Takeshi Kusamoto không ngớt huyên thuyên, trong lòng hắn cho rằng mình nắm chắc phần thắng trong tay, căn bản không cần phải lo lắng, lúc này mới yên tâm lớn mật mà lên tiếng, thừa cơ công kích gia tộc Yamakawa. Takeshi Kusamoto đẩy cửa gian phòng đó ra, cho rằng Diệp Lăng Phi và Suzu Yamakawa nhất định đang ở trong phòng, nhưng tình cảnh trước mắt lại khiến cho Takeshi Kusamoto trợn tròn mắt, há hốc mồm. Trong gian phòng đó hoàn toàn không có ai, hơn nữa cũng không có dấu vết cho thấy có người từng ở. Hắn lập tức liên hệ với nhân viên lễ tân của khách sạn để hỏi thăm, nhân viên lễ tân của khách sạn khẳng định rằng gian phòng đó không hề có ai đặt trước. Những người có mặt ở đó dường như đã hiểu ra, lần này bị Takeshi Kusamoto chơi khăm, nhất là trưởng lão gia tộc Yamakawa, quả thực là tức đến nổ đom đóm mắt!
Takeshi Kusamoto cảm thấy vô cùng khó hiểu, rốt cuộc thì Suzu Yamakawa đã đi đâu. Hắn đã bỏ ra rất nhiều tiền để mua chuộc tài xế của Suzu Yamakawa, nếu không như vậy thì hắn sẽ không thể nào nắm được hành tung của Suzu Yamakawa. Từ khi tên tài xế đó thông báo tin tức Suzu Yamakawa và Diệp Lăng Phi định đi khách sạn rồi sau đó không có tin tức gì nữa. Lúc này Takeshi Kusamoto mới nhớ ra hình như xe của Suzu Yamakawa không đỗ ở trước cửa khách sạn. Điều đó trước đây hắn không hề để ý. Trước kia hắn chỉ cho rằng lần này Suzu Yamakawa nhất định sẽ chết thảm, nhưng không ngờ lần này lại tự hại mình. Lúc này, hắn muốn liên lạc với tên nằm vùng của mình nhưng gọi mãi không được.
Hai chiếc xe con đậu ở bờ sông, Diệp Lăng Phi và Suzu Yamakawa ngồi ở trong xe. Diệp Lăng Phi ôm eo Suzu Yamakawa, ánh mắt nhìn về phía ngoài xe. Ở bên ngoài, Dã Thú, Dã Lang dẫn theo hai gã thủ hạ của Suzu Yamakawa đang tra hỏi tên tài xế của Suzu Yamakawa. Suzu Yamakawa quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Sao anh biết hắn có vấn đề?
- Bởi vì Minako mất tích!
Diệp Lăng Phi hạ kính xe xuống, lấy thuốc lá ra. Suzu Yamakawa châm thuốc cho Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi chậm rãi nói:
- Minako là người thân tín của em, nếu không có kẻ mật báo thì sao Minako lại mất tích được chứ? Đây cũng là lý do vì sao tôi không tin tưởng những người khác, những người đó luôn khiến tôi bất an. Giống như gã tài xế của em chẳng hạn, tuy hắn là người của gia tộc Yamakawa, nhưng ai làm người cũng có nhược điểm thôi! Suzu Yamakawa, đây cũng là điều mà tôi muốn nói với em, đừng nên quá tin tưởng người khác, nếu không sẽ dễ dàng hại chết em đấy!
Suzu Yamakawa nghe Diệp Lăng Phi nói những lời này, cô nở nụ cười, nói:
- Em chỉ cần tin tưởng anh là đủ rồi...!
Bộ dạng của Suzu Yamakawa lúc nói chuyện khiến cho lòng Diệp Lăng Phi rung động khôn nguôi. Tuy trước kia ở thành phố Vọng Hải bởi vì Bạch Tình Đình phát hiện chuyện hắn có những người phụ nữ khác ở bên ngoài khiến cho Diệp Lăng Phi kiềm chế hơn rất nhiều, nhưng mỹ nữ trong ngực khiến cho bản tính phong lưu của Diệp Lăng Phi lại trỗi dậy. Trước khi Diệp Lăng Phi chưa quay trở lại thành phố Vọng Hải, hắn có quan hệ với rất nhiều người phụ nữ. Alice chẳng qua chỉ là người mà Diệp Lăng Phi thích nhất trong số những người phụ nữ có quan hệ với hắn mà thôi. Sau khi về Trung Quốc, Diệp Lăng Phi mới kiềm chế bản tính, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là Diệp Lăng Phi sẽ chỉ chung sống với một người phụ nữ. Đây có lẽ là bản chất phong lưu của Diệp Lăng Phi, hễ gặp người phụ nữ nào đó, hắn luôn rất dễ bị mê hoặc.
