Diệp Lăng Phi bất ngờ hỏi khiến Bành Hiểu Lộ không kịp phản ứng. Cô chưa chuẩn bị gì cho chuyện này, bởi cô và Diệp Lăng Phi đang bàn về Bạch Tình Đình. Bỗng nhiên anh lại chuyển chủ đề sang cô, khiến Bành Hiểu Lộ hơi sửng sốt, hỏi:
- Cái gì cơ?
- Anh hỏi em là nếu mang thai thì có trở nên khó tính khó nết không?
Diệp Lăng Phi lại hỏi.
- Làm sao mà em biết được!
Bành Hiểu Lộ không muốn tiếp tục nói chuyện với Diệp Lăng Phi về vấn đề này nữa. Cô nghiêng đầu, lẩm bẩm:
- Anh vốn luôn như vậy mà!
Diệp Lăng Phi mỉm cười, tiếp tục lái xe, cuối cùng dừng lại trước một căn nhà. Anh mở cửa bước xuống, còn Bành Hiểu Lộ ngồi trong xe có vẻ do dự không biết có nên xuống không. Diệp Lăng Phi đi vòng qua bên kia, mở cửa xe ra, nói:
- Đi thôi, em còn do dự gì nữa, chẳng lẽ em lo anh sẽ đưa em lên đó mưu đồ bất chính sao?
- Làm sao anh biết vậy, em đang nghĩ như vậy đấy!
Bành Hiểu Lộ nói,
- Bây giờ em đã hối hận, em phải về rồi!
Diệp Lăng Phi nghe Bành Hiểu Lộ nói vậy, bỗng nhiên sa sầm mặt, trông cực kỳ hung ác, nói:
- Tiểu muội, em đã đến đây rồi thì muốn chạy cũng không có cửa đâu. Em ngoan ngoãn cam chịu số phận đi, ừm, thơm quá, anh rất thích...!
Trông Diệp Lăng Phi giống như đang chuẩn bị làm việc ác vậy, Bành Hiểu Lộ mỉm cười, bước xuống xe, nói:
- Có phải tên dê xồm nhà anh rất hưng phấn, cuối cùng cũng lừa được em tới đây!
- Đúng vậy, lát nữa sẽ càng hưng phấn. Ở đây đã chuẩn bị xong các loại công cụ, nội y sexy các loại, chỉ chờ em bước vào, anh sẽ thưởng thức...!
Diệp Lăng Phi không nói tiếp đoạn sau, hai má Bành Hiểu Lộ đã đỏ hồng, thân thể mềm mại tựa vào Diệp Lăng Phi, nói:
- Anh còn trêu chọc em, sức khỏe anh bây giờ ra sao rồi?
- Không nói cho em!
Diệp Lăng Phi ôm eo Bành Hiểu Lộ, tay hắn đặt lên mông cô bóp một cái, cười xấu xa, nói:
- Ngay cả anh cũng không biết rốt cuộc mình thế nào, cho nên, anh mới muốn nhờ em tới kiểm tra anh một chút. Hiểu Lộ, em có biết Đường Yên đã nói gì với anh không?
- Cậu ấy đã nói cái gì?
Bành Hiểu Lộ cùng Diệp Lăng Phi bước vào, gương mặt cô đỏ ửng, giọng nói cũng nhỏ hẳn đi, dường như đã biết chuyện gì sắp xảy ra tiếp theo. Thân thể cô tựa sát vào người Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi ôm Bành Hiểu Lộ đi lên cầu thang, khẽ nói:
- Đường Yên nói cô ấy đã chữa khỏi vấn đề tâm lý của em rồi, nếu không sao anh lại tới tìm em chứ?
Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì sắc hồng trên mặt càng lan rộng. Cô nói với vẻ bất an:
- Anh đừng nghe cậu ấy nói lung tung, em làm gì có vấn đề tâm lý chứ?
