình Đình, cuối cùng khẽ thở dài, đáp:

– Được rồi, mình sẽ nói rõ với cậu chuyện này!

Bạch Tình Đình lại cảm thấy đau nhói trong lòng. Tuy cô muốn biết sự thật, nhưng đôi khi lại lo lắng chính sự thật đó, điều này khiến cô cảm thấy vô cùng mâu thuẫn. Chỉ có điều, Bạch Tình Đình đã sớm hạ quyết tâm, bất kể thế nào, lần này cũng không thể làm kẻ ngốc mãi được nữa, dù cho sự thật có tàn khốc đến đâu, cô cũng phải biết nó như thế nào!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!