Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển nghe thấy tiếng gõ cửa, vội vàng tách ra. Đường Hiểu Uyển bối rối, sửa sang lại quần áo bị Diệp Lăng Phi làm xộc xệch, mặt nàng đỏ bừng, sợ có người trông thấy y phục của mình không chỉnh tề.
Diệp Lăng Phi nghe thấy âm thanh quen thuộc này thì đầu ong một tiếng. Hắn không ngờ Chu Hân Mính lại tới tìm mình, trước giờ cô ấy chưa từng đến công ty tìm hắn cả.
Chẳng lẽ là vì Tình Đình mà đến xem thử hắn đang làm gì ở công ty sao?
Trong lòng Diệp Lăng Phi cảm thấy kỳ quái, hắn miễn cưỡng lê bước đến cửa văn phòng. Khi đến nơi, hắn quay đầu lại nhìn Đường Hiểu Uyển, sau khi thấy cô đã chỉnh sửa lại quần áo thì mới mở cửa phòng ra.
Vừa mở cửa ra đã thấy Chu Hân Mính mặc một bộ đồ cảnh sát đứng ngay cửa, phía sau cô ấy chính là Từ Oánh.
Giám đốc, tôi đã nói là ngài có việc nhưng cô ấy vẫn muốn gặp.
Từ Oánh giải thích nói.
Không có gì đâu, cô cứ đi làm việc đi.
Diệp Lăng Phi phất tay, ý bảo Từ Oánh có thể đi.
Chu Hân Mính nhìn Đường Hiểu Uyển đi ngang qua mình, không nói một lời nào, cất bước tiến vào văn phòng của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi thuận tay đóng cửa lại, rồi khóa trái. Lúc này mới cười nói.
Hân Mính, sao cô lại đến đây? Nếu có chuyện cần gặp tôi, chỉ cần gọi điện thoại một tiếng, tôi sẽ đến chỗ cô mà.
Tôi tìm anh có chuyện quan trọng, không có tâm tình ngồi tán gẫu đâu.
Chu Hân Mính ngồi ở trên ghế, nghiêm túc nói.
Diệp Lăng Phi trở lại chỗ ngồi của mình, bắt chéo chân, cười nói bất cần đời.
Sao lại nghiêm túc như vậy? Bộ dáng này của cô tôi không quen lắm đâu.
Diệp Lăng Phi, đừng có nói giỡn, chú ý một chút. Anh có bao giờ nghe qua tổ chức sát thủ bí ẩn của Câu lạc bộ chưa?
Diệp Lăng Phi không cười nữa. Hắn châm một điếu thuốc, khẽ lắc đầu nói.
Tôi chưa từng nghe qua tổ chức này.
Anh chắc chứ?
Chu Hân Mính hỏi.
Tôi chắc chắn. Tôi chưa từng nghe qua tổ chức đó. Mà đây là tổ chức gì? Vì sao cô lại hỏi tôi điều đó?
Diệp Lăng Phi hỏi Chu Hân Mính. Chỉ thấy Chu Hân Mính cau mày, vẻ mặt u buồn nói.
Chuyện này có thể có chút phiền phức.
Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?
Diệp Lăng Phi liền hiểu rằng Chu Hân Mính có thể biết được tin tức gì đó, hắn chân thành nói.
Nếu có điều gì cần giúp đỡ, cứ nói với tôi. Nếu tôi giúp được gì thì sẽ giúp.
Tôi đang lo lắng cho chính anh đấy.
Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, chậm rãi nói.
Tổng bộ Cảnh sát Hình sự Quốc tế vừa mới đưa thông báo. Căn cứ vào tình báo của họ, tổ chức sát thủ bí ẩn của Câu lạc bộ đó có khả năng đang lẻn vào Trung Quốc.
Chuyện này thì có gì kỳ quái đâu chứ? Chỉ là một tổ chức sát thủ quốc tế thôi mà, loại tổ chức này trên thế giới không đếm xuể. Mỗi ngày bọn họ đều nhận các ủy thác từ khắp nơi trên thế giới, có thể là có người ủy thác họ đến Trung Quốc giết người mà thôi. Chuyện này cũng không cần bối rối, nhiều nhất chỉ là sau khi có người chết thì cảnh sát các cô lại phải điều tra xem có phải tổ chức này gây ra hay không thôi.
Diệp Lăng Phi tất nhiên sẽ không ngồi chờ những người kia tìm đến hắn, sau đó xử lý hắn, rồi hắn phải trơ mắt nhìn những người bên cạnh mình bị thương.
Diệp Lăng Phi lúc này không nói chuyện nữa. Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi không phản ứng gì nữa, liền đến trước mặt hắn, dùng đôi mắt xinh đẹp nhìn thẳng vào mắt hắn.
Diệp Lăng Phi, anh hiện tại không phải là Satan, anh là Diệp Lăng Phi. Anh có biết là có rất nhiều người quan tâm đến anh không? Nếu như anh chết thì sẽ có rất nhiều người đau lòng vì anh. Anh mau nói cho tôi biết những chuyện mà anh biết đi, tôi sẽ giúp anh, tôi tuyệt đối sẽ không để anh chết một cách vô ích.
Giọng nói của Chu Hân Mính nhỏ dần, vành mắt nàng cũng đỏ hoe, nói trong tiếng sụt sịt.
Coi như tôi van xin anh đó, hãy nói cho tôi những việc về tổ chức này đi.
Trông thấy Chu Hân Mính như vậy, lòng Diệp Lăng Phi khẽ rung động. Hắn đưa tay phải ra vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của cô, chậm rãi nói.
Hân Mính, tin anh đi, anh sẽ không sao đâu.
