Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đi trên đường. Ở chốn phồn hoa đô hội, không thiếu gì hàng ngàn hàng vạn người như họ, đó chính là nhịp sống đô thị hiện đại. Diệp Lăng Phi kể lại những kỷ niệm xưa của mình với Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Từ thuở mới quen cho đến tận bây giờ, đã có rất nhiều chuyện xảy ra, những kỷ niệm đó luôn khắc sâu trong tâm trí hắn. Hắn chưa từng có ý nghĩ quên đi chúng, luôn có thể dễ dàng hồi tưởng lại. Diệp Lăng Phi luôn khắc cốt ghi tâm những điều này, hắn cho rằng, nếu quên những chuyện đã qua thì có nghĩa là phản bội quá khứ, mà hắn không muốn điều đó xảy ra.
- Tình Đình, anh đã nghĩ kỹ RO, bất kể sau này Johnan Vương dùng thủ đoạn gì, anh cũng sẽ không để hắn tới gần em, anh sẽ cố gắng hết sức để làm chuyện đó!
Diệp Lăng Phi nói:
- Đó là việc mà anh phải làm. Hắn có thể tiếp cận em, đó không phải trách nhiệm của em mà nó liên quan trực tiếp đến anh, là do sự nhượng bộ của anh đã giúp hắn có cơ hội! Anh thừa nhận, bởi vì một số chuyện đã khiến anh phân tâm, nhưng từ giờ trở đi, anh sẽ không để chuyện này xảy ra nữa, anh sẽ nghĩ cách ngăn cản!
Bạch Tình Đình quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Ông xã...!
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
- Em không cần nói gì cả, anh hiểu rõ mà. Sở dĩ anh nói với em chuyện này, cũng bởi vì anh đã hoàn toàn hiểu rõ rốt cuộc mình phải làm gì. Chuyện này không liên quan gì đến em, tất cả là do anh muốn bảo vệ em. Tình Đình, anh sẽ cực lực ngăn cản Johnan Vương uy hiếp đến cuộc sống của chúng ta!
Diệp Lăng Phi đã hạ quyết tâm, hắn không cho phép Johnan Vương uy hiếp vợ của mình thêm một lần nào nữa. Sau khi Đường Yên hoàn thành xong buổi trị liệu cho Diệp Lăng Phi, cô xoa tay, quay người lại, nhìn Diệp Lăng Phi vẫn đang nhắm mắt nằm trên giường, hỏi:
- Có phải là anh đã gặp Johnan Vương không?
Diệp Lăng Phi mở mắt ra, gật đầu đáp:
- Đúng vậy, ngày hôm qua tôi đã gặp Johnan Vương. Tôi đã nói rõ suy nghĩ của mình với Johnan Vương RO, tôi không mong muốn Johnan Vương lại uy hiếp người nhà của tôi nữa. Bất kể phải trả giá đắt như thế nào, tôi cũng phải làm cho Johnan Vương biết rõ rằng hắn tuyệt đối đừng nên uy hiếp người nhà của tôi nữa!
Đường Yên nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, im lặng gật đầu. Cho đến khi Diệp Lăng Phi nói xong, Đường Yên mới phủi tay, nói:
- Tôi cực kỳ bội phục người đàn ông như anh, không sợ trời, không sợ đất, cứ như chẳng lo lắng chuyện gì vậy. Cứ mở miệng là nói xong, về phần tiếp theo phải làm gì thì hoàn toàn không để tâm đến, tôi xem như là phục anh đấy!
Diệp Lăng Phi ngồi dậy, nhìn Đường Yên, nói:
- Đường Yên, cô đây là khích lệ tôi hay là đang mắng tôi vậy? Sao tôi nghe giọng điệu của cô cứ như đang mắng tôi vậy!
- Tôi nào có mắng anh đâu chứ, tôi chỉ nói sự thật mà thôi. Nếu anh muốn nghe thì cứ nghe, không muốn nghe thì tôi cũng chịu. Chuyện cũng đã rồi, cho dù tôi có nói thế nào cũng không có tác dụng gì, có lẽ tôi không nói thì hay hơn. Tôi chỉ nhắc nhở anh một chút mà thôi, nếu anh ép Johnan Vương quá mức, Johnan Vương sẽ bất chấp tất cả mà làm đấy!
Diệp Lăng Phi nghe Đường Yên nói như vậy thì bật cười, hắn nhìn Đường Yên, cười nói:
- Được, cô nói như vậy có nghĩa là tôi không nên quan tâm đến chuyện này nữa, cứ để cho Johnan Vương muốn làm gì thì làm. Có phải là cô cảm thấy tôi nên bị cắm sừng, để cho thiên hạ biết tôi bị cắm sừng thì mới chứng tỏ tôi là người rộng lượng sao?
- Híc híc!
Đường Yên vừa nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, trái lại bật cười, cô mỉm cười nói:
- Anh nói chuyện thật sự rất thú vị, tôi không biết phải nói với anh thế nào nữa. Anh nói không phải không có ý tốt, nhưng mà tôi cũng có lòng tốt muốn nhắc nhở anh, tên Johnan Vương đó không dễ đối phó như anh nghĩ đâu!
- Tới bây giờ tôi chưa từng nói là hắn dễ đối phó. Cô cho rằng người của tổ chức Lam Quang trong truyền thuyết lại dễ đối phó sao?
