Johann Vương nhìn Diệp Lăng Phi, nhưng không lên tiếng phản bác. Diệp Lăng Phi tiếp tục nhìn Johann Vương, nói:
– Ta biết có một tổ chức cực kỳ mạnh mẽ tồn tại, một truyền thuyết đấy! Johann Vương, ta tin là ngươi không muốn nói chuyện này ra ngoài, ta cũng không muốn. Ta nghĩ chúng ta không nên nói chuyện tiếp ở chỗ này. Còn ngươi, về trước mà nghĩ cho kỹ đi. Nếu ngươi muốn bàn lại với ta thì cứ tới, lúc nào ta cũng sẵn sàng tiếp đón ngươi!
Diệp Lăng Phi vừa nói những lời này, sắc mặt Johann Vương hơi thay đổi. Johann Vương liếc nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
– Chúng ta sẽ còn gặp lại đấy, Diệp Lăng Phi, ngươi khiến ta cảm thấy rất bất ngờ!
– Vậy sao, thế thì tốt quá. Johann Vương, ngươi thích chơi theo luật đúng không? Ta đây cũng thích chơi theo luật. Chỉ cần ngươi tuân thủ quy tắc, ta cũng sẽ tuân thủ. Ta tin là chúng ta sẽ sống rất hợp đấy!
Diệp Lăng Phi giơ tay lên, chỉ về phía cửa ra vào, nói:
– Johann Vương, cửa ở chỗ đó, ngươi có thể đi được rồi. Nhớ kỹ, đây chính là quy tắc của ta. Cho dù ngươi muốn nhằm vào ta, cho dù là ai ta cũng không cự tuyệt. Nhưng nếu ngươi muốn liên lụy đến người nhà của ta, vậy xin lỗi, ngươi không tuân thủ quy tắc, ta cũng sẽ không tuân thủ quy tắc đâu. Đừng tưởng rằng mình là thượng đế!
Johann Vương không nói thêm gì nữa, ôm Trác Văn Quân đi ra ngoài. Diệp Lăng Phi thấy Johann Vương đi ra ngoài, hắn ngồi xuống chỗ vừa nãy, nheo mắt, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Bạch Tình Đình vừa thấy cách Diệp Lăng Phi nói chuyện vừa rồi, trong lòng lo lắng Diệp Lăng Phi sẽ hiểu lầm cô và Johann Vương có quan hệ gì đó, vội vàng giải thích:
– Ông xã, em không có quan hệ gì với hắn ta cả, em cũng không biết làm sao hắn lại đến chỗ này…!
Trông bộ dạng vội vàng giải thích của Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính không nhịn được cười, nói:
– Tình Đình, cậu thấy ông xã có giống như đang giận không? Cậu ấy à, cứ như một cô nhóc vậy, nóng lòng giải thích. Có cái gì mà phải giải thích chứ? Chẳng lẽ ông xã anh ấy không hiểu chuyện gì à?
Chu Hân Mính nói đến đây, kéo tay Diệp Lăng Phi rồi nói với Diệp Lăng Phi:
– Ông xã, có phải là anh đã đoán ra thân phận của hắn không? Nếu không thì tại sao anh lại đuổi được hắn đi chứ?
Diệp Lăng Phi cười khanh khách, nói:
– Nói như thế nào đây nhỉ, quả thật là anh đã đoán một chút, nhưng anh thật sự không biết hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào. Vừa rồi anh cũng chỉ lừa gạt hắn, thật không ngờ anh lại gạt được hắn, đúng là một chuyện thú vị. Bà xã, em đoán thử xem, hắn sẽ làm gì tiếp theo?
– Làm sao em biết được!
Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, cười nói:
– Ông xã, anh đừng vòng vo với em nữa, cứ nói thẳng ra với em đi!
– Nói thật là anh cũng không biết!
