Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1996: CHƯƠNG 1996: TRAO ĐỔI NGƯỜI!

Diệp Lăng Phi không ngờ Dã Thú cũng biết dùng chiêu uy hiếp này. Hắn bật cười, nói:

- Được rồi, chúng ta xuống xe thôi, xem xem chúng ta có thể giúp đỡ được chuyện gì không!

Diệp Lăng Phi và Dã Thú xuống xe. Suzu Yamakawa cũng đã biết được một chút tin tức từ thuộc hạ của mình. Suzu Yamakawa đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, cô cau mày, có vẻ rất lo lắng, nói:

- Tình huống trước mắt rất khó nói, chị Minako đã bị người của Takeshi Kusamoto bắt cóc đi...!

Diệp Lăng Phi nghe Suzu Yamakawa miêu tả lại quá trình bắt cóc. Hiển nhiên, tên tài xế của Suzu Yamakawa đã báo lại tin tức của Minako cho Takeshi Kusamoto biết. Lúc đó Takeshi Kusamoto mới bắt cóc Minako. Takeshi Kusamoto làm như vậy, mục đích rất có thể là cố ý nhiễu loạn suy nghĩ của Suzu Yamakawa, như vậy thì Suzu Yamakawa trong tình trạng bối rối, cách khả dĩ nhất là gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi để cầu xin giúp đỡ.

- Hóa ra là như thế!

Diệp Lăng Phi bỗng nhiên nở nụ cười, lạnh nhạt nói:

- Lúc trước tôi vẫn trăn trở suy nghĩ tại sao bọn chúng lại mất nhiều sức lực như vậy để bắt cóc Minako, thì ra là như thế. Tôi nghĩ tất cả chuyện này đều là quỷ kế của Đới Vinh Cẩm. Đới Vinh Cẩm làm như vậy, mục đích cũng đã rất rõ ràng, đó là vì muốn tôi đến Nhật Bản. Xem ra lần này hắn đã tính sai một nước cờ rồi, không ngờ tôi lại biết trước kế hoạch của hắn, giúp tôi không rơi vào bẫy. Ừm, như vậy cũng tốt thôi! Suzu Yamakawa, nếu Takeshi Kusamoto đã bắt cóc Minako, vậy em cũng có thể bắt cóc Kisoku Kusamoto, như vậy có thể đem người ra trao đổi rồi!

Suzu Yamakawa nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, ban đầu cô ngẩn người, rồi lập tức nở nụ cười tươi tắn, sau đó gật đầu thật mạnh. Diệp Lăng Phi không hề đến khách sạn Kyoto. Lúc trước sở dĩ hắn nói muốn đến khách sạn Kyoto, mục đích là khiến Đới Vinh Cẩm không nhìn thấu mục đích của hắn. Diệp Lăng Phi trọ ở một quán trọ suối nước nóng ở gần khách sạn Kyoto. Loại nhà trọ suối nước nóng này mang lại cảm giác ấm cúng như một gia đình. Chủ nhân ở đây là một phụ nữ Nhật Bản còn khá trẻ, cô ta kế thừa sản nghiệp của gia đình, quản lý nhà trọ này. Khách đến đây cũng không nhiều, chỉ cần thuê tầm hai ba người làm là có thể quản lý rất tốt. Sở dĩ Diệp Lăng Phi chọn chỗ này, hoàn toàn vì nhìn trúng suối nước nóng ở đây. Có thể ngâm mình trong suối nước nóng ở đây, đó là một trải nghiệm sảng khoái biết bao.

Diệp Lăng Phi cả người xích lõa ngâm mình trong suối nước nóng. Dã Lang cũng trần truồng, ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi đã nghe được tiếng cười đùa của Dã Thú và người phụ nữ Nhật Bản kia. Diệp Lăng Phi còn nhớ Dã Thú đã từng chính miệng nói qua, Dã Thú không biết tiếng Nhật. Bây giờ thì hay rồi, Dã Thú lại chủ động bắt chuyện với người phụ nữ Nhật Bản kia, không biết rốt cuộc cậu ta đã làm gì. Dã Lang nằm bên cạnh Diệp Lăng Phi, nghe thấy tiếng cười đùa của Dã Thú và người phụ nữ Nhật Bản đó, Dã Lang mỉm cười, nhẹ nhàng nói:

- Xem ra Dã Thú đã coi trọng nữ chủ nhân của quán trọ này rồi!

