Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1973: CHƯƠNG 1973: CÓ ĐÁNG GIÚP KHÔNG?

Bạch Tình Đình không có điểm yếu nào để Diệp Lăng Phi nắm thóp. Từ trước đến giờ, Bạch Tình Đình luôn nhượng bộ Diệp Lăng Phi không phải vì cô sợ anh, mà là vì tình yêu sâu đậm dành cho Diệp Lăng Phi nên mới nhẫn nhịn như vậy. Nhưng sức chịu đựng của cô cũng có giới hạn, không thể kéo dài mãi được. Trương Lộ Tuyết há hốc miệng, cuối cùng không thể nói ra lời nào. Trương Lộ Tuyết không biết mình nên khuyên bảo Bạch Tình Đình như thế nào, bởi Bạch Tình Đình đã nói đến mức này rồi, điều đó chứng tỏ trong lòng cô đã có chủ ý. Bạch Tình Đình không phải một người chỉ nói suông như Trương Lộ Tuyết vẫn nghĩ, những gì Bạch Tình Đình nói phần lớn chính là những chuyện mà trong lòng cô đã quyết định. Trương Lộ Tuyết im lặng không nói gì, Bạch Tình Đình nhìn biểu hiện của Trương Lộ Tuyết, cô cười nói:

– Lộ Tuyết, mình chỉ thuận miệng nói vậy thôi. Về phần chuyện của Trịnh Khả Nhạc, mình đã sớm không để trong lòng rồi. Trịnh Khả Nhạc chỉ là một cô gái chưa hiểu chuyện đời, mình nghĩ chuyện này nhất định là do cô ấy nhất thời hồ đồ nên mới làm như vậy. Chỉ cần Trịnh Khả Nhạc không đề cập tới chuyện này, mình cũng không muốn hỏi đến nữa, cứ coi như không xảy ra chuyện gì là được rồi!

Trương Lộ Tuyết nghe vậy trong lòng thầm nghĩ: “Chắc cậu sẽ không làm như vậy đâu!”. Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình đã quen biết nhau lâu như vậy, sao Trương Lộ Tuyết có thể không biết trong lòng Bạch Tình Đình đang nghĩ gì chứ. Bạch Tình Đình ngoài miệng nói không có chuyện gì, thật ra nhất định là có chuyện, chỉ là tạm thời Bạch Tình Đình không muốn nói ra mà thôi. Trương Lộ Tuyết định khuyên giải, lại phát hiện ra cô căn bản cũng không có cách nào để khuyên giải. Hai người đánh bóng xong thì đi tắm.

Lúc quay trở lại phòng thay đồ, Bạch Tình Đình phát hiện điện thoại của cô có một cuộc gọi nhỡ, là của Bành Hiểu Lộ gọi tới. Bạch Tình Đình đối xử với Bành Hiểu Lộ rõ ràng có chút e dè. Ông nội của Bành Hiểu Lộ là Bành Nguyên, tuy Bành Nguyên đã qua đời, nhưng gia thế nhà họ Bành vẫn còn đó. Đi tới đâu, Bành Hiểu Lộ cũng được đối đãi cẩn thận. Lúc Bạch Tình Đình ở cùng với Bành Hiểu Lộ, trong lòng vẫn có chút kiêng kỵ với cô ấy. Nhìn thấy là điện thoại của Bành Hiểu Lộ gọi tới, Bạch Tình Đình do dự một lát, cuối cùng vẫn bấm nút gọi lại cho Bành Hiểu Lộ. Người ở đầu dây bên kia bắt máy, Bạch Tình Đình cười nói:

– Hiểu Lộ, có chuyện gì mà lại gọi cho mình vậy?

– Cậu ăn cơm chưa?

Bành Hiểu Lộ hỏi.

– Mình còn chưa ăn!

Bạch Tình Đình nói:

– Mình và Lộ Tuyết vừa mới đánh bóng xong, đang chuẩn bị đi ăn cơm. Hiểu Lộ, chẳng lẽ cậu đã đến thành phố Vọng Hải rồi sao?

– Ừ, mình vừa mới đến thành phố Vọng Hải thôi. Mình đi cùng với một người bạn thân, cô bạn này từ nhỏ đã lớn lên cùng mình, bọn mình còn ở gần nhà nhau, chỉ là sau đó cô ấy phản bội lại tình bạn của bọn mình, bỏ ra nước ngoài. Dạo gần đây mới từ nước ngoài trở về, mình nghĩ trưa nay chúng ta có thể ăn một bữa cơm. Tình Đình, nếu rảnh thì chúng ta cùng nhau ăn cơm nhé!

