Đường phố chật kín taxi, tài xế có thể thấy giao thông vốn đã đông đúc lại càng thêm ùn tắc. Do ảnh hưởng từ vụ nổ xe buýt hôm qua nên một số người dân tự lái xe đi làm. Xe buýt vắng hoe, chỉ còn lác đác vài người kiên trì sử dụng.
Diệp Lăng Phi lái xe rề rề trên đường, tốc độ vô cùng chậm. Điều này lại cho Diệp Lăng Phi thêm thời gian xem xét dự án của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ.
– Trưởng phòng, Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ là khách hàng thân thiết của Tập đoàn Tân Á chúng ta, điều này cũng cho thấy mối quan hệ bền chặt giữa hai tập đoàn. Vì vậy, các đơn đặt hàng từ Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ thường được gửi thẳng đến chúng ta. Ngay cả những dự án lớn cũng chỉ tổ chức đấu thầu mang tính hình thức, rồi cuối cùng vẫn về tay công ty chúng ta.
Trầm Thiên Thẩm đang cố gắng giúp Diệp Lăng Phi nắm rõ các dự án, đồng thời giải thích mối quan hệ giữa hai tập đoàn.
Diệp Lăng Phi ngạc nhiên hỏi:
– Nếu vậy tại sao lần này lại gặp tình huống như vậy?
Trầm Thiên Thẩm khổ sở gật đầu nói:
– Trưởng phòng, chuyện này tôi cũng thấy lạ. Lần này, Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ đích thân yêu cầu gặp trưởng phòng, đồng thời nói rõ chỉ có anh tự mình đến mới có thể giải quyết đơn hàng này. Hơn nữa, ngay cả trưởng phòng kinh doanh của chúng ta ra mặt cũng không được.
Trầm Thiên Thẩm bí hiểm nói:
– Trưởng phòng, cái này có liên quan gì đến anh không?
– Có cái cóc khô! Tôi chẳng phải đã nói là sau khi tốt nghiệp cấp ba tôi đi nước ngoài rồi sao, làm gì có liên quan gì. Hơn nữa, nếu tôi có quan hệ với Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ thì sao không gia nhập tập đoàn đó mà lại đến Tập đoàn Tân Á làm gì. Cái thằng nhóc này, tôi thấy cậu ở phòng kinh doanh lâu quá, đầu óc lúc nào cũng chỉ nghĩ đến quan hệ, quan hệ. Cậu có tin tôi điều cậu sang phòng khác không?
– Ấy, đừng mà!
Trầm Thiên Thẩm nghe xong vội vàng nói:
– Trưởng phòng, tôi chỉ đùa thôi mà. Tôi không muốn sang phòng khác đâu, tôi chỉ muốn ở lại phòng thị trường, nhất là được làm cấp dưới của trưởng phòng.
– Thằng nhóc này, công phu nịnh nọt của cậu cũng ghê gớm đấy. Nghe xong trong lòng tôi cũng thấy vui vẻ, chỉ riêng điểm này thôi là tôi sẽ không điều cậu sang phòng khác đâu.
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Có mấy cậu cấp dưới không phục tôi, cuộc sống của tôi mới đầy thú vị. Tôi chẳng phải đã nói là tranh đấu với người khác rất thú vị hay sao? Tôi thích đấu với mấy cậu, mấy cậu làm phiền tôi, tôi làm phiền mấy cậu, như vậy cuộc sống của mọi người chẳng phải rất vui sao?
“Mẹ kiếp, tên trưởng phòng này đúng là biến thái.”
Trầm Thiên Thẩm thầm nghĩ trong lòng.
“Thảo nào, tôi còn thắc mắc sao ngày nào hắn đi làm cũng tươi cười hớn hở. Hóa ra là vậy. Xem ra tôi phải nhắc nhở mấy đứa kia một chút, không có việc gì thì đừng tìm hắn gây phiền toái, nếu không người xui xẻo chính là chúng ta.”
Trầm Thiên Thẩm trong lòng nghĩ vậy, nhưng miệng lại không nói thế, hắn cười nói:
– Trưởng phòng, chúng tôi làm sao mà không phục anh được, năng lực của trưởng phòng thế nào chúng tôi đều rõ. Chúng tôi tin rằng trưởng phòng anh minh thần võ, nhất định sẽ thống nhất giang hồ.
– Đọc tiểu thuyết võ hiệp nhiều quá rồi, cái gì mà anh minh thần võ, thống nhất giang hồ. Tôi chỉ cần lãnh đạo tốt mấy cậu thì đã là phúc tổ tám đời rồi.
Diệp Lăng Phi châm chọc Trầm Thiên Thẩm.
Cứ thế, bầu không khí trở nên hòa hợp hơn. Trầm Thiên Thẩm vốn là người biết nhìn sắc mặt mà nói chuyện, vừa nhìn Diệp Lăng Phi đã biết hắn không phải người thù dai, không cần lo lắng mình sẽ đắc tội với tên trưởng phòng này. Hắn cũng bắt đầu bạo dạn hơn, nói năng phóng khoáng, nghĩ gì nói nấy.