Tuy Bành Hiểu Lộ ngoài miệng nói vậy, nhưng cô lại cảm thấy thân thể mình nóng lên. Khi Diệp Lăng Phi cầm chìa khóa mở cửa phòng ra, Bành Hiểu Lộ cảm giác toàn thân mình nóng ran, giống như khi đã biết chuyện gì sắp xảy ra, lòng cô trào dâng khao khát, muốn mọi thứ diễn ra ngay lập tức. Bành Hiểu Lộ vốn là người như vậy, trước kia rất mong muốn nhưng lại không dám làm. Bây giờ nghe Diệp Lăng Phi nói ra một cách trắng trợn như vậy, cô cảm thấy nhiệt độ cơ thể mình đang bốc lên. Khoảnh khắc Diệp Lăng Phi khóa cửa phòng lại, Bành Hiểu Lộ đột nhiên quay người, hai tay ôm cổ anh, chủ động ghé môi hôn Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi không ngờ Bành Hiểu Lộ lại chủ động như vậy. Khoảnh khắc đó, hắn sững sờ đôi chút, nhưng rất nhanh, Diệp Lăng Phi lập tức lấy lại tinh thần, hai tay ôm eo Bành Hiểu Lộ. Hai chân cô quấn chặt lấy eo anh như rắn. Diệp Lăng Phi cứ thế ôm Bành Hiểu Lộ bước nhanh vào phòng ngủ. Bịch một tiếng, anh đặt Bành Hiểu Lộ lên giường, nằm đè lên người cô. Đây là thế giới riêng của hai người họ, không có người khác, chỉ có hai người họ mà thôi. Diệp Lăng Phi cởi sạch quần áo của Bành Hiểu Lộ, thân hình trắng nõn mềm mại của cô hiện ra trước mắt hắn. Khi Diệp Lăng Phi định tiến thêm một bước, Bành Hiểu Lộ dùng sức đẩy anh ra, nói:
- Chúng ta vào phòng tắm đi!
Diệp Lăng Phi mỉm cười, hắn cởi quần áo của mình ra, cứ thế trần truồng cùng Bành Hiểu Lộ đi vào phòng tắm. Hơi nóng lập tức bao phủ hai người. Lần gần nhất Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ thân mật với nhau như vậy đã cách đây khá lâu rồi. Trong phòng tắm chợt vang lên tiếng kêu đau đớn của Bành Hiểu Lộ, sau đó là tiếng thở dốc nặng nề của Diệp Lăng Phi, hơi nước trong phòng càng thêm dày đặc. Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ trần truồng nằm trên giường. Từ dấu vết trên ga trải giường, có thể tưởng tượng được cảnh tượng kịch chiến của hai người. Bành Hiểu Lộ lười biếng không muốn nhúc nhích chút nào, dù chỉ khẽ động đậy một chút thôi cô cũng cau mày vì đau đớn. Chuyện này trước kia cô sợ hãi không dám làm, nhưng sau khi thật sự làm xong, mới phát hiện ra chuyện này cũng chỉ có vậy, không đáng sợ như cô tưởng tượng!
Diệp Lăng Phi xoay người ngồi dậy bên giường, lấy thuốc lá ra, châm lửa hút. Tiện tay anh cầm điện thoại, kiểm tra xem có tin tức gì mới không. Diệp Lăng Phi đặt điện thoại xuống, xoay người lại, thấy Bành Hiểu Lộ đang nằm trên giường, hơi thở dồn dập, bộ ngực cao ngất không ngừng nhấp nhô. Trên thân thể nõn nà của cô, khắp nơi đều là dấu vết Diệp Lăng Phi để lại. Diệp Lăng Phi để thuốc lá vào trong gạt tàn, cúi đầu xuống, sau khi hôn Bành Hiểu Lộ một cái, hắn mới quay lại chỗ đầu giường, cầm điếu thuốc lá đưa lên môi.
