Sáng sớm, Diệp Lăng Phi chạy tới công ty. Hắn thấy trước cửa có một đám người đang tụ tập đông đúc, các nhân viên của Tập đoàn Tân Á cũng đang tò mò nhìn ngó.
- Chuyện gì thế?
Diệp Lăng Phi thấy Lý Khả Hân đang đi đến thì vội vàng kéo cô lại hỏi.
- Đóng phim.
Hai ngày qua, Lý Khả Hân vẫn tỏ thái độ vô cùng lạnh lùng với Diệp Lăng Phi, tuy nhiên đã đỡ hơn so với kiểu hỏi gì cũng không thèm đáp lời như trước. Dù sao hệ thống làm lạnh cũng do Diệp Lăng Phi hỗ trợ phát triển, Lý Khả Hân vô cùng nể phục năng lực của hắn. Nhưng cách hành xử của Diệp Lăng Phi thì cô không thể chấp nhận được. Lý Khả Hân cẩn trọng trong mọi việc, kể cả đối nhân xử thế, nhưng hết lần này đến lần khác, Diệp Lăng Phi lại khiến cô cảm thấy hắn thật vô trách nhiệm. Hơn nữa, kể từ tối hôm đi uống rượu đó, cô và Diệp Lăng Phi đã xảy ra chuyện mờ ám, Lý Khả Hân càng thấy Diệp Lăng Phi đáng trách hơn, dám cả gan chiếm tiện nghi của cô.
Diệp Lăng Phi lầm bầm trong miệng:
- Đóng phim gì chứ? Chẳng lẽ là phim AV?
Lời vừa dứt, Lý Khả Hân lập tức biến sắc, hung hăng trừng mắt nhìn hắn. Diệp Lăng Phi cũng tự biết mình đã lỡ lời, Lý Khả Hân không giống Chu Hân Mính mà hắn có thể tùy tiện trêu ghẹo, hắn vội vàng giải thích:
- Tôi chỉ là nói đoàn làm phim ở đây đông quá thôi.
Lý Khả Hân không thèm để ý đến hắn nữa, cô cầm túi xách đi đến thang máy. Diệp Lăng Phi bĩu môi nhìn sau lưng Khả Hân rồi nhỏ giọng nói:
- Phim AV thì sao chứ? Chẳng lẽ phim AV không có nghệ thuật sao? Tôi thấy cô có tật giật mình thì có!
- Ngụy biện.
Một âm thanh ôn hòa nhưng sắc lạnh vang lên từ phía sau Diệp Lăng Phi, khiến hắn giật mình hoảng sợ. Hắn vội vàng quay đầu lại thì thấy Trần Ngọc Đình đi ngang qua hắn. Câu vừa rồi là do Trần Ngọc Đình nói. Diệp Lăng Phi nhìn vào mặt Trần Ngọc Đình thì biết ngay cô có vẻ đối địch với mình.
- Tổng giám đốc Trần, cô nghe trộm sau lưng người khác là không tốt đâu.
Diệp Lăng Phi rất bình tĩnh, vẻ mặt không chút biến sắc, tim cũng không đập nhanh mà nói:
- Trưởng phòng Diệp, anh quá đa nghi rồi, tôi chỉ là vô tình nghe được. Đối với những lời ngụy biện của anh, tôi cảm thấy không thể chấp nhận được. Tôi vẫn cho rằng nam giới ở Trung Quốc cần có phong thái khiêm tốn, nho nhã, nhưng những điều này dường như không thấy ở Trưởng phòng Diệp. Điều này cũng khó trách, Trưởng phòng Diệp sống ở nước ngoài nhiều năm, chắc hẳn đã quen với lối tư duy và cách nói chuyện của người Anh.
Trần Ngọc Đình lạnh lùng nói tiếp:
- Nhưng nơi đây là Trung Quốc, Trưởng phòng Diệp nên nói những lời hay ý đẹp phù hợp với văn hóa của Trung Quốc.
- Cảm ơn Tổng giám đốc Trần đã chỉ giáo, sau này tôi sẽ nhớ kỹ những lời này.
Vẻ mặt của Diệp Lăng Phi vô cùng chân thành. Đúng lúc Trần Ngọc Đình cho rằng mình đã khiến Diệp Lăng Phi phải xấu hổ thì nghe Diệp Lăng Phi nhỏ giọng nói:
- Tổng giám đốc Trần, nếu như chúng ta không học theo người Anh thì cần gì phải tổ chức hội hè hay đi dạo công viên chứ?
Mặt Trần Ngọc Đình từ hồng chuyển sang trắng bệch, rồi lại trở về màu hồng. Cô hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, oán hận nói:
- Mong rằng trong công việc anh không có sai sót gì, nếu không, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu.
- Vâng, vâng. Tôi nhất định nhớ lời Tổng giám đốc Trần.
Diệp Lăng Phi cười ha hả, nhìn Trần Ngọc Đình đi vào thang máy. Hắn mê mẩn nhìn chằm chằm vào vòng ba căng tròn của Trần Ngọc Đình, âm thầm nuốt nước bọt.
Trong đại sảnh, Thẩm Thiên cầm trong tay tờ báo buổi sáng của Vọng Hải, miệng hô to:
- Thế này là sao? Thành phố Vọng Hải của chúng ta cũng có vụ tấn công kinh khủng như vậy sao?
- Thẩm Thiên, tin tức của anh chậm chạp quá.
Vương Đào uống một ngụm nước, rồi cầm ly đi lại bàn làm việc của Thẩm Thiên nói:
- Tin này đêm qua tôi đã biết.
- Nói tôi nghe thử xem, đúng là có vụ tấn công kinh khủng thật sao?