Bạch Tình Đình nhất thời không nghĩ ra được tại sao Bành Hiểu Lộ lại muốn mời mình ăn cơm. Đã như vậy, Bạch Tình Đình cũng chỉ đành đồng ý, cô liền đáp:

– Thế cũng được, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm!

– Đến chỗ nào thì cậu định đi!

Bành Hiểu Lộ nói:

– Ở Vọng Hải có chỗ nào ăn ngon, mình cũng không rõ lắm, cậu cứ chọn giúp là được rồi!

Bạch Tình Đình nghe Bành Hiểu Lộ nói như vậy, cô do dự một lát rồi nói:

– Nếu không thì đến khách sạn Vọng Hải đi, nhà hàng ở đó rất cao cấp đấy, ngay cả mình cũng chưa từng được nếm thử. Mình nghĩ lần này bất luận thế nào cũng nên đến đó ăn một bữa! Ai da, mình quên mất, bên đó yêu cầu thẻ hội viên, mình phải liên lạc với họ một chút. Hiểu Lộ, để mình gọi cho họ xem thế nào, đến lúc đó sẽ gọi lại cho cậu để hẹn địa điểm!

– Được thôi!

Bành Hiểu Lộ cũng không nghĩ nhiều, cô ấy vốn suy nghĩ đơn giản, không có tâm tư gì phức tạp. Nhưng Bạch Tình Đình thì lại không nghĩ như vậy. Bạch Tình Đình đặt điện thoại xuống, sau đó gọi điện thoại cho Lý Khả Hân.

– Giám đốc Lý, tôi vốn không muốn gọi điện thoại cho cô vào lúc này, nhưng tôi cũng không còn cách nào khác. Bành Hiểu Lộ muốn dẫn bạn của cô ấy đến ăn cơm. Giám đốc Lý, tôi định đến khách sạn Vọng Hải do công ty cô quản lý, nghe nói nơi đó áp dụng quy chế hội viên, không biết giám đốc Lý có thể cho tôi một tấm thẻ hội viên được không?

Lý Khả Hân nghe được trong lời Bạch Tình Đình mang đầy tính khiêu khích. Cô vừa mới gặp mặt trò chuyện với Bạch Tình Đình, trong lòng biết rõ nhất định Bạch Tình Đình sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy đâu. Bây giờ xem ra, Bạch Tình Đình đây là cố ý tìm đến để khiêu khích rồi. Lý Khả Hân không phải là người yếu đuối, Bạch Tình Đình đã khiêu khích mình, Lý Khả Hân cũng không chịu bỏ qua như vậy. Cái gọi là binh tới tướng đỡ, nước đến thì đất ngăn, Bạch Tình Đình đã đánh tới, Lý Khả Hân không cam lòng yếu thế, cười nói:

– Tổng giám đốc Bạch muốn tới đó ăn cơm sao lại cần thẻ hội viên chứ? Tôi sẽ lập tức thông báo xuống dưới, Tổng giám đốc Bạch đến chỗ chúng tôi không cần thẻ hội viên, tất cả đều miễn phí!

– Thế thì không cần, chồng tôi có tiền, cho dù tốn bao nhiêu cũng không cần lo lắng! Lần này người mà tôi dẫn tới không hề đơn giản, chồng tôi còn thân với cô ta hơn cả tôi, tôi rất ghen tị!

Trương Lộ Tuyết im lặng không nói gì, cô nghe Bạch Tình Đình gọi điện thoại. Theo Trương Lộ Tuyết thấy, Bạch Tình Đình nói như vậy giống như là đang công khai khiêu khích vậy, cô ấy bây giờ rất khác Bạch Tình Đình trước kia. Trương Lộ Tuyết cho rằng có lẽ là vì Bạch Tình Đình biết chuyện Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc, trong lòng cảm thấy bất bình nên mới nói như vậy. Lý Khả Hân nghe Bạch Tình Đình nói như vậy liền nhẹ nhàng đáp:

– Tổng giám đốc Bạch, bất kể là ai thanh toán cũng không có vấn đề gì cả, tôi đảm bảo khách sạn chúng ta sẽ tiếp đãi cô với tiêu chuẩn cao nhất!

– Vậy thì tôi xin cảm ơn!

Bạch Tình Đình nói.