Diệp Lăng Phi cười ha ha. Giờ phút này tâm tình của Diệp Lăng Phi rất tốt, rất khác so với trước kia. Theo Chu Hân Mính thấy, Diệp Lăng Phi chắc chắn không phải không biết như lời hắn nói, nếu không thì tâm tình của Diệp Lăng Phi không tốt như vậy. Chỉ có điều, Diệp Lăng Phi không chịu nói, Chu Hân Mính cũng không tiện hỏi. Diệp Lăng Phi đã nói không có chuyện gì nữa, cô cũng không cần phải lo lắng thêm. Nhưng Bạch Tình Đình vẫn chưa hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, nhưng nhìn thấy Diệp Lăng Phi cười, Bạch Tình Đình cũng cảm thấy an tâm, gắp một miếng thịt đưa lên môi Diệp Lăng Phi, nói:
– Ông xã, ăn đi!
Diệp Lăng Phi cố ý nhìn vào bộ ngực của Bạch Tình Đình. Hắn đặt tay lên đùi Bạch Tình Đình vỗ một cái, nói:
– Bà xã, chúng ta ăn cơm xong thì đi ra ngoài tản bộ, sau đó chúng ta sẽ cùng nhau về nhà. Tối nay dù em muốn thế nào cũng phải về cùng anh. Nói gì thì nói, cũng nên kỷ niệm khoảng thời gian chúng ta bên nhau, bà xã, em thấy sao?
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy liền gật đầu, nói:
– Được rồi, chỉ là em nói trước, em không có ý định dọn về, chỉ là em không muốn anh phải chạy đi chạy lại mệt mỏi thôi. Ông xã, anh đừng nghĩ em đã dọn về với anh rồi, em vẫn còn giận anh đấy, em chưa nguôi giận đâu!
– Được, được, chuyện đó thì tùy em thôi!
Diệp Lăng Phi ghé môi đến tai Bạch Tình Đình, thì thầm hai câu. Bạch Tình Đình thẹn thùng gật gật đầu. Diệp Lăng Phi cười cười, lại thì thầm vào tai Chu Hân Mính mấy câu. Phản ứng của Chu Hân Mính không khác Bạch Tình Đình lắm, ngược lại, Diệp Lăng Phi lại cười rất vui vẻ…
Johann Vương ôm Trác Văn Quân đi ra khỏi nhà hàng. Vừa ra ngoài nhà hàng, Johann Vương buông Trác Văn Quân ra, tức giận rút điện thoại di động. Trác Văn Quân thấy Johann Vương như vậy, trong lòng có chút bất an. Cô ta không dám nhiều lời, chỉ lẽo đẽo đi theo sau Johann Vương. Johann Vương gọi điện thoại cho Đường Yên. Đầu dây bên kia vừa nhấc máy, Johann Vương lập tức nói:
– Sao hắn lại biết thân phận của tôi?
Tiếng cười của Đường Yên vang lên trong điện thoại, chỉ nghe Đường Yên cười nói:
– Johann Vương, chẳng lẽ anh nghĩ tôi đã nói cho hắn biết sao? Phải biết rằng ngay cả tôi cũng không hề biết thân phận của anh. Tôi chỉ biết anh là một kẻ thích đóng vai thượng đế, nhưng ngoài chuyện đó ra tôi không hiểu rõ về anh lắm! Tất nhiên, nếu anh muốn để tôi hiểu rõ anh hơn, tôi cũng không ngại đâu. Thế nào, có hứng thú chấm dứt trò chơi giữa chúng ta không?
– Bây giờ hứng thú của tôi với Diệp Lăng Phi đã vượt xa trò chơi giữa chúng ta. Vừa rồi nghĩ lại, có lẽ hắn cũng không biết thân phận của tôi, có lẽ hắn chỉ đang đoán, có lẽ hắn đang nói bừa. Tóm lại, tôi không cần lo lắng như vậy!
