Bóng đen bay về phía Diệp Lăng Phi chính là một chiếc ghế trong văn phòng. Chu Hân Mính bị Diệp Lăng Phi chọc cho váng đầu, nổi cơn thịnh nộ, tiện tay vung chiếc ghế đập thẳng vào hắn.
Diệp Lăng Phi phản ứng cực nhanh, trong nháy mắt đã né được chiếc ghế. Hắn nghĩ rằng sau khi Chu Hân Mính nguôi giận thì có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng Chu Hân Mính lúc này đã xông đến bàn làm việc của Diệp Lăng Phi, vớ lấy đủ loại vật dụng trên đó mà ném tới tấp vào hắn.
Diệp Lăng Phi không ngừng kêu khổ trong lòng.
Hắn giờ mới biết Chu Hân Mính đã trở lại vị trí cảnh sát. Khoảnh khắc thân mật vừa rồi đã khiến nàng xấu hổ, mà hắn lại còn thuận tiện trêu chọc, thế là cơn thịnh nộ bùng phát.
Diệp Lăng Phi né tránh trái phải, trong lòng biết mình đuối lý nên đành chịu trận. Chu Hân Mính nổi cơn thịnh nộ, quét sạch mọi thứ trên bàn làm việc của Diệp Lăng Phi xuống đất. Nhìn Diệp Lăng Phi nép mình vào góc tường, nàng không hiểu tại sao mình lại tức giận đến vậy, liền vớ lấy chiếc máy tính của hắn rồi đập nát.
Những mảnh vỡ của chiếc máy tính văng tung tóe. Chu Hân Mính liền cảm thấy hối hận ngay lập tức. Diệp Lăng Phi theo bản năng né tránh, bỗng nhiên "choang" một tiếng vang dội, chiếc máy tính đã vỡ nát trên mặt đất.
Thấy chiếc máy tính đã bị vỡ nát, Chu Hân Mính cũng tỉnh táo trở lại. Nàng đứng trước bàn làm việc, nhất thời không nói gì.
– Hân Mính, em đã hết tức giận chưa?
Diệp Lăng Phi hoàn toàn không để tâm đến Chu Hân Mính nữa, chiếc máy tính bị vỡ hắn cũng chẳng thèm bận tâm. Hắn đi tới trước mặt nàng, nắm lấy bàn tay nhỏ bé, ân cần hỏi:
– Hân Mính, em có mệt không? Nếu mệt thì nên nằm nghỉ một chút, chờ khi em hết mệt rồi tiếp tục đánh anh.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa trán Chu Hân Mính.
– Anh, anh đúng là một tên đại lưu manh.
Chu Hân Mính không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói như vậy với mình. Cho dù là một cô gái cá tính mạnh cũng không khỏi hết giận với hắn. Chu Hân Mính bị Diệp Lăng Phi trêu chọc khiến nàng bật cười, nàng khẽ rụt tay về, vừa cười vừa nói:
– Anh thật là, thảo nào Tình Đình chẳng có cách nào với anh.
Thấy Chu Hân Mính không còn tức giận, Diệp Lăng Phi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng hắn thầm nhắc nhở mình phải chú ý cách nói chuyện, nếu nói sai một câu thì sẽ tiếp tục nổi cơn thịnh nộ.
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Hân Mính, chúng ta ra ngoài dạo đi.
Chu Hân Mính đứng lên nói:
– Em làm vỡ nhiều đồ của anh như vậy, anh có tức giận không? Nói đi, hết bao nhiêu tiền em sẽ trả.
– Đống đồ này thì đáng là bao? Nếu như em còn tức giận thì cứ tiếp tục đập phá, cho dù em có đập bể cả tòa cao ốc này anh cũng không bắt em phải bồi thường.
Khuôn mặt Chu Hân Mính ửng hồng, liếc nhìn Diệp Lăng Phi nói:
– Miệng thì ăn nói ngon ngọt, được rồi, anh không chịu nói cho em biết, em đi đây, anh liệu hồn đó.
Chu Hân Mính bước ra trước cửa, nhìn thấy một nhóm nam thanh nữ tú ở ngoài đó.
Cửa vừa mở ra, Chu Hân Mính cũng không nói gì mà cất bước đi.
Lúc Chu Hân Mính vừa rời đi, những nữ nhân viên đi tới nhìn cảnh tượng tan hoang trong văn phòng, các nàng đều lộ vẻ ngạc nhiên, không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Diệp Lăng Phi cười khổ không nói nên lời. Văn phòng của mình hôm nay tại sao lại trở thành bãi chiến trường như vậy.
– Các cô đều không có việc gì làm sao? Tôi cảnh cáo các cô, hôm nay trước khi tan sở phải hoàn thành công việc, nếu không tôi sẽ phạt một tháng tiền lương.
Lời hù dọa này của Diệp Lăng Phi đã khiến các nữ nhân viên kia sợ xanh mắt mèo mà bỏ chạy mất, trong nháy mắt đã biến mất không còn một ai. Diệp Lăng Phi quay trở lại văn phòng, bắt đầu dọn dẹp mọi thứ, tổn thất tất cả đều do hắn gánh chịu.
