Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 2033: CHƯƠNG 2033: KHÓ TÍNH KHÓ NẾT! (2)

Diệp Lăng Phi lại cười, trong thâm tâm, hắn rất muốn đột phá giới hạn trong mối quan hệ đó cùng Bành Hiểu Lộ. Thật ra đó chỉ là một rào cản mỏng manh mà thôi, Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ ngoại trừ chuyện đó ra, mọi chuyện khác đều đã làm RO. Trong lòng Bành Hiểu Lộ cũng đã xem Diệp Lăng Phi là người đàn ông của mình, điều này thể hiện rõ qua sự thân mật và cách Bành Hiểu Lộ nói chuyện với Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra, gọi cho Bành Hiểu Lộ. Mấy ngày nay, Bành Hiểu Lộ đều đến đây nhưng hôm nay lại không thấy. Bành Hiểu Lộ lo lắng mình sẽ làm ảnh hưởng đến quá trình điều trị của Diệp Lăng Phi, bởi vậy, Bành Hiểu Lộ chỉ đến đây mấy lần, sau đó không đến nữa! Lúc Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho Bành Hiểu Lộ, nghe thấy đầu dây bên kia vang lên tiếng hô khẩu hiệu huấn luyện quân đội. Diệp Lăng Phi cười thầm trong lòng, xem ra Bành Hiểu Lộ đang ở quân khu, có lẽ đang huấn luyện. Diệp Lăng Phi quên mất Bành Hiểu Lộ vẫn còn tại ngũ, chưa rời khỏi quân đội, chỉ là không còn ở bộ đội đặc chủng mà thôi. Diệp Lăng Phi cười hỏi:

– Hiểu Lộ, huấn luyện quân sự thế nào rồi?

– Vẫn chưa xong!

Bành Hiểu Lộ nói,

– Em đang giám sát!

Nói đến đây, Bành Hiểu Lộ còn thêm một câu:

– Năm nay vừa tuyển nữ binh, rất xinh đẹp, anh có muốn đến xem không?

– Có thể chứ?

Diệp Lăng Phi cố ý trêu chọc,

– Anh cũng muốn đến xem thử. Hiểu Lộ, anh thường nghe nói phong thái anh tư hào sảng của nữ binh, anh cũng muốn xem rốt cuộc nó là như thế nào. Hơn trăm người cùng nhau đi đều chắc chắn rất đẹp, chẳng trách mấy vị lãnh đạo đó thích duyệt binh nữ, nhất định là có suy nghĩ giống anh!

Bành Hiểu Lộ cười nói:

– Anh đừng nói linh tinh nữa, làm gì có chuyện như vậy. Tóm lại, anh có đến không?

– Tất nhiên là có rồi!

Diệp Lăng Phi cười đáp,

– Anh cũng có chút việc muốn hỏi em. À, đúng rồi, đừng quên ra mặt giúp anh, anh có thể bị làm khó ở ngoài cửa đấy. Những binh lính đó đứng yên không nhúc nhích, chẳng nể mặt anh chút nào, anh cũng đành bó tay, đành phải nhờ em đến đón thôi!

– Được rồi, khi nào đến thì gọi điện cho em!

Bành Hiểu Lộ đáp.

Diệp Lăng Phi lái xe đến quân khu, hắn đứng trước cửa gọi điện thoại cho Bành Hiểu Lộ. Không lâu sau, liền thấy Bành Hiểu Lộ bước ra từ bên trong. Diệp Lăng Phi mở cửa xe ra, Bành Hiểu Lộ lên xe.

– Rất đẹp, phong thái anh tư hào sảng, anh chỉ nhìn em là đủ rồi. Về phần những nữ binh đó, dù thế nào cũng không thể xinh đẹp bằng Hiểu Lộ nhà ta được!

Diệp Lăng Phi miệng ngọt như mía lùi. Hắn vừa nói xong, Bành Hiểu Lộ đỏ bừng mặt, nói:

– Anh chẳng nói gì khác ngoài việc khen em xinh đẹp à!