Thẩm Thiên vừa mới đọc tin tức trên báo, thấy tin đăng rằng một chiếc xe buýt bị nổ tung, may mắn thay, chiếc xe buýt đó đang trên đường về bãi nên không có hành khách nào bị thương vong.
- Ai biết.
Vương Đào xoa đầu nói:
- Tôi có người bạn là tài xế xe buýt, hắn nói rằng cảnh sát sau khi xem xét thì phán đoán rằng xe bị gài chất nổ và phát nổ. Các tin tức chi tiết thì vẫn chưa được tiết lộ. Tôi đoán cảnh sát sợ dân tình lo lắng nên mới không công bố.
- Xem ra sau này phải cẩn thận một chút, không ngồi xe buýt đi làm.
Thẩm Thiên lo sợ nói:
Lúc này, Diệp Lăng Phi lắc lư xuất hiện ở cửa phòng làm việc, vừa thấy Diệp Lăng Phi xuất hiện, Vương Đào cầm ly nước đi về chỗ ngồi của mình.
Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Thẩm Thiên, cầm tờ báo lên, thấy tin tức về chiếc xe buýt bị nổ tung kia. Diệp Lăng Phi bĩu môi nói:
- Chỉ là nổ thôi, lại không chết ai, có gì đặc biệt đâu.
- Trưởng phòng, lời này sai rồi, nếu trên xe có người thì đã chết rất nhiều.
Thẩm Thiên nói.
- Ờ, cũng có lý.
Diệp Lăng Phi gật đầu.
- Tuy nhiên, chuyện này không liên quan gì đến các anh, giờ tôi tuyên bố một chuyện liên quan đến hai người đây.
Vừa nghe thấy Diệp Lăng Phi có chuyện muốn tuyên bố, toàn bộ mọi người trong phòng đều ngẩng đầu, ngay cả Lý Khả Hân đang làm việc cũng ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi nói:
- Mọi người còn nhớ chuyện tôi đã nói một tuần trước không? Hôm nay vừa tròn một tuần, tôi nghĩ đã đến lúc tuyên bố kết quả. Xét thấy một tuần qua các vị không hoàn thành công việc, tôi tuyên bố những ai không đạt doanh thu 500.000 đồng sẽ bị trừ 500 đồng. Còn Lý Khả Hân là người duy nhất hoàn thành doanh thu, sẽ được thưởng 1.000 đồng. Các nhân viên thử việc không hoàn thành doanh thu sẽ không được nhận vào làm chính thức.
Lời này như một tiếng sét đánh ngang tai mọi người, ai cũng không ngờ rằng Diệp Lăng Phi lại làm thật. Trong lúc những nhân viên bị trừ 500 đồng chuẩn bị phản đối thì Diệp Lăng Phi nói thêm:
- Tôi cũng đã nói qua, tôi sẽ bỏ ra số tiền tương ứng nên lần này tôi sẽ nộp 6.000 đồng làm quỹ hoạt động của phòng. Tôi sẽ nộp lên phòng tài vụ, sau này, ngoài kinh phí hoạt động của công ty, phòng còn có thêm khoản tiền này. Được rồi, mọi người tiếp tục làm việc đi.
Diệp Lăng Phi mặc kệ những người đó đang oán giận, trực tiếp rời khỏi nơi này.
Hắn vừa quay lại phòng làm việc, chưa kịp ngồi ấm chỗ thì đã nghe tiếng gõ cửa. Sau đó, Thẩm Thiên với vẻ mặt tươi cười đi vào.
- Trưởng phòng, có chút việc nhờ anh.
Thẩm Thiên đứng mà không ngồi, thoạt nhìn đã biết có chuyện cần nói.
- Cứ nói đi, chuyện gì thế?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Chuyện là như thế này, tôi vốn cuối tuần này có thể hoàn thành doanh thu nhưng đơn đặt hàng của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ đột nhiên bị chậm trễ nên tôi chưa ký được.
Thẩm Thiên cười nói:
- Trưởng phòng, anh cũng biết, những công ty lớn như Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ này rất phức tạp, nên không thể ký ngay được. Ngày hôm nay tôi sẽ cùng trưởng phòng kinh doanh của họ nói chuyện, tôi muốn nhờ anh đi cùng. Người trưởng phòng bên đó nói muốn gặp Trưởng phòng Diệp, tôi vốn định nói cho anh biết từ cuối tuần trước.
Diệp Lăng Phi nở nụ cười, trong lòng hắn rất rõ ràng rằng nhất định là Thẩm Thiên khinh thường mình, sợ mình đàm phán linh tinh chuyện này nên mới không nói cho hắn biết, gạt hắn sang một bên. Nhưng ngày hôm nay thấy hắn ra tay mới bất đắc dĩ tìm đến hắn. Hắn nhìn thoáng qua Thẩm Thiên, thấy Thẩm Thiên đang lén nhìn mình, liền nói:
- Tôi đã thông báo quyết định của mình, không thể thay đổi, cho nên đã phạt là phải phạt, không trách ai được.
- Vâng, vâng, Trưởng phòng nói đúng nhưng tôi chỉ muốn hỏi anh xem anh có định đi gặp họ không.
Thẩm Thiên cười nói.
- Tôi đi thì không có vấn đề gì, chỉ là tôi không nắm rõ hạng mục này lắm. Trên đường đi, anh nói sơ qua cho tôi nắm rõ một chút, đỡ phải đến lúc đó tôi cái gì cũng không biết, anh nói có đúng không?
Diệp Lăng Phi đứng lên, hắn bình thường cũng không mang cặp, cùng lắm thì mang theo quyển tạp chí, vì vậy tay không cùng Thẩm Thiên đi ra khỏi phòng làm việc.