Bạch Tình Đình đặt điện thoại di động xuống, quay sang Trương Lộ Tuyết, cười nói:

– Lộ Tuyết, trưa nay đến nhà hàng Vọng Hải để ăn đi, người ta thường nói nơi đó rất đẳng cấp, mình chưa từng đến chỗ đó ăn cơm, trưa nay chúng ta qua đó nếm thử xem!

Trương Lộ Tuyết trong lòng thầm nghĩ Bạch Tình Đình đang chuẩn bị đến đó để gây sự. Bạch Tình Đình và Lý Khả Hân hai người vốn là những nhân vật không dễ đối phó, hiện giờ tâm trạng của Bạch Tình Đình không được tốt, bây giờ mà đến đó nhất định sẽ xảy ra sự cố. Nhưng nếu không đến thì sẽ khiến Bạch Tình Đình suy nghĩ lung tung, hai điều này quả thật khiến người ta khó xử. Trương Lộ Tuyết cân nhắc một chút, hạ quyết tâm, muốn đến đó để xem tình hình diễn biến rồi tìm cách xử lý. Bạch Tình Đình đang mặc quần áo, nhìn thấy vẻ mặt của Trương Lộ Tuyết có chút cổ quái, cô cười hỏi:

– Lộ Tuyết, cậu đang suy nghĩ gì vậy?

– Mình nghĩ là chúng ta có nên đến chỗ khác để ăn cơm không!

Trương Lộ Tuyết nhìn Bạch Tình Đình, nói:

– Tình Đình, mình nghĩ......!

Trương Lộ Tuyết vừa nói đến đây, đã nghe thấy Bạch Tình Đình cười nói:

– Lộ Tuyết, cậu không cần lo lắng gì cả, mình biết phải làm sao mà! À, đúng rồi, Hiểu Lộ nói cô ấy còn dẫn một người bạn từ thuở bé đến, chúng ta cũng đến đó, xem rốt cuộc người bạn thuở nhỏ của Bành Hiểu Lộ đó là ai!

Trương Lộ Tuyết nghe Bạch Tình Đình nói như vậy, không thể nói thêm được gì nữa. Bạch Tình Đình đã quyết định làm như vậy, vậy thì cứ tùy theo ý của Bạch Tình Đình mà làm thôi. Trương Lộ Tuyết không nói thêm nữa, chỉ cười cười, nói:

– Thế cũng được, chúng ta đến đó ăn cơm đi!

Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết mặc quần áo tươm tất xong, Bạch Tình Đình gọi điện thoại lại cho Bành Hiểu Lộ. Bành Hiểu Lộ chưa từng đến khách sạn Vọng Hải bao giờ, bây giờ nghe nói sẽ đến đó ăn, cô lập tức đồng ý:

– Vậy được rồi, Tình Đình, chúng ta quyết định như vậy nhé, đúng mười hai giờ gặp nhau ở đó!

Bành Hiểu Lộ nói chuyện xong, đặt điện thoại xuống. Đường Yên ngồi trên ghế sofa, cô đã thay một bộ quần áo ở nhà, so với bộ quần áo gợi cảm trước đó, bộ này đã kín đáo hơn nhiều. Đường Yên cười nói:

– Làm sao vậy, có phải là cậu cảm thấy việc mình muốn gặp Bạch Tình Đình lúc này khiến cậu khó hiểu không?

Bành Hiểu Lộ gật đầu, nhìn Đường Yên, nói:

– Mình thật sự không hiểu nổi suy nghĩ trong lòng cậu nữa, đang yên đang lành sao lại muốn gặp Bạch Tình Đình? Vừa rồi lúc nói chuyện với Bạch Tình Đình mình cảm thấy tâm trạng cô ấy không được tốt lắm!

– Cô ấy có vẻ đang bị ám ảnh bởi chuyện gì đó!

Đường Yên lắc đầu, nói:

– Cô ấy không biết người đang theo dõi mình là ai, lần này mình đến đây là muốn xem rốt cuộc cô ta là người như thế nào, có đáng để mình giúp đỡ không?

– Cậu có ý gì?

Bành Hiểu Lộ hỏi.

Bành Hiểu Lộ còn chưa kịp hiểu tại sao Đường Yên lại muốn gặp Bạch Tình Đình. Đường Yên cười cười, nhưng không định giải thích với Bành Hiểu Lộ, điều đó càng khiến Bành Hiểu Lộ cảm thấy nghi hoặc, luôn có cảm giác chuyện này ẩn chứa nhiều bí ẩn. Đường Yên không giải thích thêm, cười nói:

– Đi thôi, chúng ta chuẩn bị một chút rồi đi ăn cơm!

❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch AI miễn phí

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!