Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1972: CHƯƠNG 1972: CÓ ĐÁNG GIÚP KHÔNG!

Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết nói chuyện trong bệnh viện. Trương Lộ Tuyết không muốn nói với Bạch Tình Đình, nhưng đối mặt cô ấy, Trương Lộ Tuyết lại không đành lòng giấu giếm bất cứ chuyện gì, đành kể ra mối quan hệ giữa Trịnh Khả Nhạc và Diệp Lăng Phi. Thực ra, lần này đến bệnh viện chỉ là một sự hiểu lầm. Trịnh Khả Nhạc không hề mang thai, chỉ là dạ dày cô có vấn đề, khiến cô không khỏi chuyện bé xé ra to. Mua thuốc xong, Trịnh Khả Nhạc quay lại, phát hiện Bạch Tình Đình đã ở trong bệnh viện. Trịnh Khả Nhạc cảm thấy bất an, không hiểu sao Bạch Tình Đình lại có mặt ở đây. Bạch Tình Đình nhìn Trịnh Khả Nhạc, trên mặt nở nụ cười, cất tiếng:

- Khả Nhạc, em sao rồi?

- Dạ không sao ạ, chỉ là bệnh dạ dày thôi!

Trịnh Khả Nhạc lắc lắc túi thuốc trên tay, nói:

- Bác sĩ kê cho em một đơn thuốc, lại là cả một túi to. Trong nhà em cũng có không ít thuốc, em cứ cảm thấy mình suốt ngày uống thuốc, nếu còn tiếp tục uống nữa chắc em sắp thành thầy thuốc luôn rồi!

Trịnh Khả Nhạc nở nụ cười, cố gắng làm cho bầu không khí bớt căng thẳng đi một chút. Trong lòng cô cứ cảm thấy không khí có vẻ gì đó là lạ, có lẽ vì nội tâm đang tác quái, có lẽ vì cảm thấy có lỗi với Bạch Tình Đình, càng có thể vì Bạch Tình Đình là phó tổng giám đốc tập đoàn. Tóm lại, Trịnh Khả Nhạc cảm thấy không khí ở bệnh viện rất căng thẳng.

- Tây y bây giờ là thế đấy, toàn bắt chúng ta uống thuốc kháng sinh. Những thứ đó dùng nhiều không có lợi gì, có thể không uống thì không nên uống!

Bạch Tình Đình khoác tay Trương Lộ Tuyết và nói:

- Lộ Tuyết, nếu Khả Nhạc đã không có chuyện gì rồi, chi bằng cậu đi chơi với mình đi. Cứ để Khả Nhạc về công ty, có chuyện gì cũng có thể kịp thời thông báo cho cậu!

- Được!

Trương Lộ Tuyết không rõ rốt cuộc Bạch Tình Đình còn muốn làm gì, nhưng Bạch Tình Đình đã nói vậy rồi, Trương Lộ Tuyết tất nhiên không phản đối. Cô nói với Trịnh Khả Nhạc:

- Khả Nhạc, em về công ty trước đi. Nếu có chuyện gì báo lại cho chị là được rồi, chị sẽ đi dạo với Tình Đình!

Trịnh Khả Nhạc đã sớm muốn rời khỏi nơi này. Có Bạch Tình Đình ở trước mặt, trong lòng cô luôn cảm thấy bất an. Ánh mắt Bạch Tình Đình nhìn cô khiến Trịnh Khả Nhạc như có tảng đá đè nặng trong lòng, hận không thể rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Cô lập tức “dạ” một tiếng, vội vàng rời đi. Lúc ra đến cửa, cô còn quay lại liếc nhìn Bạch Tình Đình, đúng lúc đó Bạch Tình Đình cũng đang nhìn về phía Trịnh Khả Nhạc. Trịnh Khả Nhạc trong lòng như lửa đốt, tâm thần bất an, luôn cho rằng bệnh viện này là nơi thị phi, nên rời khỏi chỗ này sớm một chút thì tốt hơn. Trịnh Khả Nhạc đi như trốn, Bạch Tình Đình sao có thể không nhìn ra sự bất an trong lòng cô? Cô khoác tay Trương Lộ Tuyết, đôi giày cao gót dưới chân dẫm lên nền gạch bệnh viện, phát ra những tiếng vang lảnh lót.

- Lộ Tuyết, cô gái tên là Khả Nhạc nếu không phải ở tập đoàn, ở chỗ khác có thể sẽ làm rất tốt!