Diệp Lăng Phi sau khi sắp xếp xong xuôi, bỗng nhiên nhìn thấy Lục Tuyết Hoa với khuôn mặt tái nhợt vừa đến văn phòng Trần Ngọc Đình, trông có vẻ đang định gõ cửa. Diệp Lăng Phi nhanh chóng đến trước mặt Lục Tuyết Hoa, ân cần hỏi thăm:
– Tuyết Hoa, cô có chuyện gì ư?
– Tôi muốn đi làm trở lại.
Lục Tuyết Hoa khẽ nở nụ cười, cố gắng giữ giọng nói nhẹ nhàng:
– Tôi không sao đâu.
– Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.
Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ vai Lục Tuyết Hoa nói:
– Ở tập đoàn Tân Á có điều gì ấm ức cứ nói với tôi.
– Giám đốc Diệp, cảm ơn anh.
Lục Tuyết Hoa cười nói.
Lúc hai người nói chuyện, Trần Ngọc Đình đột nhiên mở cửa ra. Nàng thoạt đầu lạnh lùng liếc nhìn Diệp Lăng Phi, sau đó mới quay sang nhìn Lục Tuyết Hoa, vừa cười vừa nói:
– Tuyết Hoa, tại sao cô lại tới đây?
– Tôi muốn đi làm.
Tuyết Hoa nói.
– Tại sao lại sốt ruột đi làm vậy? Cô nghỉ ngơi hai ngày cũng được mà. Tôi đã cùng với người bên bộ phận nhân sự nói chuyện, họ sẽ không làm khó cô nữa. Bây giờ chuyện quan trọng là phải ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt.
– Phó tổng, tôi….
Lục Tuyết Hoa đột nhiên muốn nói gì đó với Trần Ngọc Đình, tuy nhiên nàng không dám nói. Trần Ngọc Đình thấy vậy thì mỉm cười:
– Được rồi, cô hiện tại hãy nghỉ ngơi cho thật tốt, đợi buổi tối tôi sẽ cùng cô tâm sự.
Diệp Lăng Phi cũng biết Trần Ngọc Đình nể tình mình, hắn xem như đã đắc tội nàng triệt để. Hắn cảm giác đứng bên cạnh nói chuyện với hai người phụ nữ này thật là chẳng có hứng thú gì. Hắn đang định rời khỏi thì đột nhiên điện thoại reo lên. Diệp Lăng Phi nhìn màn hình thì biết rằng Dã Thú gọi tới. Diệp Lăng Phi cũng không nghe ngay mà đi ra xa vài mét mới nhận điện thoại.
– Lão đại, cái tên Mạnh Học Trí khốn kiếp đó em tìm không thấy.
Giọng Dã Thú hổn hển truyền đến từ điện thoại, Diệp Lăng Phi hơi chau mày, không vui nói:
– Chẳng lẽ một người mà mày cũng không tìm thấy ư?
– Lão đại, tên tiểu tử khốn kiếp đó không biết đã chạy đi đâu.
Dã Thú nói:
– Đêm qua em tìm tên tiểu tử đó, không ngờ lại trông thấy vài người lạ mặt trong phòng. Hóa ra bọn họ đến dọn vào, Mạnh Học Trí đã bán căn phòng đó với giá thấp hơn giá thị trường mười vạn.
Diệp Lăng Phi nghe xong thì chau mày. Hắn không ngờ Mạnh Học Trí lại tệ đến thế, bỏ mặc Lục Tuyết Hoa lại còn bán cả căn phòng của nàng đi. Vừa nghĩ tới việc Lục Tuyết Hoa phải lập tức trở về nhà, nếu như biết nhà mình bị bán với giá thấp thì không biết sẽ phản ứng ra sao.
– Dã Thú, mày phải giải quyết mọi việc cho tao, cho dù có đào tung ba tấc đất thành phố Vọng Hải này cũng phải bắt được tên tiểu tử đó.
Diệp Lăng Phi oán hận nói:
– Tao muốn đích thân lột da hắn.
– Lão đại, anh cứ yên tâm. Em vẫn tự nhận mình là tên khốn kiếp, nhưng không khốn kiếp bằng cái tên đó. Em ít nhất sẽ không làm chuyện như vậy.
Dã Thú rõ ràng đang rất tức giận, hắn gầm gừ nói:
– Em cho dù tốn một trăm vạn để truy tìm cũng phải tìm được tung tích của tên tiểu tử đó.
– Còn nữa, không được để cho Lục Tuyết Hoa biết chuyện này.
Lục Tuyết Hoa lúc này đang ngồi trên xe taxi, hai mắt nhắm lại. Lúc này nàng cảm thấy hơi mệt mỏi, dù là tình cảm hay cuộc sống, đối với nàng, tất cả lại bắt đầu lại từ đầu.
Nàng đã hoàn toàn mất hết hy vọng vào đàn ông.
Lục Tuyết Hoa trở về phòng của mình, khẽ mở cửa. Nàng phát hiện thấy Mạnh Học Trí không có ở trong đó, chỉ còn lại đồ đạc của mình. Lục Tuyết Hoa khẽ cười nói:
– Đi, tốt nhất là đi đi, để ta không còn phải phiền lòng nữa.
✺ Thiên Lôi Trúc — Cộng đồng dịch AI ✺