Chỉ có điều, trước kia Trung Quốc thường đề cao chuyện anh hùng mỹ nhân. Diệp Lăng Phi tuy chưa thể nói là một anh hùng, nhưng tuyệt đối không phải là kẻ vô dụng. Tất nhiên, có mỹ nữ trong ngực thì từ trước tới giờ chẳng có ai cự tuyệt cả. Diệp Lăng Phi đưa tay véo vào hông Suzu Yamakawa một cái, da thịt cô mịn màng nõn nà như mỡ đông. Làn da Suzu Yamakawa vẫn luôn mịn màng như vậy, chỉ cần Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng véo một cái cũng sẽ lưu lại dấu tay trên da thịt Suzu Yamakawa. Làn da mịn màng như nước có lẽ chỉ đến mức này thôi. Chỉ có điều hai ngày nay Diệp Lăng Phi đã "ăn no" ở chỗ Bạch Tình Đình, tuy hiện giờ có Suzu Yamakawa trong ngực xinh đẹp động lòng người, nhưng Diệp Lăng Phi lại không có quá nhiều ham muốn về thể xác. Cúi đầu xuống, dù miệng đầy mùi thuốc lá, hắn vẫn ghé môi hôn Suzu Yamakawa, sau đó Diệp Lăng Phi mới lên tiếng:
- Sau khi bắt được hắn thì có thể tìm được Minako rồi, hi vọng Minako không xảy ra chuyện gì!
- Anh nói có thể tìm được Minako sao?
Suzu Yamakawa mừng rỡ, Diệp Lăng Phi nói câu đó hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Suzu Yamakawa. Suzu Yamakawa không ngờ có thể tìm được Minako nhanh như vậy. Thật ra Suzu Yamakawa đang rất bối rối, không có sự trợ giúp của Minako, Suzu Yamakawa quả thật có chút lúng túng. Diệp Lăng Phi cười cười, hắn ném điếu thuốc ra ngoài, lấy điện thoại di động ra, gọi cho Phi Hổ. Chờ Phi Hổ bắt máy, hắn liền nói:
- Phi Hổ, anh đã đến Nhật Bản rồi, chỉ là, ở đây xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn...!
Dã Thú nhổ nước bọt xuống đất, ngậm thuốc lá vào miệng, đi đến chỗ xe đang đậu, gõ cửa kính xe. Diệp Lăng Phi quay đầu sang, nhìn Dã Thú, hỏi:
- Thế nào rồi?
- Thằng nhãi đó lảm nhảm một hồi, em nghe mà chẳng hiểu gì sất. Chỉ có điều từ nét mặt của mấy người Nhật Bản ở đó, em cảm thấy dường như tên khốn đó đã khai ra toàn bộ rồi!
Dã Thú đứng ở bên ngoài xe, ánh mắt hắn liếc nhìn cả người Suzu Yamakawa. Suzu Yamakawa đang nép vào trong ngực Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi gật đầu, vỗ nhẹ vào vai Suzu Yamakawa, nói:
- Suzu Yamakawa, đến hỏi cho rõ xem rốt cuộc tên đó đã nói gì. Khi nào hỏi rõ xong thì quay lại nói với tôi!
- Dạ!
Suzu Yamakawa đáp một tiếng, sau đó Suzu Yamakawa xuống xe đi về phía bên kia. Lúc này Dã Thú lại leo lên xe, miệng ngậm điếu thuốc. Hắn đóng cửa xe lại, sau đó cười nói:
- Lão đại, em thấy anh ở cái đất Nhật Bản này cũng có số đào hoa đấy. Vừa mới đến Nhật Bản đã có cô gái đưa lên đến tận môi rồi. Trước kia lúc cô gái này còn ở nhà của lão đại, em cũng đã nhìn ra cô ấy có tình cảm với lão đại rồi, bây giờ xem ra em đoán đúng rồi. Lão đại, anh yên tâm, em sẽ không về nói lung tung đâu, anh cứ mặc sức mà chơi bời ở đây đi!