- Em có thể mang thai không nhỉ?
Bành Hiểu Lộ thì thầm,
- Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi nhỉ? Em không hề nghĩ hôm nay lại đột ngột làm chuyện này. Người ta nói nếu làm trong thời kỳ rụng trứng thì rất dễ mang thai. Nếu bây giờ em có thai thì không biết mẹ em có tức chết không nhỉ!
Bành Hiểu Lộ nói đến đây, bỗng nhiên lại bật cười, nói:
- Em cũng có thể tưởng tượng ra được vẻ mặt của mẹ em, bà ấy nhất định sẽ nói với em là không nên làm như vậy...!
Bành Hiểu Lộ nói xong lại tiếp tục cười, chỉ có điều cô cười không cẩn thận, khẽ động đậy, cảm thấy vùng giữa hai chân đau rát, không nhịn được kêu lên một tiếng "ai da". Diệp Lăng Phi biết mình nên dỗ dành Bành Hiểu Lộ. Con gái đều như vậy, sau khi dâng hiến thân thể luôn hy vọng được đàn ông yêu chiều. Bành Hiểu Lộ cũng vậy, đàn ông không thể sau khi thành công thì không quan tâm đến, như vậy sẽ chỉ khiến cô gái thương tâm.
Diệp Lăng Phi giống như một người tình dịu dàng. Hắn dụi tắt điếu thuốc trong chiếc gạt tàn, lên giường, cúi xuống vỗ về giữa hai chân Bành Hiểu Lộ. Bành Hiểu Lộ lập tức tỏ ra không chịu đựng nổi, mở miệng xin tha, chỉ có điều lúc này cô không còn vẻ đau đớn như trước nữa. Đây cũng là điều mà Diệp Lăng Phi muốn thấy nhất, chỉ cần Bành Hiểu Lộ không đau đớn, Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Cảm giác lần đầu đó không phải cô gái nào cũng giống nhau, có người thì đau dữ dội, có người thì lại không mấy cảm giác đau. Không thể nghi ngờ, Bành Hiểu Lộ chính là cô gái cảm thấy đau rất nhiều. Diệp Lăng Phi ôm Bành Hiểu Lộ trong ngực an ủi hồi lâu, hắn đề nghị cô tối nay cùng hắn về nhà!
- Nếu Tình Đình biết được thì chắc chắn sẽ tức giận. Em thấy có lẽ đừng cho Tình Đình biết thì tốt hơn!
Bành Hiểu Lộ nói,
- Chuyện này không phải em muốn giấu diếm Tình Đình, chỉ là em cho rằng trước mắt vẫn chưa phải lúc để nói!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Chuyện đó thì em không cần lo lắng. Anh đã bảo em đến, điều đó có nghĩa là anh đã có tính toán rồi, em không cần phải lo lắng những chuyện này!
- Nói thì nói như thế, nhưng em cũng không thể khiến anh quá khó xử được!
Bành Hiểu Lộ nói,
- Em cũng biết bây giờ anh và Bạch Tình Đình đang ở trong tình trạng rất nhạy cảm. Nếu em tham gia vào chuyện này thì sẽ chỉ khiến quan hệ giữa anh và Bạch Tình Đình càng thêm căng thẳng. Em không muốn như vậy, cho nên em không đến thì tốt hơn!
Thấy Bành Hiểu Lộ kiên quyết như vậy, Diệp Lăng Phi cũng chỉ có thể đồng ý:
- Vậy thôi cũng được, chỉ có điều bộ dạng em như vậy có thể về được không?
- Sao lại không được chứ?
Bành Hiểu Lộ hờn dỗi nói,
- Anh đừng tưởng rằng em yếu đuối. Trong lòng em luôn hiểu rõ mình phải làm gì. Trái lại là anh đấy, có lẽ nên suy nghĩ xem, rốt cuộc anh nên làm gì!