- Cứ tùy cậu ta đi thôi, chuyện này đâu phải chỉ nói suông là làm được! Dã Thú đã muốn có quan hệ với người phụ nữ đó thì cứ tùy cậu ta. Như vậy còn tốt hơn là ra ngoài tìm người khác, ai biết cậu ta sẽ gây ra chuyện gì!

Những chuyện như vậy Diệp Lăng Phi và Dã Lang đều hiểu rõ trong lòng. Kiểu nhà trọ suối nước nóng như thế này cũng cung cấp phục vụ về phương diện này. Tất nhiên, không phải tất cả các bà chủ đều phục vụ, chỉ là nếu gặp được những bà chủ tự nguyện làm vậy, cũng không cần nói quá nhiều, chỉ cần chịu bỏ tiền ra là đủ. Về phần an toàn thì càng không cần lo lắng, bất kể là an toàn của mình hay của đối phương, đều cần thực hiện các biện pháp nghiêm ngặt. Ở điểm này, Nhật Bản hơn rất nhiều so với Trung Quốc. Nhật Bản đã hợp pháp hóa những chuyện này, nhưng cần phải kiểm tra, như vậy sẽ ngăn chặn rất nhiều vấn đề. Đồng thời, những người phụ nữ làm nghề này cũng biết làm thế nào để mình không bị mắc bệnh!

- Phi Hổ không đến rồi!

Diệp Lăng Phi nhỏ giọng nói:

- Hôm nay chúng ta có thể tắm nước nóng thoải mái. Chúng ta đã đến Nhật Bản, vậy thì cứ chờ đám người Phi Hổ làm việc đi, chúng ta có thể ngồi chờ xem kết quả. Anh tin rằng mấy người Phi Hổ đã có kế hoạch hoàn chỉnh rồi!

- Em cũng cho là như vậy!

Dã Lang nói:

- Chúng ta đến Nhật Bản vốn phải nghỉ ngơi thật tốt, ngâm mình trong suối nước nóng quả là một việc khiến người ta thư thái!

- Dã Lang, cậu có phát hiện rằng cậu đã thay đổi rất nhiều không?

Diệp Lăng Phi nhìn Dã Lang, nói:

- Trong ấn tượng của anh, trước kia cậu không phải như thế, bây giờ cậu đã thay đổi rất nhiều!

- Đúng vậy, điều đó em thật sự không nhận ra!

Dã Lang nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, hắn cười cười, nói:

- Có lẽ đúng như những gì anh nói, người trong cuộc thì mờ mịt. Em không hề cảm thấy mình thay đổi, nhưng cả Lương Ngọc cũng nói em thay đổi không ít, nói em thích cười hơn. Em cũng không biết đây là chuyện tốt hay là chuyện xấu nữa!

- Tất nhiên là chuyện tốt rồi!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Con người ai cũng có lúc thay đổi, không phải cái gì đã hình thành thì không thể thay đổi. Sự thay đổi đó đã chứng tỏ cậu đang hòa nhập vào xã hội này. Đối với chúng ta mà nói, đây là một sự khởi đầu tốt đẹp! Anh có thể, Dã Thú cũng có thể, cậu cũng có thể, anh tin rằng những người khác cũng sẽ như vậy!

- Hy vọng là như vậy!

Dã Lang có vẻ không được tự tin lắm, nói:

- Em chỉ biết là hiện giờ em có thể thích ứng với xã hội này, nhưng không biết về sau có thể như thế hay không, em không dám đảm bảo tương lai sẽ như thế nào!

Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

- Chuyện đó thì có gì phải lo chứ, cũng như anh lúc trước đấy, thật sự không ngờ anh cũng có thể sống như vậy, nhưng bây giờ chẳng phải là anh đang sống rất tốt...!