Bạch Tình Đình đột nhiên thốt ra những lời này, Trương Lộ Tuyết sửng sốt. Trong lòng cô phỏng đoán xem Bạch Tình Đình nói vậy là có ý gì, chẳng lẽ cô ấy đang ám chỉ điều gì đó? Trương Lộ Tuyết không đáp lời, mà cùng Bạch Tình Đình đi ra ngoài bệnh viện. Bạch Tình Đình bước ra cổng, hít sâu một hơi, sau đó mới quay mặt sang, nói:

- Chúng ta đi đánh bóng đi, đã lâu lắm rồi chưa đánh. Sau khi đánh tennis xong, chúng ta có thể đi ăn cơm...!

- Có cần gọi Diệp Lăng Phi đi cùng không?

Trương Lộ Tuyết thăm dò hỏi:

- Nếu có Diệp Lăng Phi cùng đi đánh tennis không phải sẽ tốt hơn sao?

- Gọi anh ta làm gì, chúng ta đừng để anh ta dạy nữa. Cho dù chúng ta không biết đánh, chẳng phải còn có huấn luyện viên đấy sao, toàn các anh chàng đẹp trai, so với Diệp Lăng Phi còn giỏi hơn nhiều!

Bạch Tình Đình nhẹ nhàng nói, dường như cô đang rất bất mãn với Diệp Lăng Phi, nếu không thì cô sẽ không nói như vậy. Trương Lộ Tuyết trong lòng khẽ động. Lúc trước cô cũng cảm thấy không yên lòng, cô đã nghĩ cách hòa giải mâu thuẫn giữa Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi, nhưng cô lại không biết rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu. Trong tình hình như vậy, những gì Trương Lộ Tuyết có thể làm cũng chỉ là giữ im lặng, cố gắng không đề cập đến Diệp Lăng Phi, tránh làm cho Bạch Tình Đình mất hứng. Chỉ có điều, Trương Lộ Tuyết vẫn âm thầm suy nghĩ xem nên khuyên giải Bạch Tình Đình như thế nào, có lẽ Bạch Tình Đình chỉ nhất thời tức giận thôi, chờ đến khi cô ấy hết giận là được rồi.

Hai người lái xe đến sân bóng. Bạch Tình Đình từ đầu đến cuối không nhắc đến chuyện của Trịnh Khả Nhạc, giống như không có chuyện gì xảy ra vậy. Bạch Tình Đình càng không đề cập tới, Trương Lộ Tuyết lại càng cảm thấy lo âu. Cô hiểu rất rõ Bạch Tình Đình, cô ấy không phải là người có thể để chồng mình tự do làm bậy bên ngoài mà không quan tâm. Cô còn nhớ rõ phản ứng của Bạch Tình Đình lần trước khi biết mối quan hệ giữa mình và Diệp Lăng Phi. Lúc đó, Bạch Tình Đình trực tiếp đến tìm cô, ngay trước mặt yêu cầu cô phải chấm dứt. Nhưng lần này, Bạch Tình Đình lại chẳng có chút phản ứng nào, điều đó khiến Trương Lộ Tuyết cảm thấy chuyện này không được ổn lắm.

- Đừng đánh nữa, mình mệt rồi!

Trương Lộ Tuyết không đỡ được một đường bóng, cô bỏ vợt xuống, hô lên:

- Tình Đình, chúng ta nghỉ ngơi một chút đã!

Bạch Tình Đình mặc bộ quần áo chơi tennis, đội một cái mũ, cầm vợt đi về phía ghế nghỉ ngơi. Trán cô cũng đổ đầy mồ hôi. Cô cầm lấy một chai nước khoáng, bật nắp uống. Trương Lộ Tuyết ngồi nghỉ ngơi trên ghế, cũng lấy một chai nước khoáng. Trước lúc nói chuyện, cô uống một ngụm lớn, sau đó lau vệt nước trên môi, nói:

- Tình Đình, kỹ thuật của cậu đã tiến bộ không ít. Mấy đường bóng vất vả lắm mới cứu được, trước kia đó là chuyện ít khi cậu làm được!

- Hôm nay cảm giác bóng không tệ, có lẽ là do tâm tình của mình tốt!