Diệp Lăng Phi vừa nói ra câu này, Đường Yên lập tức sửng sốt. Cô không biết bối cảnh của Johnan Vương, nhưng có thể khẳng định hắn có bối cảnh rất sâu, tuyệt đối không phải một nhân vật đơn giản, tốt nhất không nên đắc tội hắn. Nhưng bây giờ nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, cô nhíu mày, nói:
- Lam Quang là tổ chức gì vậy?
- Chính là một tổ chức trong truyền thuyết!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Sở dĩ tổ chức này thần bí cũng bởi vì không ai biết rõ về nó, trái lại có không ít lời đồn đại về nó. Cũng giống như rất nhiều lời đồn đại bây giờ, mặc dù không được chứng thực, nhưng vẫn có tồn tại. Đương nhiên, cũng có rất nhiều tổ chức không tồn tại, chỉ là bị người ta truyền đi truyền lại, cuối cùng lại giống như là có thật!
- Vậy rốt cuộc cái tổ chức Lam Quang đó lợi hại ở chỗ nào?
Đường Yên hỏi.
- Không biết, có lẽ cũng bởi vì không ai biết nó lợi hại ở chỗ nào, cho nên mới được gọi là tổ chức trong truyền thuyết!
Diệp Lăng Phi cười cười, hắn nhìn Đường Yên, nói:
- Thật ra tôi không cho rằng trên thế giới này có ai là lợi hại nhất, chỉ là trình độ lợi hại khác nhau mà thôi. Cũng như Johnan Vương, trong mắt tôi, hắn có thể nắm giữ nhược điểm của người khác, lợi dụng những nhược điểm khác nhau để đối phó người khác, đạt tới mục đích khống chế được người đó. Những người như vậy, cô càng lo lắng, hắn lại càng lợi dụng nhược điểm của cô để đối phó với cô. Tôi không muốn để người như vậy lợi dụng cơ hội đối phó với tôi đâu!
- Thật thâm ảo, Diệp Lăng Phi, tôi không hiểu anh đang nói gì!
Đường Yên cười nói:
- Chẳng lẽ anh không thể nói đơn giản hơn sao, như vậy tôi cũng có thể hiểu rõ thêm, rốt cuộc Johnan Vương là nhân vật như thế nào!
- Ừm, tôi cũng không biết nên giải thích như thế nào!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Chúng ta cứ tiếp tục yên lặng theo dõi kỳ biến đi!
Liên tiếp hai ngày, Johnan Vương đều không có bất kỳ hành động gì, điều đó khiến hắn cảm thấy hơi lo lắng. Theo hắn thấy, tên Johnan Vương đó không phải kẻ dễ chịu thua, chẳng lẽ thật sự Đường Yên đã nói đúng, Johnan Vương đang suy nghĩ những chuyện khác, chỉ là hắn lại không biết rốt cuộc đó là chuyện gì. Trái lại, Đường Yên lại tỏ vẻ không quan tâm. Lần trước sau khi nói với hắn rằng Johnan Vương sẽ không dễ dàng nhận thua, cô không đề cập với hắn về Johnan Vương nữa. Điều này cũng khiến hắn cảm thấy không an lòng, luôn cho rằng cô có chuyện gì đó gạt hắn. Bệnh của hắn đã bị khống chế, trước mắt xem ra sẽ không tùy tiện tái phát trở lại. Theo cô nói thì bệnh tâm lý này là một trong những thứ đáng ghét nhất, rất không dễ dàng trị hết, chỉ có thể điều trị dần dần. Hắn cũng hiểu được điều đó, không muốn làm cô phải khó xử!
- Ngày mai tôi có việc phải làm, không đến điều trị cho anh được. Xem tình hình hiện giờ thì bệnh của anh đã được khống chế, còn lại phải xem chính anh RO!
Đường Yên điều trị cho Diệp Lăng Phi xong thì nói với hắn như vậy. Hắn ngồi dậy, đối với những gì cô vừa nói, hắn cảm giác có chút bất ngờ. Theo hắn thấy, cô không nên rời khỏi đây nhanh như vậy, dường như là có chuyện gì đó sắp xảy ra, hắn truy hỏi:
- Đường Yên, cô nói đi là đi luôn à, có phải là không hết trách nhiệm với người bệnh không?
- Tôi còn phải hoàn thành trách nhiệm thế nào? Tôi có chuyện phải làm, có thể phải mất ba bốn ngày đấy. Tôi đến thành phố Vọng Hải cũng đã được một thời gian RO, có một số việc vẫn phải giải quyết chứ!
Diệp Lăng Phi nghe Đường Yên nói như vậy xong, hắn liền cười bảo:
- Đường Yên, không phải tôi nhiều chuyện, chỉ là tôi cảm thấy cô đột nhiên nói có chuyện phải giải quyết khiến tôi cảm thấy hơi bất ngờ. Tôi rất muốn biết rốt cuộc là chuyện gì có thể khiến cô vội vàng đi khỏi đây như vậy!
- Nói cho anh biết có việc thì là có việc thôi, là chuyện riêng của tôi, anh không cần phải hỏi nhiều!
Trước khi đi, Đường Yên cười nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Tôi đây là đang tạo cơ hội cho anh ấy. Diệp Lăng Phi, tôi cũng đã trị bệnh cho Hiểu Lộ RO, còn lại là chuyện của hai người. Tìm một nơi không có ai, hai người có thể...!
Đường Yên không nói tiếp đoạn sau. Cho dù cô không nói, hắn cũng hiểu đó là gì. Hắn cười cười, trong ký ức của mình, hắn và Bành Hiểu Lộ có rất nhiều lần thân mật, nhưng tầng cuối cùng còn chưa đột phá. Chẳng lẽ đây là vận mệnh an bài?