Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 223: CHƯƠNG 223: KHÔNG AI CÓ THỂ ĐỘNG ĐẾN ANH EM CỦA TÔI.

Diệp Lăng Phi không báo trước với Bạch Tình Đình việc hắn về. Hắn mở cửa phòng khách, vốn định lặng lẽ lên lầu, nào ngờ, vừa bước lên cầu thang đã có tiếng kêu khẽ từ trên lầu vọng xuống.

– Ai?

– Hì hì, là anh.

Diệp Lăng Phi lúc này như kẻ trộm, ngón tay đè lên môi, ý bảo Bạch Tình Đình đang đứng ở cầu thang đừng la lên.

Lúc này trong tay Bạch Tình Đình đang có một cây gậy đánh golf. Sau khi nhìn thấy rõ tướng mạo của Diệp Lăng Phi, nàng mới bỏ cây gậy đánh golf xuống. Cùng lúc này, phòng cô Ngô sáng đèn lên, nghe thấy tiếng cô Ngô rời khỏi giường, Bạch Tình Đình vội nói.

– Cô Ngô, không có việc gì đâu ạ, cháu tưởng có ai vào nhà thôi, cô ngủ đi.

Diệp Lăng Phi rón ra rón rén đi lên lầu, Bạch Tình Đình ôm theo cây gậy đánh golf, phàn nàn nói.

– Sao anh lại lén lút trở về, cũng không báo trước cho em để em ra đón.

– Anh muốn cho em một niềm vui bất ngờ mà.

Diệp Lăng Phi cười nói, nói xong môi hắn liền đưa về khuôn mặt đầy đặn của Bạch Tình Đình, định hôn một cái thì bị Bạch Tình Đình lấy tay che miệng lại, thấp giọng nói.

– Hôi quá, mau đi tắm đi, có gì mai nói.

– Bà xã, anh nhớ em.

Diệp Lăng Phi cười ha hả nói.

– Em về phòng trước đi, anh tắm xong sẽ qua phòng em. Em có muốn biết quà anh mua là gì không?

– Không muốn.

Bạch Tình Đình nói xong liền xoay người về phòng ngủ.

Diệp Lăng Phi về phòng mình, trước hết thay quần áo, rồi đi tắm rửa. Sau đó hắn mang sợi dây chuyền kim cương cùng bộ quần áo hiệu Chanel mà hắn đã mua cùng Đình Đình trước khi rời khỏi thành phố Nam Trúc, sang phòng Bạch Tình Đình.

Diệp Lăng Phi tới phòng Bạch Tình Đình, Bạch Tình Đình thấy hắn liền buông tập tài liệu xuống, tháo kính ra, thì thào hỏi.

– Anh về nhà có cảm giác như thế nào?

– Ừ, rất tốt.

Diệp Lăng Phi không muốn nói về chuyện của mình, thuận miệng đáp cho qua loa, sau đó chuyển sang chủ đề khác.

– Bà xã, em lại đây mặc thử bộ đồ này đi, để anh xem thế nào.

– Cứ để ở đó đi, lát nữa em sẽ xem sau.

Bạch Tình Đình nói.

– Bà xã, không phải em đang tức giận đấy chứ?

Diệp Lăng Phi thấy Tình Đình như vậy, hiểu lầm nàng đang giận mình. Bàn tay hắn chậm rãi lướt từ chiếc cổ trắng ngần của Bạch Tình Đình xuống cổ áo ngủ, đặt lên bộ ngực không mặc áo ngực của nàng. Hắn không dám dùng lực mạnh, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve. Tay phải Diệp Lăng Phi cũng nắm lấy bàn tay nhỏ của Tình Đình.

Bạch Tình Đình xoay người sang chỗ khác, không cho Diệp Lăng Phi sờ bộ ngực sữa của nàng, quay lưng về phía hắn nói.

– Anh đi ngủ đi, em buồn ngủ lắm, ngày mai còn phải đi làm nữa.