– Vì em xinh đẹp mà!

Diệp Lăng Phi không vào quân khu mà quay đầu xe, cười nói:

– Anh định dẫn em đi dạo, gần đây anh mới mua một căn nhà, muốn em cho ý kiến xem thế nào!

– Em không hiểu những thứ này. Chuyện trong nhà đều do mẹ em cử người làm, chuyện quân đội do người của quân đội làm. Em căn bản không tiếp xúc với những thứ này, anh muốn em xem nhà chẳng phải là chuyện đùa sao?

– Ừm, không đi thì thôi. Anh vốn định là nếu em cảm thấy hài lòng, anh sẽ biến nó thành chỗ ở của em tại thành phố Vọng Hải. Con gái mà, cứ ở trong quân khu thì bất tiện lắm!

Diệp Lăng Phi cười nói,

– Dù sao cũng phải có một căn nhà, cho dù không có một người đàn ông ổn định, cũng phải có một chỗ ở ổn định!

– Anh nói gì vậy, cái gì mà không có đàn ông ổn định!

Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi nói xong liền oán trách:

– Chẳng lẽ một người phụ nữ không thể sống tốt sao? Dựa vào đâu mà nhất định phải có đàn ông chứ? Diệp Lăng Phi, có phải anh tự cho mình là vĩ đại quá rồi không?

– Anh nghĩ như vậy sao?

Diệp Lăng Phi nghe Bành Hiểu Lộ nói vậy liền cười đáp:

– Anh chưa bao giờ có suy nghĩ là mình vĩ đại cả. Anh luôn cho rằng mình là một người đàn ông bình thường, háo sắc, hèn hạ, vô sỉ...

Bành Hiểu Lộ rốt cuộc không thể nghe nổi nữa. Cô đã sớm biết Diệp Lăng Phi sẽ nói như vậy. Nếu cứ để Diệp Lăng Phi lảm nhảm thì không biết bao giờ mới dứt. Bành Hiểu Lộ vội vàng ngắt lời:

– Diệp Lăng Phi, em chịu thua. Em biết vừa rồi em không nên nói câu đó, anh bỏ qua cho em đi. Em không muốn nghe anh nói như vậy nữa, cũng không hiểu sao anh lại có thể nói như vậy!

– Đó là bởi vì em ở bên cạnh anh, nếu không thì anh cũng sẽ không nói nhiều như vậy!

Diệp Lăng Phi lái xe đến chỗ ngã tư. Trong lúc chờ đèn đỏ, hắn ghé môi hôn lên má Bành Hiểu Lộ. Bành Hiểu Lộ không quen bị Diệp Lăng Phi hôn ở nơi công cộng, lo lắng bị người khác nhìn thấy sẽ không hay. Bành Hiểu Lộ lập tức nói:

– Anh làm gì vậy? Đang ở bên ngoài, nếu để cho người ta nhìn vào, để em xem anh còn lăn lộn thế nào?

– Cầm đũa trộn rồi trộn vào chứ còn làm sao nữa!

Diệp Lăng Phi lại bắt đầu ba hoa chích chòe. Bành Hiểu Lộ lắc đầu, chỉ đành bó tay. Trong mắt Bành Hiểu Lộ, Diệp Lăng Phi quả thực là một người đàn ông khiến người khác không biết phải nói thế nào. Cô căn bản không biết phải nói thế nào để người đàn ông này chịu nghe, cô sẽ bị hắn nắm mũi dẫn đi. Bành Hiểu Lộ không định tiếp tục đấu khẩu với Diệp Lăng Phi ở đây nữa, cô hỏi thẳng về chuyện Johnan Vương. Bành Hiểu Lộ rất quan tâm đến chuyện này, cô muốn biết rốt cuộc Johnan Vương ra sao!

– Johnan Vương đâu?

Bành Hiểu Lộ hỏi.

– Anh cũng không biết!