Bạch Tình Đình đã uống hết hơn nửa chai nước khoáng, cô vặn nắp chai lại. Bạch Tình Đình nhìn về phía sân thi đấu, thấy ở đó có một cậu trai trẻ đang chơi bóng với một cô bé. Dung mạo của cô gái đó chỉ ở mức bình thường, không hề xinh đẹp. Bạch Tình Đình cố ý vắt chéo đôi chân trắng như tuyết lên, tay cầm chai nước, quay sang phía Trương Lộ Tuyết, nhỏ giọng hỏi:

- Lộ Tuyết, cậu nói chàng trai trẻ đó có bị mình hấp dẫn không?

Trương Lộ Tuyết sửng sốt, đưa mắt nhìn. Cô thấy cậu thanh niên trên sân thi đấu vừa mới dừng lại, đang đi về phía ghế nghỉ ngơi. Chỉ có điều, ánh mắt cậu ta cứ vô thức mà hữu ý nhìn về phía bên này. Trương Lộ Tuyết thấy vậy, cười cười nói:

- Chuyện đó thì mình không chắc, vừa rồi mình nhìn thấy cậu ta luôn nhìn về phía bên này!

- Mình biết, vừa rồi lúc chơi bóng mình đã nhìn thấy cậu ta nhìn về bên này nhiều lần, thậm chí cậu ta còn định đến gần mình nữa!

Bạch Tình Đình cười nói:

- Không thể ngờ được rằng mình kết hôn rồi mà vẫn còn có cậu trai trẻ thích. Thật ra đây là bản tính của đàn ông, cậu ta rõ ràng đã có cô gái ở cùng, vậy mà vẫn nhìn mình. Cậu bảo có phải tất cả đàn ông đều như vậy không?

Trương Lộ Tuyết nghe Bạch Tình Đình nói những lời này, trong lòng biết cô ấy đang muốn nói đến Diệp Lăng Phi. Cuối cùng cũng đến lúc này. Trương Lộ Tuyết đã sớm chuẩn bị kỹ càng trong lòng, cô biết rõ Bạch Tình Đình sẽ không bỏ qua một cách dễ dàng như vậy đâu. Nếu Bạch Tình Đình không làm to chuyện thì mới là lạ.

- Tình Đình, đó có lẽ là cuộc sống. Chúng ta đã yêu một người đàn ông, nên toàn tâm toàn ý yêu anh ấy. Tất nhiên, người đàn ông đó có thể là một người trăng hoa, nhưng không thể phủ nhận một điều: nếu người đàn ông đó có người phụ nữ khác, có thể chứng tỏ chúng ta không chọn sai đối tượng, ít nhất người đàn ông mà chúng ta yêu rất có sức hút, không phải vậy sao?

Trương Lộ Tuyết vừa nói xong những lời này, chợt nghe Bạch Tình Đình cười nói:

- Lộ Tuyết, đó là vì cậu chưa kết hôn. Nếu cậu kết hôn rồi thì cậu sẽ không nghĩ như vậy nữa đâu! Tất cả đều hi vọng gia đình êm ấm, bên ngoài không có ong bướm vây quanh. Phụ nữ chúng ta không phải bình hoa, dựa vào cái gì mà để đàn ông làm như vậy? Bây giờ không phải thời cổ đại, không còn chuyện ba vợ bốn nàng hầu nữa. Phụ nữ thời nay đơn giản chỉ hi vọng tìm được một người đàn ông mình yêu, có thể gắn bó cả đời. Mình thừa nhận mình rất ích kỷ, mình chỉ mong muốn chồng mình thuộc về một mình thôi, nhưng những người nghĩ như mình trên thế giới không chỉ có một người. Mình nghĩ như vậy không có gì sai cả, chẳng lẽ mình nói không đúng sao?

Bạch Tình Đình nói những lời này không hề sai, ngay cả Trương Lộ Tuyết cũng không biết nên nói thế nào mới phải nữa. Bạch Tình Đình nói rất đúng, hiện giờ ở Trung Quốc có rất nhiều người phụ nữ như vậy. Những người tỏ ra dễ dàng tha thứ cho người đàn ông của mình khi họ làm bậy bên ngoài, phần lớn là vì có nhược điểm nào đó bị người đàn ông nắm thóp, hoặc là người đàn ông có quyền thế, người phụ nữ không thể làm gì được, hoặc là người đàn ông đó có tiền, người phụ nữ đành chấp nhận. Nhưng nếu hai bên ngang tài ngang sức thì những người vợ sẽ không dễ dàng tha thứ cho chồng mình làm như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!