Diệp Lăng Phi không vui, thầm nghĩ: “Lúc đi còn đang tốt đẹp, sao vừa về đã thay đổi rồi.”

Tay trái hắn vẫn còn vương vấn hương thơm từ bộ ngực sữa của Bạch Tình Đình, trong lòng ngứa ngáy, nhưng lại không thể mạnh mẽ chiếm lấy, đành phải đáp ứng nói.

– Ừ, được rồi, anh về ngủ trước.

Nói xong, hắn chậm rãi rời khỏi phòng Bạch Tình Đình.

Ngay sau khi Diệp Lăng Phi rời khỏi phòng, Bạch Tình Đình quay đầu lại, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, tự nhủ: “Cái tên ngốc nhà anh, đúng là khờ khạo!”

Diệp Lăng Phi đâu phải con giun trong bụng Bạch Tình Đình, nào biết nàng làm vậy chẳng qua là làm bộ làm dáng, đang chờ hắn đến hôn môi!

Ngày hôm sau, Diệp Lăng Phi rời khỏi giường. Hôm nay đã là ngày 30, nên hắn tính ghé qua công ty xem xét công việc một chút. Nhưng không ngờ hắn dậy sớm, Bạch Tình Đình còn dậy sớm hơn. Chờ sau khi hắn xuống phòng tắm thì Bạch Tình Đình đã tắm xong từ lúc nào, đang ngồi thổi khô tóc.

– Bà xã, dậy sớm vậy.

Diệp Lăng Phi chào nói.

– Anh cũng vậy.

Bạch Tình Đình cũng không để ý tới Diệp Lăng Phi, chỉ lo ngồi thổi khô tóc.

Diệp Lăng Phi nhìn thân dưới của Bạch Tình Đình bị đồ ngủ ôm sát, liếm môi, cố nén xúc động đi tắm rửa. Sau khi hắn tắm rửa xong, xuống lầu ăn điểm tâm, liếc thấy Bạch Tình Đình mặc bộ quần áo hiệu Chanel, cổ đeo sợi dây chuyền kim cương mà hắn đã mua.

“Thì ra là vậy.” Trong lòng Diệp Lăng Phi liền hiểu rõ, hắn đến sau lưng Bạch Tình Đình, cúi đầu hôn lên khuôn mặt nàng, cười nói.

– Bà xã, em thật xinh đẹp.

– Mau ăn cơm đi, đừng làm loạn.

Bạch Tình Đình mặt không thay đổi nói.

Diệp Lăng Phi trong lòng hiểu Bạch Tình Đình cố ý làm như thế với mình, rồi cũng không theo lời nàng, hắn lại cúi đầu hôn lên đôi môi nàng. Đôi môi anh đào của Bạch Tình Đình lúc đầu còn hơi tránh né, nhưng cũng không thoát được, sau đó mới ngoan ngoãn để Diệp Lăng Phi hôn lấy.

Diệp Lăng Phi vừa hôn được, đầu lưỡi trơn tru tiến thẳng vào trong miệng Bạch Tình Đình. Hôn đủ rồi, hắn mới ăn sáng.

………

Sau khi đến công ty, Diệp Lăng Phi liền cho gọi Đường Hiểu Uyển đến văn phòng mình.

Tiếng gõ cửa vang lên, Đường Hiểu Uyển bước vào văn phòng Diệp Lăng Phi. Nàng cũng không đóng cửa lại, cứ để đó, sau đó đi thẳng đến trước bàn làm việc của Diệp Lăng Phi, đứng hỏi.

– Giám đốc Diệp, giám đốc tìm tôi có việc gì?

Diệp Lăng Phi có chút không thích ứng với việc Đường Hiểu Uyển đột nhiên trở nên lạnh nhạt như thế. Hắn nghĩ lại liền hiểu nguyên nhân. Hắn cười ha hả đứng dậy, tự mình đi đến cửa phòng làm việc, đóng rồi khóa lại. Quay người đi tới trước mặt Đường Hiểu Uyển, tay phải ôm lấy bả vai nàng, sau đó ôm nàng tới trước ghế của hắn.