Diệp Lăng Phi vừa mới nói đến đây, chợt nghe thấy gần đó có tiếng rên rỉ của một người phụ nữ, còn kèm theo cả tiếng thở dốc của Dã Thú nữa. Diệp Lăng Phi nhíu mày một cái, không nhịn được oán trách:

- Thằng nhóc này vốn là như vậy mà. Được rồi, được rồi, anh không muốn ở chỗ này nghe thằng nhóc đó vui vẻ hưởng thụ nữa. Anh về gọi điện thoại cho bà xã đây. Dã Lang, nếu cậu không nhịn được thì bên đó cũng có phụ nữ có thể lựa chọn đấy, cân nhắc một chút đi nhé!

Diệp Lăng Phi trêu chọc Dã Lang, sau đó hắn đứng dậy.

Dã Lang lắc đầu, Dã Lang cũng rất bất đắc dĩ. Hắn không muốn ở lại chỗ này quá lâu. Dã Lang đứng dậy. Ngay lúc Dã Lang định rời khỏi chỗ này, chợt thấy ở bên cạnh suối nước nóng, Suzu Yamakawa trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Dã Lang vốn đã đứng dậy, thấy vậy thì cau mày, rồi lại ngồi xuống. Tuy Dã Lang không phải đồ ngốc, nhưng khi đối mặt với Suzu Yamakawa, Dã Lang vẫn không quen trần truồng trước mặt cô. Không chỉ Dã Lang, ngay cả Diệp Lăng Phi cũng không ngờ Suzu Yamakawa lại xuất hiện ở đây. Quần áo của hắn đang để trên mắc treo quần áo ở bờ. Nếu bây giờ Diệp Lăng Phi đi qua đó lấy quần áo thì nhất định phải đi qua trước mặt Suzu Yamakawa.

Diệp Lăng Phi nghĩ mãi mà không rõ suy nghĩ của Suzu Yamakawa, Diệp Lăng Phi quả thực không biết rốt cuộc Suzu Yamakawa muốn làm gì. Hắn cũng bắt chước Dã Lang ngồi lại trong nước, chỉ là Dã Lang cố ý giữ khoảng cách với Diệp Lăng Phi. Dã Lang không phải đồ ngốc, sao có thể không cảm nhận được Suzu Yamakawa tới tìm Diệp Lăng Phi chứ? Quả nhiên, Suzu Yamakawa trầm mình vào làn nước, cô cởi chiếc khăn tắm quấn quanh người ra, ném lên bờ, trần truồng đi đến bên cạnh Diệp Lăng Phi. Ở Nhật Bản, có rất nhiều chỗ đàn ông và phụ nữ cùng tắm, chỉ tiếc là những chỗ như vậy ở Trung Quốc lại không có. Dã Lang cười cười, nói:

- Vậy em đi trước!

Hắn không muốn ở lại chỗ này quá lâu. Ở gần đó thì có tiếng rên rỉ hoan lạc từ một người phụ nữ, ở chỗ này, còn có cảnh tượng quyến rũ của Suzu Yamakawa. Đổi lại là bất kỳ người đàn ông nào cũng có phản ứng. Không phải là Diệp Lăng Phi không có cảm giác, nhưng trong lòng âm thầm kêu khổ, không thể làm chuyện đó ở đây được chứ! Tuy Diệp Lăng Phi không hề cảm thấy chán ghét thân thể mềm mại của Suzu Yamakawa, trái lại, hắn lại vô cùng chờ mong, nhưng trong tình hình thế này, hắn không muốn làm gì cả, nhất là khi bên cạnh còn tiếng rên rỉ của một người phụ nữ, hắn lại càng không thể làm gì được. Đến lúc đó, ai biết Dã Thú có nói lỡ mồm câu nào không, nếu để Bạch Tình Đình nghe được thì phiền phức lớn!

- Sao em lại đến đây vậy?

Diệp Lăng Phi cảm giác được sự va chạm mềm mại phía sau lưng, phần dưới của hắn thậm chí đã có phản ứng, nhưng trên mặt thì vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh. Hơi nóng bao trùm lấy họ, nhưng Suzu Yamakawa dường như chẳng cảm thấy gì, trên mặt cô nở nụ cười ngọt ngào, không hề có vẻ ngượng ngùng. Cầm lấy chiếc khăn tắm để ở bên cạnh, Suzu Yamakawa nói:

- Em ở lại chỗ Diệp tiên sinh để chờ tin tức. Diệp tiên sinh, để em kì lưng cho anh!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!