Nói xong, hắn liền ôm lấy eo Chu Hân Mính, kéo vào lòng ngực mình.
Chu Hân Mính chưa bao giờ biết mình lại quan tâm đến Diệp Lăng Phi như thế. Từ trước giờ, nàng đều chôn sâu tình yêu của mình với Diệp Lăng Phi trong lòng. Nhưng khi nàng biết thông báo của Tổng bộ Cảnh sát Hình sự Quốc tế phát ra cho Trung Quốc, Chu Hân Mính liền hoảng loạn cả lên. Đối với những cảnh sát khác, bọn họ căn bản không quan tâm đến thông báo này, vì bọn họ không biết Satan là ai. Nhưng đối với Chu Hân Mính thì lại khác, nàng biết Satan chính là người đàn ông duy nhất nàng yêu.
Cho nên Chu Hân Mính lúc này mới vội vàng tới Tập đoàn Tân Á. Bạch Tình Đình trước đó cũng đã nói với nàng là Diệp Lăng Phi đã trở lại. Chu Hân Mính làm như vậy là muốn tìm biện pháp giúp cho Diệp Lăng Phi tránh bị tổ chức kia tìm được.
Chu Hân Mính bị Diệp Lăng Phi ôm đứng dậy. Trong lúc nhất thời, những lo lắng của nàng dành cho Diệp Lăng Phi đã biến thành dục hỏa. Tuy trước kia Chu Hân Mính luôn nhắc nhở mình giữ khoảng cách đối với Diệp Lăng Phi, nhưng giờ phút này, nàng đã quên hết thảy. Hai tay nàng chậm rãi nâng lên, ôm chặt lấy tấm lưng rộng của Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính trao cho nhau nụ hôn nồng nhiệt. Những dục hỏa mà hắn đã áp chế từ rất lâu đã hoàn toàn bị câu dẫn lên. Hắn hôn lên khuôn mặt, rồi xuống chiếc cổ trắng ngần của Chu Hân Mính, nhiệt tình như một ngọn lửa đang cháy, trong nháy mắt đã đột phá hết mọi phòng tuyến tình cảm của cô. Khát vọng của người thiếu nữ trong Chu Hân Mính đã bị sự vuốt ve của Diệp Lăng Phi phóng thích ra. Chu Hân Mính ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại, giống như đang nói mớ.
Diệp Lăng Phi, em không muốn nhìn thấy anh chết. Hứa với em, anh không được chết.
Anh sẽ không chết, anh chính là Satan.
Đôi môi của Diệp Lăng Phi rời khỏi chiếc cổ trắng ngần của Chu Hân Mính, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, rồi đột nhiên ôm lấy cô, vội vã ôm đến phòng nghỉ trong văn phòng của hắn.
Cửa phòng nghỉ bị Diệp Lăng Phi dùng chân đá mạnh đóng sập lại. Hắn đặt Chu Hân Mính lên giường, còn chưa kịp cởi dép, cả người hắn đã nằm đè lên cô. Đôi môi của Chu Hân Mính khẽ động, muốn nói với Diệp Lăng Phi rằng hai người không thể làm vậy, nhưng lại bị hắn dùng môi chặn lại, chỉ có thể phát ra âm thanh ô ô.
Diệp Lăng Phi đã có kinh nghiệm "thực chiến" nhiều lần ở thành phố Nam Trúc, nhưng những "tư thế" đòi hỏi kỹ thuật cao thế này thì chưa từng thử qua.
Chu Hân Mính nghe thấy Diệp Lăng Phi nói những lời trêu chọc đầy xấu hổ này, tức giận đưa tay đánh hắn, nhưng lại bị hắn nhanh chóng bắt được.
Tên khốn nạn nhà anh, em liều mạng với anh!
Chu Hân Mính ngẩng đầu lên định đánh vào đầu Diệp Lăng Phi. Mà Diệp Lăng Phi thấy mình nói cũng hơi quá lời làm cho cô tức giận, vội vàng né tránh, liền nói.
Hân Mính, được rồi, anh không nói nữa là được mà.
Chu Hân Mính đứng dậy khỏi ghế salon, khuôn mặt nhỏ nhắn tức đến đỏ bừng. Nàng quơ nắm tay đánh vào ngực Diệp Lăng Phi, vừa nói.
Họ Diệp kia, em liều mạng với anh, chứ để đó anh lại có cơ hội trêu chọc em à!
Diệp Lăng Phi thấy thế, lè lưỡi, thầm nghĩ: “Lòng người con gái đúng là khó dò tựa đáy biển, mới vừa rồi còn dịu dàng ngoan ngoãn như mèo con, giờ đã nổi giận đùng đùng.”
Hắn đâu có biết là Chu Hân Mính bị mấy lời vừa rồi của Diệp Lăng Phi làm cho xấu hổ. Chu Hân Mính vừa rồi quả thật không hề nghĩ đến những tư thế thân mật với Diệp Lăng Phi, nàng không thể tin mình có thể làm được những tư thế đó. Hiện tại nghe Diệp Lăng Phi nói về "yêu cầu động tác cao", Chu Hân Mính đột nhiên nghĩ đến những tư thế đòi hỏi sự táo bạo và khó tin. Cái cảm giác xấu hổ này làm cho lòng tự ái của Chu Hân Mính bị tổn thương, thẹn quá hóa giận mà bật dậy. Cho nên lúc này mới muốn đánh Diệp Lăng Phi. Những điều này cũng là do Diệp Lăng Phi tự chuốc lấy, đã vậy lại còn nhắc lại những chuyện vừa rồi với cô nữa chứ.
Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Mính thật sự nổi giận thì nhanh chóng né tránh, hắn nhanh nhẹn chạy mất.