– Diệp đại ca, như vậy không được đâu, em sợ người khác nói lung tung.

Hai tay Đường Hiểu Uyển đặt trước ngực, ấp a ấp úng nói.

– Đã có người bàn tán chuyện của em với Diệp đại ca, nếu có người nghe được, sợ sẽ không hay cho Diệp đại ca.

Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế, tay phải vỗ nhẹ lên khuôn mặt đầy đặn của Đường Hiểu Uyển, vẻ mặt không chút ngại ngùng cười nói.

– Cứ để cho các cô ấy nói đi, có gì mà phải sợ. Hiểu Uyển, nhìn xem anh mua gì cho em này.

Diệp Lăng Phi nói xong liền lấy ra một chiếc hộp nhỏ tinh xảo. Hắn mở nắp hộp ra, bên trong là một đôi khuyên tai tinh xảo.

Đường Hiểu Uyển thấy đôi khuyên tai như thế, mắt nàng hiện lên vẻ hưng phấn. Đối với đôi khuyên tai xinh đẹp lần đầu tiên thấy như vậy, Đường Hiểu Uyển thích thú vô cùng. Nhưng nàng cũng không đi lấy đôi khuyên tai, trong lòng có chút băn khoăn nói.

– Diệp đại ca, em… em không thể nhận được.

– Hiểu Uyển, sao lại khách sáo với anh như vậy, có phải coi anh là người ngoài không?

Lời nói này của Diệp Lăng Phi khiến Đường Hiểu Uyển được khích lệ vô cùng, tâm trí loạn cả lên. Các cô gái đều là như vậy, nếu được người con trai mình thích khen đôi lời, cũng có cảm giác được ăn mật ngọt, ngọt đến tận trong lòng. Mặt Đường Hiểu Uyển trong nháy mắt đỏ ửng cả lên, đỏ đến tận mang tai.

Diệp Lăng Phi thấy khuôn mặt đỏ ửng mê người của Đường Hiểu Uyển, nhịn không được hôn lấy. Đường Hiểu Uyển cũng cảm thấy toàn thân vô lực, nằm trong ngực Diệp Lăng Phi, mặc cho hắn xử trí.

Tay phải Diệp Lăng Phi giờ phút này đã xuyên qua chiếc nịt ngực của Đường Hiểu Uyển, trực tiếp đặt lên cặp vú mềm mại của nàng. Bộ ngực sữa của Đường Hiểu Uyển vô cùng lớn, ngay cả bàn tay lớn của Diệp Lăng Phi cũng không thể nắm chặt hết. Hạ thân Diệp Lăng Phi dựng thẳng lên, đặt sát vào cặp mông Đường Hiểu Uyển. Tay phải hắn vuốt ve bộ ngực sữa của nàng, miệng cũng không nhàn rỗi, hôn lấy đôi môi mỏng của nàng. Làm chuyện mập mờ với Đường Hiểu Uyển, Diệp Lăng Phi cũng không lo sẽ gây ra hậu quả gì, cô gái nhỏ bé này sẽ không để mình gặp rắc rối. Nếu là Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi cũng không dám không chút sợ hãi mà vuốt ve như vậy.

Đang lúc cao hứng thì đột nhiên tiếng đập cửa ầm ầm vang lên, cắt đứt sự hưng phấn của Diệp Lăng Phi. Hắn dùng giọng điệu tức giận hỏi.

– Ai?

– Tôi.

Ngoài cửa vọng vào âm thanh quen thuộc.

– Con mẹ nó, đúng là cô ấy thật sao.

Diệp Lăng Phi nghe thấy âm thanh này, đầu óc ong lên một tiếng, thầm nghĩ: “Cô ta sao lại tới đây, không lẽ muốn bắt gian sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!