Diệp Lăng Phi nói,

– Gần đây hắn cứ như biến mất vậy, không thấy xuất hiện nữa. Chuyện này đối với anh mà nói quả thực không tệ, ít nhất anh không cần lo lắng hắn lại xuất hiện gây phiền phức nữa. Bây giờ anh cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Nếu có thể nghe được tin tức Johnan Vương đã chết thì anh sẽ càng vui vẻ hơn! Hiểu Lộ, em thấy anh suy nghĩ như vậy có phải là có phần biến thái không?

Bành Hiểu Lộ cười nói:

– Đó chỉ là suy nghĩ bình thường của một người đàn ông thôi, sao có thể gọi là biến thái được? Nếu anh không có suy nghĩ như vậy thì em mới thấy lạ. Em không tin có người đàn ông nào thấy vợ mình bị người khác tán tỉnh mà không có phản ứng. Nếu vậy thì đó cũng không phải đàn ông nữa!

– Anh rất thích cách nói chuyện thẳng thắn, dứt khoát của em!

Diệp Lăng Phi thấy đèn tín hiệu đã chuyển sang màu xanh, hắn lái xe và nói:

– Hiểu Lộ, em có biết Đường Yên định đi đâu không?

– Em cũng không biết!

Bành Hiểu Lộ nói,

– Những năm qua Đường Yên toàn sống ở nước ngoài. Rốt cuộc cô ấy đã trải qua những chuyện gì ở nước ngoài, em cũng không rõ lắm. Làm sao thế, sao đột nhiên anh lại nhắc đến Đường Yên vậy?

– Gần đây Đường Yên định đi làm việc bên ngoài, anh cũng không biết rốt cuộc Đường Yên muốn làm gì, cho nên mới hỏi em mấy câu, cũng không có ý gì đâu!

Diệp Lăng Phi lo lắng Bành Hiểu Lộ hiểu lầm liền giải thích:

– Anh và cô ấy không có vấn đề gì cả, anh chỉ muốn quan tâm đến cô ấy nhiều hơn. Dù sao cô ấy đã điều trị cho anh, anh cảm thấy vô cùng biết ơn cô ấy!

Bành Hiểu Lộ cười nói:

– Em có nói gì đâu, đều là do anh tự nói ra đấy thôi. Anh cho rằng em sẽ có ý nghĩ như vậy sao? Đường Yên là một người rất tinh minh đấy!

– Chuyện đó thì tất nhiên là anh biết, nếu không thì cô ta cũng không lảng vảng bên cạnh Johnan Vương như vậy đâu!

Diệp Lăng Phi nói,

– Anh chỉ quan tâm tới cô ấy một chút mà thôi!

– Em thấy anh nên quan tâm đến bản thân mình thì hơn!

Bành Hiểu Lộ ngồi ở ghế phụ, nói:

– Anh không thấy tình cảnh của mình bây giờ sao? Anh và Tình Đình thế nào rồi?

– Đang cố gắng hòa giải. Không biết nếu như bất cứ lúc nào cũng có thể bảo vợ anh về nhà thì có tính là đã hòa giải không?

Diệp Lăng Phi cười hỏi.

Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy xong, cô cười cười, đáp:

– Xem ra em không cần phải lo lắng cho anh nữa rồi, chắc anh và Tình Đình đã êm ấm trở lại rồi!

– Về cơ bản thì có thể coi là như vậy!

Diệp Lăng Phi nói,

– Anh không dám nói trước, ai biết trong lòng cô ấy rốt cuộc đang nghĩ thế nào chứ. Từ sau khi Tình Đình mang thai thì tính khí thất thường, anh không dám trêu chọc cô ấy, chỉ lo nói câu nào không đúng sẽ khiến Tình Đình tức giận, như vậy thì anh không gánh nổi đâu!

Diệp Lăng Phi nói đến đây, bỗng nhiên nhìn sang Bành Hiểu Lộ, hỏi một câu không có hảo ý:

– Hiểu Lộ, nếu em có thai thì có trở nên khó tính khó nết không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!