Đường Yên cười, nói:
– Johann Vương, anh làm sao vậy? Anh bây giờ không giống Johann Vương mà tôi từng quen trước kia. Anh bây giờ khiến tôi có cảm giác anh là một kẻ đáng thương, không có chút tự tin nào. Anh vẫn là Johann Vương thích sắm vai thượng đế đó sao?
– Tất nhiên tôi vẫn là tôi, chỉ là tôi muốn suy nghĩ một chút!
Johann Vương nói:
– Diệp Lăng Phi ở trước mặt tôi chung quy cũng chỉ là một con thú cưng mà thôi. Từ trước đến nay tôi chưa từng nghĩ có con thú cưng nào có thể gây phiền toái cho tôi. Bây giờ tôi chỉ nghĩ làm sao để trò chơi giữa hai chúng tôi càng thêm thú vị, đơn giản vậy thôi, đúng, chỉ đơn giản vậy thôi!
Đường Yên nghe Johann Vương nói như vậy xong thì càng cười vui vẻ hơn, nói:
– Johann Vương, anh thật sự rất thú vị. Chính anh không nhận ra mình đã thua rồi sao? Quy tắc trò chơi là do anh đặt ra, vậy mà anh lại không nhận ra mình đã thua! Johann Vương, anh không bận tâm việc Diệp Lăng Phi biết rõ bối cảnh của anh. Điều anh quan tâm là làm sao Diệp Lăng Phi lại biết bối cảnh của anh, và tiếp theo Diệp Lăng Phi còn có thể làm gì. Anh cảm thấy mình đang mất đi sự khống chế với Diệp Lăng Phi, đó mới là điều mà anh lo lắng nhất. Anh thích đóng vai thượng đế, thượng đế có thể khống chế vận mệnh của người khác, nhưng anh lại không có năng lực như vậy, đúng không?
– Cô nói bậy! Tôi chính là thượng đế!
Johann Vương hừ lạnh nói:
– Tôi chỉ sơ suất một điểm, hành tung của tôi khiến hắn ta biết tôi có thể đến từ đâu. Vậy mà hắn đã cho rằng có thể thoát khỏi tay tôi sao? Diệp Lăng Phi, lần này ngươi sai rồi, ta muốn cho ngươi biết ngươi đã sai lầm lớn đến mức nào!
Đường Yên nói:
– Johann Vương, anh phải biết rằng chính anh đặt ra quy tắc, anh phải tuân thủ nó. Nếu anh phá vỡ quy tắc, điều đó có nghĩa là anh đã sợ Diệp Lăng Phi, sợ hãi. Johann Vương, chẳng lẽ đó là cái anh gọi là thượng đế? Bây giờ tôi không thể không đánh giá lại năng lực của anh!
– Cô nói bậy!
Johann Vương nghe những lời đó của Đường Yên, đột nhiên ném điện thoại xuống đất. Điện thoại vừa rơi xuống đất đã vỡ tung! Đường Yên ở đầu dây bên kia đặt điện thoại xuống, trong tay cô cầm một ly rượu vang, nở nụ cười, miệng thì thầm:
– Johann Vương, ngươi thua rồi, ngươi không nhận ra mình đang phẫn nộ sao?
Thật ra Johann Vương cũng đã nhận ra, ngay trong khoảnh khắc ném điện thoại xuống đất, Johann Vương đã hiểu ra. Giống như hắn thích dùng ngôn ngữ để sai khiến người khác, vừa rồi Đường Yên cũng dùng ngôn ngữ để điều khiển Johann Vương. Trước đây, Đường Yên không có bất kỳ cơ hội nào, Johann Vương căn bản sẽ không cho Đường Yên cơ hội như vậy. Nhưng lần này, Johann Vương lại không để ý rằng mình đã bị Đường Yên chi phối rồi.
– Một người phụ nữ đáng sợ!
Johann Vương lại khôi phục vẻ bình tĩnh, cứ như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Hắn chỉ tự lẩm bẩm với mình:
– Có lẽ mình phải đánh giá lại người phụ nữ này rồi, cô ta không giống như những gì ta tưởng tượng!