- Thằng nhóc thối, cậu lại nói lung tung gì vậy? Lần này chúng ta đến đây đâu phải là để đi chơi. Anh vừa mới nói chuyện với Phi Hổ rồi, dặn dò Phi Hổ phải cẩn thận một chút!
Diệp Lăng Phi nói:
- Phi Hổ vừa mới nói với anh, cảnh sát đã đến nơi ở trước đây của bọn họ, chắc là Đới Vinh Cẩm đã bắt đầu hành động rồi. Chỉ có điều, về phía chính phủ Nhật Bản Phi Hổ đã giải quyết xong, không có phiền phức gì đâu. Anh tin rằng nếu Đới Vinh Cẩm biết được chuyện này nhất định sẽ bị tức đến chết!
- Lão đại, để em nói nhé, lần này chúng ta đến Nhật Bản chính là vì muốn xử lý tên rùa đen Đới Vinh Cẩm đó. Sau này không phải lo lắng về cái tên khốn đó như vậy nữa. Thật không ngờ tên khốn kiếp đó còn giở trò đó ra với mình. Nếu không phải lão đại anh minh thần võ, biết trước mọi chuyện, có lẽ bọn em sẽ không biết được Đới Vinh Cẩm còn định chơi Lang Nha một vố như thế...!
- Được rồi được rồi, cậu đừng ngồi đây tâng bốc anh nữa. Anh không biết cậu học những thứ này ở đâu mà cũng biết nịnh nọt như vậy. Đừng nói là cậu học được cách nịnh Lục Tuyết Hoa đấy nhé!
Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, hắn liền cười nói:
- Vẫn là lão đại anh hiểu em. Trong lòng em đã sớm suy nghĩ, lão đại, anh nói em cứ như vậy cũng không phải là cách hay. Ai biết lúc nào Tuyết Hoa sẽ tức giận chứ? Còn em ấy à, phải xử lý xong chuyện ở đây đã. Em đã học một số cách để dỗ dành Tuyết Hoa, như vậy thì lần sau lúc Tuyết Hoa tức giận, em sẽ biết phải nói như thế nào rồi! Lão đại, anh thấy biện pháp của em thế nào?
- Muốn anh nói thật hay là nói dối đây?
Diệp Lăng Phi nhìn Dã Thú, hỏi.
- Tất nhiên là nói thật rồi!
Dã Thú nói:
- Em chỉ muốn biết lão đại thấy chuyện này như thế nào thôi!
- Nếu để anh nói thật thì anh nói với cậu một câu, chủ ý này của cậu không được tốt lắm. Sao cậu lại nghĩ ra cái thủ đoạn như vậy chứ? Cậu và Lục Tuyết Hoa cần phải bao dung lẫn nhau, không thể giở thủ đoạn được!
- Lão đại, đây chẳng phải là em học theo anh sao?
Dã Thú vừa nói ra câu này, Diệp Lăng Phi giơ tay lên, cốc vào đầu Dã Thú một cái, nói với vẻ không hài lòng:
- Cái thằng nhóc thối này, những điểm tốt của anh thì cậu không học, lại đi học những cái sai của anh. Chẳng lẽ cậu không nhìn thấy, bây giờ anh còn đang sứt đầu mẻ trán đây, chẳng lẽ cậu vẫn còn muốn học anh sao? Đừng có ngốc như vậy nữa, thằng nhóc thối, anh cảnh cáo cậu, không cho phép cậu học theo anh chuyện này!
- Em biết rồi!
Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy xong, lập tức đáp ứng:
- Em sẽ đối xử tốt với Tuyết Hoa mà!
Dã Thú nói đến đây, lại chuyển chủ đề, nói:
- Lão đại, cô nàng Suzu Yamakawa đó thật sự không tệ. Anh nhìn làn da cô ấy mịn màng thế nào. Lão đại, anh cũng đừng lãng phí cơ hội nữa, nếu không thì lúc quay trở lại thành phố Vọng Hải em sẽ mách chị dâu là anh có người phụ nữ khác ở Nhật đấy!