Đến trụ sở Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, Trầm Thiên Thẩm chạy đến quầy đăng ký đưa danh thiếp. Cầm thẻ đăng ký, Trầm Thiên Thẩm cùng Diệp Lăng Phi đi lên phòng vật tư ở tầng 15 của tòa nhà.
Vừa đến phòng vật tư, Trầm Thiên Thẩm liền gặp trưởng phòng của bộ phận này.
– Trưởng phòng Vương, thật trùng hợp quá.
Trầm Thiên Thẩm vội vàng nhiệt tình chào hỏi nói:
– Tôi đang định tìm anh đây.
– Tiểu Trầm, sao cậu lại đến đây?
Trưởng phòng Vương là người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, vóc người khá béo, thấy Trầm Thiên Thẩm đến, trên mặt liền lộ ra vẻ tươi cười.
Diệp Lăng Phi là người tinh ý, vừa nhìn thấy trưởng phòng vật tư là hắn biết ngay Trầm Thiên Thẩm và Trưởng phòng Vương có quan hệ không tệ. Hơn nữa, hắn cũng nhận ra đơn hàng lần này có lẽ không phải do Trưởng phòng Vương quyết định.
Trầm Thiên Thẩm cười nói:
– Trưởng phòng Vương, tôi chẳng phải đã đưa trưởng phòng của tôi đến rồi sao?
Nói xong liền giới thiệu:
– Đây là Trưởng phòng Thị trường của Tập đoàn Tân Á chúng tôi, Trưởng phòng Diệp.
Vừa nghe nói Trưởng phòng Diệp của phòng Thị trường đến, Trưởng phòng Vương liền tỉ mỉ đánh giá Diệp Lăng Phi. Ánh mắt hắn hiện lên một tia khó hiểu. Lập tức, hắn vươn tay ra bắt tay Diệp Lăng Phi.
– Trưởng phòng Diệp, đúng là tuổi trẻ tài cao, còn trẻ mà đã làm trưởng phòng.
Trưởng phòng Vương thán phục nói:
– Năm xưa, khi tôi bằng tuổi Trưởng phòng Diệp thì mới chỉ là một viên chức quèn.
– Trưởng phòng Vương nói gì vậy chứ.
Diệp Lăng Phi cũng cười nói:
– Hiện tại Trưởng phòng Vương quản lý cả một phòng lớn, tôi nghĩ đến tuổi như anh, tôi cũng chưa chắc làm được.
– Ha ha, lời này của Trưởng phòng Diệp, tôi không dám nhận. Tôi chỉ là một trưởng phòng bình thường. Có một số việc tôi không thể tự quyết, ví dụ như đơn hàng lần này.
Trưởng phòng Vương thốt ra những lời này, Diệp Lăng Phi lập tức hiểu rõ ý tứ ẩn chứa. Đó chính là không phải hắn làm khó dễ mà có nguyên nhân khác, chỉ là không tiện nói ra. Trưởng phòng Vương thấy Diệp Lăng Phi nhíu mày, vội vàng nói.
– Ha ha, tôi không nói thì hơn. Đi, tôi đưa anh đến gặp phó tổng giám đốc của tập đoàn chúng tôi, tôi nghĩ cô ấy đợi anh đã lâu.
– Phó tổng giám đốc?
Diệp Lăng Phi sững sờ, thầm nghĩ:
– Chắc là có chuyện gì đó, tôi làm sao quen với phó tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ? Hơn nữa, nếu quen thì muốn gặp tôi cũng đâu cần phải dùng cách này chứ?
Không chỉ Diệp Lăng Phi ngơ ngác mà ngay cả Trầm Thiên Thẩm đứng bên cạnh cũng bối rối theo. Hắn thầm nghĩ:
– Phó tổng giám đốc của Tập đoàn Thế Kỷ sao? Tôi giao tiếp lâu như vậy với Tập đoàn Thế Kỷ cũng chỉ gặp mỗi Trưởng phòng Vương này, lúc nào lại lòi ra một phó tổng giám đốc quản lý việc này vậy?
Điều càng khiến Trầm Thiên Thẩm nghi hoặc là tại sao vị phó tổng giám đốc này lại muốn gặp riêng Diệp Lăng Phi?
Trưởng phòng Vương sắp xếp cho Trầm Thiên Thẩm chờ ở phòng vật tư, sau đó hắn dẫn Diệp Lăng Phi vào thang máy lên tầng 20. Đây là khu vực văn phòng của nhân sự cấp cao trong tập đoàn. Trưởng phòng Vương đi đến phòng làm việc của phó tổng giám đốc. Hắn gõ cửa, bên trong vọng ra tiếng một người phụ nữ.
– Mời vào.
Trưởng phòng Vương lúc này mới đẩy cửa vào, hắn không đi hẳn vào trong phòng làm việc của phó tổng giám đốc mà đứng ở cửa nói:
– Phó tổng giám đốc, Trưởng phòng Diệp của Tập đoàn Tân Á đã đến.
Khi cửa phòng vừa mở ra, Diệp Lăng Phi thấy một cô gái xinh đẹp đang ngồi ở bàn làm việc.
– Mẹ kiếp, hóa ra là cô ta! Thảo nào mọi chuyện lại thế này.
Chỉ trong giây phút đó, Diệp Lăng Phi đã hiểu rõ mọi chuyện.